Ngày phụ nữ vùng lên

Thảo luận trong 'Giao lưu cộng đồng' bắt đầu bởi Thanh Nam, 1 Tháng ba 2004.

1,880 lượt xem

  1. Thanh Nam

    Thanh Nam Admin

    Bài viết:
    2,967
    Đã được thích:
    817
    Giới tính:
    Nam
    Nơi ở:
    HCM
    Ngày 08/03 sắp đến, nghĩ mãi mà chưa ra quà tặng cho mẹ, cho người yêu. Bạn nào có kinh nghiệm về khoản này có thể bật mí cho ktnb biết với ? Và ktnb cũng rất muốn phụ nữ trên webkt cho một vài lời khuyên, có đựơc không vậy ?
     
    #1
  2. conan3931

    conan3931 Bình thường nhất.

    Bài viết:
    106
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    Hà nội
    hôm nay thì muộn rồi ktnb ơi. đành để năm sau vậy nhé! :f_o :pepsi:

    Thân ái!
     
    #2
  3. benitino

    benitino Thành viên sơ cấp

    Bài viết:
    72
    Đã được thích:
    1
    Nơi ở:
    HCMC
    Anh conan nói vậy sao được, còn nước còn tát mà, nhưng quà chủ yếu là tấm lòng thôi thì các nữ trong webkt cũng vui mà :a3 :a3 :a3 :a3 :a3 :a3
     
    #3
  4. conan3931

    conan3931 Bình thường nhất.

    Bài viết:
    106
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    Hà nội
    Trời đất, khỏi nói cũng biết các males trong WKT ai cũng có tấm lòng, cũng có tình yêu bao la như Bác Hồ vĩ đại. không lẽ các chị em không ai nhận ra sao :il
    :f_o :pepsi:
     
    #4
  5. CNN

    CNN Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    506
    Đã được thích:
    2
    Nơi ở:
    ĐH KTQD
    Quà tặng là vấn đề muôn thưở, làm sao nói được là nên chọn món nào món nào được. Bạn cứ tùy cơ mà hành xử thôi.
    Với CNN, 8/3 thường là được tặng hoa. Còn quà tặng mẹ thì mỗi năm một khác: Hoa, túi xách, áo,...Quà tặng bạn thì là thiếp handmade, vé phim, ...
     
    #5
  6. conan3931

    conan3931 Bình thường nhất.

    Bài viết:
    106
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    Hà nội
    conan là male nên hơi khô cứng trong vấn đề tặng quà như thế nào và tặng quà gì, nhưng dù có món quà gì và giá trị đến đâu cũng không bằng tình cảm chân thành của người đối với người. chính tình người khiến con người gần nhau hơn. :f_o :pepsi:

    Thân ái!
     
    #6
  7. hongminh

    hongminh Thành viên hoạt động

    Bài viết:
    51
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    Hà Nội
     
    #7
  8. conan3931

    conan3931 Bình thường nhất.

    Bài viết:
    106
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    Hà nội
    chờ conan tham khảo xem, Bác đã làm gì trong ngày 8 tháng 3 nha. sau đó thay mặt males trong WKT kể phục vụ chị em coi như một món quà tinh thần. ok? :f_o :pepsi: ( chút xíu thôi, không lâu đâu.)
     
    #8
  9. conan3931

    conan3931 Bình thường nhất.

    Bài viết:
    106
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    Hà nội
    Conan đã lục hết tủ sách của mình mà không tìm được một tư liệu nào về Bác Hồ trong ngày 8 tháng 3 cả. Conan xin kể câu chuyện Bác đã dự Đại hội Liên hoan Phụ nữ "5 Tốt" cho các chị, các bạn, các em cùng nghe.


    BÁC ĐÃ DẠY TÔI YÊU THƯƠNG CON TRẺ

    Vào cuối tháng tư năm 1964, Đại hội Liên hoan Phụ nữ "5 tốt" toàn miền Bắc họp tại Thủ đô. Tất cả đại biểu về dự phần lớn là rất trẻ, nhiều cô còn trẻ hơn con dâu út của tôi, duy chỉ tôi là đầu đã bạc.

    Hội trường Ba Đình bữa đó bỗng náo nhiệt hẳn lên khi nghe tin Bác đến.

    Bác đến vào giữa lúc họp. Thật quá bất ngờ. Tiếng hô "Bác Hồ muôn năm" vang lên bắt đầu từ những hàng thế trên cùng, phút chốc loan đi khắp cả phòng họp rộng lớn này. Tôi mừng vui và cảm động đến chảy nước mắt. Nhất là khi Bác lên bàn nói chuyện thân mật, Bác lại nhắc đến tên tôi. Tôi run lên, thú thật tôi không còn tin ở tai mình nữa. Tôi cứ tưởng mình đang nằm mơ! Bên cạnh tôi, cháu Trương Thanh Trúc, diễn viên đoàn văn công quân đội ghé sát vào tai tôi nói khẽ : "Mẹ Hoan, Bác nhắc đến tên mẹ!". Lúc đó tôi mới tin là không phải trong mơ, mà là sự thật. Trong đời tôi, đây là một vinh hạnh quá lớn, một điều mà chưa bao giờ tôi dám nghĩ đến. Tôi là một người phụ nữ bình thường ở một khu phố nhỏ, một người thợ thủ công già, thế mà Bác lại quan tâm đến công việc làm của tôi!

    Thì ra nãy giờ tôi mải ngắm Bác... Giờ đây, tiếng Người vẫn bên tai. Mãi mãi trong đời tôi ghi tạc lời dạy của Người:
    "Tăng gia sản xuất và thực hành tiết kiệm là con đường đi đến xây dựng thắng lợi chủ nghĩa xã hội, xây dựng hạnh phúc cho nhân dân, tăng gia là tay phải của hạnh phúc, tiết kiệm là tay trái của hạnh phúc".
    Rồi Bác giải thích điều thứ 5 trong phong trào "5 tốt" vấn đề xây dựng gia đình nuôi dạy con cái, Bác nói: "Gia đình có nghĩa cũ và nghĩa mới, nghĩa hẹp và nghĩa rộng. Rộng ra nữa là đồng bào cả nước đều là anh em trong một đại gia đình. Ta có câu hát:

    Nhiễu diều phủ lấy giá gương
    Người trong một nước phải thương nhau cùng

    Rộng hơn nữa chúng ta có đại gia đình xã hội chủ nghĩa:

    Lọ là thân thích ruột rà
    Công nông thế giới đều là anh em.

    Đã là đại gia đình, thì sự săn sóc dạy dỗ cũng không chỉ nhằm làm cho con cháu mình khỏe và ngoan. Mà phải cố gắng giúp đỡ cho tất cả các cháu đều ngoan và khỏe. Về việc này chúng ta có những gương mẫu như cụ Lê Thị Hoan (Bác nhắc đến tên tôi). Cụ Hoan đã có công giáo dục mấy chục cháu xấu trở thành những cháu tốt. Nếu tất cả chị em phụ nữ ta đều cố gắng làm được như cụ Hoan thì chắc rằng con cháu của chúng ta đều sẽ ngoan và tốt.

    Hội trường hướng về phía tôi vỗ tay ầm vang. Lúc này tôi lúng túng quá, chẳng biết làm gì. Tôi cúi mặt xuống, không dám ngẩng lên. Bác lại căn dặn các cấp Đảng bộ, chính quyền cần thiết thực giúp đỡ phong trào 5 tốt không ngừng tiến lên, để phụ nữ được đóng góp nhièu cho cuộc chống Mỹ cứu nước.

    Sau cùng với giọng nói đầm ấm, Bác vui vẻ hỏi:
    Già như cụ Hoan, sao cụ Hoan làm được? Tại sao các cô chưa làm được? Thế các cô có làm không?
    Mọi người đều đáp:
    - Có ạ? Bác lại hỏi:
    - Bao giờ làm?
    - Dạ, họp xong về làm ngay.
    Làm được bao nhiêu?
    - Thưa Bác làm khắp nơi ạ!
    Tôi liếc mắt nhìn Bác, thấy Bác gật đầu tỏ vẻ hài lòng.
    Thế rồi, Bác bước xuống bục. Các cô trẻ chạy tràn ra cả lối đi để đón Bác. Bỗng chị Hà Quế đi đến chỗ tôi ngồi, chị gọi:
    - Cụ Hoan ơi? Cụ Hoan lên gặp Bác.
    Lúc đó tôi bàng hoàng cả người. Vừa mừng vui, vừa lo lắng. Tôi cố nhấc bước lên nhưng chân tay cứ run rẩy vì quá mừng. Tôi chưa đi được mấy bước, cũng vừa Bác đến. Bác cầm tay tôi. Luýnh quýnh tôi chẳng biết nói gì, thưa gì.
    Nhưng tôi toát mồ hôi, ác một nỗi các anh quay phim lại chĩa những ngọn đèn sáng rực vào phía tôi.
    Như biết tôi đang lúng túng. Bác chỉ vào chiếc ghế:
    - Cụ ngồi xuống đây
    Tôi mạnh dạn ngồi bên cạnh Bác. Bác ân cần thăm hỏi gia đình tôi.
    - Cụ ông có khỏe không?
    Thưa có ạ!
    - Cụ dạy bao nhiêu cháu, các cháu hiện có ngoan không?
    Tôi rất kinh ngạc, thế ra mọi việc làm của tôi và của các cháu Bác đều biết. Tôi lần lượt thưa cùng Bác số cháu nơi tôi đỡ đầu có 30 cháu. Đó là những cháu chưa ngoan. Các cháu mảng học, ham chơi bời, trèo cây, đánh nhau, có cháu ăn cắp làm mất trật tự trị an đường phố. Mẹ cha thì buồn phiền, nhà trường lo lắng. Tôi cũng thưa với Bác những khó khăn bước đầu trong việc tập hợp các cháu lại, tổ chức cho các cháu vui chơi, lao động và học tập. Và đến nay tôi đã có một đóng góp nhỏ đã là giáo dục được 180 cháu trở thành những đội viên thiếu niên tốt, những cháu ngoan của Bác. Có 8 cháu được chọn đến Phủ Chủ tịch liên hoan cùng thiếu nhi Thủ đô, hè năm 1962. nhiều Cháu đã được đeo huy hiệu Đoàn.
    Bác lại hỏi thêm.
    - Các cháu đối với cụ thế nào?
    - Rất thương ạ! Chúng đều gọi bằng "bà nội". Và hôm nay các cháu đều cố gắng thực hiện "5 điều Bác Hồ dạy".
    Bác nhìn sang phía chị Nguyễn Thị Thập và các đại biểu rồi Bác hỏi tiếp:
    - Đảng ủy, chính quyền, đoàn thể có giúp gì cụ không?
    - Dạ có ạ!
    - Cụ còn nguyện vọng gì nữa không?
    Thưa Bác, được gặp Bác, biết Bác khỏe, là điều sung sướng nhất, và ước mong cho miền Nam giải phóng để chị em phụ nữ và đồng bào miền Nam được đón Bác, đó là nguyện vọng duy nhất của tôi, cùng là nguyện vọng của mọi người ạ.
    Bác quay sang các đại biểu trẻ, vui cười nói:
    - Muốn Bác mạnh khỏe, muốn miền Nam giải phóng, thì phải ra sức thi đua.
    Thế là tất cả chúng tôi đều hô to: "Bác Hồ muôn năm?" và cứ vây lấy Người, không muốn rời Người nửa bước.

    Hôm ấy về nhà, tôi đem chuyện gặp Bác kể cho các cháu nghe, thuật lại lời dặn dò của Người cho chị em phụ nừ trong khu Hội phụ nữ Đấng Đa. Ai nấy đều vui mừng, nhất là các cháu chưa ngoan phải suy nghĩ nhiều. Tôi cũng lại nói cho mọi người ở khu phố tôi nghe. Lời kêu gọi thi đua của Bác đã được đăng lại trên báo Đảng ngay ngày hôm sau "Trong lúc miền Nam chúng ta đang ra sức thi đua xây dựng chủ nghĩa xã hội, xây dựng đời sống mới thì phụ nữ ở phía bên kia sông Bến Hải đang cùng toàn thể đồng bào miền Nam anh dũng, hy sinh anh dũng chống đế quốc Mỹ cướp nước và bọn Việt gian bán nước. Tôi đề nghị Đại hội hoan hô đồng bào miền Nam anh hùng và chúc đồng bào miền Nam giành nhiều thắng lợi hơn nữa! Chính vì chúng ta đang xây dựng trong hoàn cảnh hòa bình, còn đồng bào miền Nam đang phải ngày đêm chiến đấu nên nhân dân miền Bắc chúng ta cần phải thi đua mỗi người làm việc bằng hai để đền đáp cho đồng bào miền Nam ruột thịt". Thế là thành một cao trào thi đua "vì miền Nam" trong các cháu. Các cháu vừa học vừa làm tăng giờ lấy tiền mua sách, xây dựng tủ sách kết nghĩa với các bạn thiếu niên Huế, Sài Gòn, kết nghĩa anh em và góp tiền mua vũ khí ủng hộ đồng bào miền Nam đánh thắng giặc Mỹ. Nhiều cháu đã trở thành những công nhân, cán bộ trong các cơ quan, xí nghiệp. Nhiều cháu đã lên đường giết giặc, như cháu Quách Văn Long cùng anh em bắn rơi máy bay Mỹ được Bác tặng huy hiệu.

    Cháu Phạm Văn Phương, Nguyễn Văn ý lái xe cho bộ đội pháo binh, cháu Nguyễn Văn Thanh, Nguyễn Văn Thao là học sinh giỏi toàn huyện. Nhiều cháu đi học xa tận các nước đã về làm thợ, làm cán bộ như các cháu Hoàng Đình Nội, Cao Đắc Quý... các cháu cùng chúng tôi có chút ít thành tích nhỏ như vậy là nhờ công ơn dạy bảo của Bác, cửa Đảng. Và chính Bác là người dạy cho tôi tình yêu trẻ, cách giáo dục trẻ. Lúc sinh thời, người là "ông cụ trồng cây giỏi nhất nước". Và cũng vì yêu cây yêu người, Bác đã từng nói "Vì lợi ích mười năm trồng cây, vì lợi ích trăm năm trồng người cho thế hệ mai sau.

    Ghi sâu lời Di chúc của Bác "bồi dưỡng thế hệ cách mạng cho đời sau là một việc rất quan trọng và rất cần thiết", tôi xin hứa trước anh linh Người còn được ngày nào, tôi ra sức làm việc "bằng hai" để cho miền Nam chóng được giải phóng và để Bác vui lòng nơi chín suối.

    Những điều này đã được ghi lại từ 1969 - một ngày thu mưa sầu gió thảm lưu luyến tiễn Bác đi xa...

    Cụ Lê Thị Hoan vẫn còn sống, năm nay gần 90 tuổi. Tuổi cao, sức yếu, mắt kém, cụ không còn đủ sức dạy bảo các cháu nữa. Nhưng đã có người thay thế cụ. Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh và Hội liên hiệp phụ nữ tiếp tay cùng cụ nhân hạt giống tình thương yêu của Bác gieo trồng khắp cả cánh đồng từ Bắc chí Nam. Cây tình thương yêu con trẻ của Bác Hồ mãi mãi lên xanh nay đã trở thành cây cổ thụ.

    Mới kể được đến đây mà đã mệt hết cả người rồi. quả thật là conan không có năng khiếu kể chuyện đâu. Các chị em cố gắng đọc để khỏi mất công của conan nha. :f_o :pepsi:

    Thân chúc
     
    #9
  10. tuyetto

    tuyetto Nắng gió.

    Bài viết:
    125
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    Nơi đông dân cư nhất
    Cảm ơn Conan đã cho tôi hiểu thêm về Bác Hồ Kính Yêu! :thank :thank
     
    #10
  11. tuyetto

    tuyetto Nắng gió.

    Bài viết:
    125
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    Nơi đông dân cư nhất
    Cảm ơn Conan đã cho tôi hiểu thêm về Bác Hồ Kính Yêu! :thank :thank
     
    #11

Chia sẻ trang này