Thực tế thì cái vụ thực tập này chị cũng hiểu, và các em cũng nên hiểu là: có khi người ta cũng không có thời gian để mà hướng dẫn các em làm.
Chị kể lại việc chị hướng dẫn 1 em thực tập lúc chị làm việc ở công ty kia. Thực tế và sổ sách là 2 cái hòan tòan khác nhau nên chị không thể nào hướng dẫn cho em đó đối chiếu giữa kiến thức học và thực tế của công ty được; mà chỉ có thể hướng dẫn cho em ấy đối chiếu cái kiến thức đã học với sổ sách của công ty này.
Hơn thế nữa lúc đó chị vuằ mới vào công ty này, lại phải lo dọn sổ hơn 2 năm ở công ty đó và kiểm tra lại tập hợp tất cả các chứng từ sổ sách kế tóan không biết nó nằm ở đâu. Và ở đó các kiến thức được sử dụng, các khái niệm về cơ cấu tổ chức, về tư cách pháp nhân nó sai lung tung lên nên không thể nào cho em ấy tiếp xúc để nắm công việc được. Vì chắc chắn em ấy sẽ có nhận thức sai, hoăc có thể em ấy sẽ hòai nghi về kiến thức mình đã được dạy ở trường sao mà không đúng. ( Trong khi không đúng là do cong ty này làm sai). Và thế là chị hứong dẫn em ấy một số vấn đề như sao:
- Xin sơ đồ tổ chức của công ty. Hỏi rõ cơ cấu của PKT cũng như các phòng trong cty. Và các chức năng hoạt động của nó như thế nào? Và hỏi coi tại sao phải tổ chức như vậy? ( ví dụ như: tổ chức như vậy để kiểm sóat cái gì? để cho bộ máy vận hành và báo cáo kết quả như thế nào?)
- Tất cả các điều này thì tự đối chiếu với kiến thức đã hoc và nghỉ xem coi kế tóan phải làm gì trong họat động như vậy của công ty? Sao đó thắc mắc việc gì thì viết ra câu hỏi và gửi trước cho chị. Chị sẽ xem các câu hỏi và sắp xếp thời gian để gặp em ấy, chứ chị không có thời gian để mà mỗi thắc mắc em mỗi chạy đến hỏi, vả lại hỏi ngắc ngang công việc chị đang làm thì mất nhiều thời gian của chị hơn.
Thế nhưng em ấy lại không nghe lời chị, em ấy cũng tìm cách la cà tìm hỏi mấy em làm cái công việc "nội bộ" biết để hỏi. Khổ nổi cái công việc nội bộ làm ấy cũng không phải là hay mới chết, nó cũng sẽ không giúp cho em ấy kiến thức đúng, mà cũng không giúp em ấy kiến thức đủ để gian.
Và một hôm đột nhiên em đến bàn làm việc của chị và hỏi mấy thắc mắc, chị bưc mình lắm. Bởi vì cách thức làm viêc thế nào chị đã hướng dẫn trước rồi. Thế là hôm đó em này bị chị la cho 1 chập.
Cuối cùng thì em ấy cũng làm xong cái báo cáo tốt nghiệp, nhưng em ấy lại không đưa cho chị đọc mà lai đuă cho mấy người có quyền chức khác đọc, và xin ý kiến của mấy ma cũ trong công ty. Ai cũng khen là em ấy làm bài tốt. Đến lúc đó em chỉ cần đem qua phòng cái cô CFO khả kính đã duyệt bài cho em để ghi nhận xét và ký tên đóng dấu là xong. Nhưng không hiểu tại sao đến lúc này em ấy lai nghỉ ra là nhờ chi đọc dùm báo cáo của em.
Đến khi đọc bài của em thì thôi, không thể tưởng được, nó sai be bét. Kiến thức đúng của em học và cái hướng dẫn sai của mấy ma cũ tạo nên cái sai lung tung, lẩn lộn. Chi hỏi mấy cái kiến thức, những cái sô liệu đó em lấy đâu ra, em ấy nói từ chổ mấy ma cũ làm công việc kiểm sóat nội bộ ( thực chất đây chỉ là đội ngũ làm việc thực tế cho một ông chủ có một số công ty, với các pháp nhân đọc lập với nhau).
Cũng may là em đó nhận thức thế nào, nắm kiến thức kế tóan thế nào đều được thể hiện trong báo cáo của mình. Vì vậy khi đọc bài chị còn có cơ hội đến giúp em ấy điều chỉnh lại kiến thức của mình nó bi sai ở chổ nào, và chị hiểu em ấy hiểu sai vấn đề gì. Thế là bài báo cáo của em bị chị quẹt sủa be bét bằng viết chì. Vì chị nói với em ấy rằng: khi chị đọc qua rồi thì chị thấy sai chổ nào thì chị phải sửa chổ đó, còn bằng không thì chị không đọc. (Hơn nữa chị vùa suẳ, vuằ giảng lại cho em ấy là em ấy sai ở chổ nào và phân biệt đâu là thực tế em ấy thấy ở công ty, và công việc ấy cái nào đúng, cái nào sai? Cái sai ở đó thì phải làm sao mới là làm đúng). Còn việc sau đó em ấy có muốn suẳ lại theo ý kiến của chị hay không thì tùy em ấy thôi.
Sau đó có một ngày tôi nhận được mail cảm ơn của em ấy. Bài tốt nghiệp của em được 8 điểm, là số điểm mà em không ngờ mình đạt được.
Kể dong dài như vậy để mấy em đọc và tìm được đâu đó trong chuyện này cái gì có thể sử dụng được cho mình. Và biết cách mà hiểu và nhận định một vấn đề