Option 1: Nguyên tắc LIFO, FIFO
Vẫn theo nguyên tắc FIFO, LIFO về thứ tự phát sinh của chứng từ (vì ở đây chứng từ khách trả lại theo đơn giá nhập mới)
Chú ý về thứ tự phát sinh của chứng từ: Nếu làm phần mềm với giải pháp centralize database thì rất cẩn trọng khi có nhiều người cùng nhập "online" 1 loại chứng từ vào 1 kho ở nhiều địa điểm khác nhau mà có múi giờ khác nhau. Tình huống này về thực tế rất ít khi xảy ra nhưng khi làm PM thì vẫn phải cảnh giác
Option 2: Nguyên tắc đích danh (Specific identification - SI)
Sử dụng nguyên tắc đích danh: Đối với 1 vài trường hợp, khi bán hàng theo lô thì ta có thể chọn đích danh lô hàng nhập. Ở trường hợp này, để biết được lô hàng nhập nào thì khi KH trả lại, bạn cần nhập trên chứng từ là trả lại từ hóa đơn bán/phiếu xuất bán nào (từ đó sẽ suy ra các mặt hàng đó thuộc lô nào)
Option 3: Nguyên tắc theo thời gian
Thông thường, khi đã quản lý theo lô thì sẽ biết thứ tự thời gian của lô (hoặc có thể theo expire date, manufacturing date, nếu ko có thì theo ngày chứng từ nhập lô đó). Khi xuất kho ta có thể chọn theo phương pháp "old date" thì xuất trước. Cũng như ở Option 2, bạn cần xác định trên chứng từ nhập khách trả lại là theo hóa đơn bán/phiếu xuất kho nào.
Về bản chất, cả 3 phương pháp nói trên đều là nguyên tắc Đích danh. FIFO, LIFO cũng chỉ là dạng "đích danh" đặc biệt (theo quy tắc thứ tự hàng đợi). Vì thế, hàm tính giá xuất kho bạn cần có những option nói trên (bên cạnh các phương thức tính khác như BQGQ,...) và khi đưa vào áp dụng cho DN thì tùy tính chất của loại hình kinh doanh, mô hình áp dụng của DN mà bạn tư vấn để lựa chọn option phù hợp. Và miễn là, với option nào thì PM của bạn cũng chạy đúng theo nguyên tắc lựa chọn.
Chú ý về khái niệm lô hàng: Một lô hàng có thể được thể hiện trên hơn 2 chứng từ nhập hàng, ko nhất thiết là 1 chứng từ nhập phải nhập hết 1 lô hàng. Thông thường, 1 lô hàng tương đương với 1 expire date (hoặc 1 manufacturing date) của hàng hóa
Có ai có ý kiến khác ko?