Chuyen Cuoi Dac Sac

Thảo luận trong 'Nghỉ ngơi thư giãn' bắt đầu bởi TNhung, 6 Tháng hai 2006.

459 lượt xem

  1. TNhung

    TNhung Thành viên sơ cấp

    Bài viết:
    0
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    Kim Mon - Hai Duong
    Vỏ quýt dầy gặp móng tay nhọn
    Một người đàn ông đã lập gia đình có tình ý với cô thư ký và quyết định mời cô ta đi ăn tối.


    Anh ta gọi về nhà thông báo với vợ rằng anh ta phải "làm việc muộn" và cô vợ nói, "Không sao".

    Sau bữa tối, hai người kia tới căn hộ của cô thư ký và tình tự với nhau hàng tiếng đồng hồ. Trên đường về nhà, anh chàng phát hiện thấy có một vết cắn rõ to trên cổ mình. Anh ta rất hoảng sợ. Không biết phải nói với vợ thế nào đây?

    Anh ta bước tới cổng thì được con chó mừng rỡ ra chào đón. Nhanh trí, anh ta ngã ngay ra trước cửa và giả vờ chiến đấu chống lại con chó đang biểu lộ tình cảm.

    Giữ một bên cổ bằng tay, anh ta bước vào phòng khách và la lên: "Em yêu! Nhìn xem con chó đã làm gì với cổ anh này!".

    Vợ anh ta nhảy chồm lên, cởi áo ra và nói, "Chưa là gì cả, anh nhìn xem nó làm gì với ngực em này!".


    :biggrin:


    Đang yêu ​

    Hai gã đang yêu đang ngồi kể lể chuyện của mình, đến độ cao hứng, hai thằng rút phắt điện thoại ra và gọi cho tình yêu...


    Ba phút sau, một thằng cầm điện vứt toạch một cái, thằng kia ngơ ngác hỏi:

    - Sao, điện thoại của mày bị ngất à?

    - Không, tao gọi không được, chỉ thấy một lời nhắn: "Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang nằm cạnh thuê bao khác!"

    - Vậy à, tao cũng gọi không được, trung tâm trả lời rằng: "Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang bị thuê bao khác đè lên!"
    :lol: :biggrin:
     
    #1
  2. Tuấn Giang

    Tuấn Giang Học lại từ đầu!!!

    Bài viết:
    158
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    Mama said
    Siêu Kiều version 2006
    8/2/2006 - 829 Views




    Trăm năm trong cõi người ta Nguyễn Du được gọi là cha truyện Kiều
    Đọc xong Anh thấy đăm chiêu
    Vì Du đã viết rất nhiều điều sai
    Người tốt thì hay bị die...

    Đầu lòng 2 ả tố nga
    Thúy Kiều là chị hay cười ha ha
    Thúy Vân bản tính thối tha
    Luôn luôn đấu đá muốn là chị cơ
    Thúy Kiều mệt mỏi bơ phờ
    Nên đành nhẫn nhịn : " Thôi ờ tao thua "
    Vân sướng : " Tao thắng làm vua
    Còn mày bại trận làm cua trong nồi "
    Thúy Kiều tức giận : " Đồ tồi"
    Thúy Vân vừa cú vừa cay
    Nhặt dao , lao tới , chém bay cái đầu
    Kiều ta còn mỗi đầu lâu
    Mất thân , đành kiếm xà mâu cắm vào
    Thúy Vân sợ quá thành đao
    Cha mẹ thấy thế gửi vào lầu xanh.

    Bán thân mới được 1 tuần
    Vân kiếm được kẻ chuộc thân cho mình
    Chàng tên là Mã Giám Sinh
    Làm việc ở chỗ FinalStyle
    Thanh niên trai tráng đôi mươi

    Nhiều tài lắm của là người đẹp trai
    Cò kè bớt 1 thêm 2
    Giờ lâu ngã giá vàng ngoài 4 trăm
    Thúy Vân tuổi mới 15
    Là gái sung sức ăn nằm rất phê
    Kiệu to đến rước Vân về
    Nghĩ tới khoái lạc sướng tê cả người
    Quản gia đón kiệu tươi cười
    Thân lùn trán hói là người rất thâm
    Quản gia tên gọi Thúc Sinh
    Đi cùng với vợ là Đình Hoạn Thư
    Hoạn Thư yểu điệu hiền từ
    Do được giáo dục bởi sư trong đền

    Thúc Sinh cầm quả đao cong
    Lưỡi dao cắm phập vào trong mình chàng
    Giám Sinh chưa kịp hoang mang
    Thì đã tắt thở hồn sang xứ trời
    Vân đang rũ rượi tơi bời
    Thì bị cả lũ vào chơi hội đồng

    Trước lầu Ngưng Bích khóa xuân
    Kiếp người lưu lạc bao giờ mới thôi
    Phận sao phận bạc như vôi
    Làm cho nước chảy hoa trôi lỡ làng
    Ðang khi Vân thấy hoang mang
    Bỗng đâu xuất hiện 1 chàng tiều phu
    Cao to, mạnh khoẻ, lù đù
    Chàng ta lắp bắp : " Tôi Cù Sở Khanh "
    Vội vàng xé yếm lụa xanh
    Sở Khanh bản tính thật thà
    Chỉ biết bất động đứng xa mà nhìn

    Sơ Khanh mệt ngủ li bì
    Thúy Vân chộm ngựa vội phi về nhà
    Chém cha cái số đào hoa
    Sở Khanh mệt mỏi tơi bời
    Bị nung dưới ánh mặt trời chói chang
    Thúc Sinh miệng quát oang oang
    "Làm bồ tao trốn, tao phang chết mày"
    Tay lăm lăm quả dao phay
    Tấm thân mạnh khoẻ từ nay thôi rồi
    Thúc Sinh xỉ vả xong rồi bỏ đi.

    Thúy Vân phi ngựa vèo vèo
    Bất ngờ sập bẫy bị treo lộn đầu
    Xung quanh 1 lũ đầu trâu
    Thấy Vân ngon quá liền bâu vào nàng
    Bỗng nghe thấy 1 tiếng choang
    1 thanh bảo kiếm lẹ làng rút ra
    Kiếm khách tuy đứng từ xa
    Kiếm khí vẫn khiến người ta rùng minh
    " Bọn bây sao thật đáng khinh
    Hiếp đáp phụ nữ tao binh chúng mày "
    Côn đồ lập tức bao vây
    Chiều thu gió thổi cành cây là là
    Chớp lên 1 ánh sao sa
    Lưu manh cả lũ thành ma không đầu
    Thúy Vân cảm cái ơn sâu
    " Kiếp này xin nguyện theo hầu ân công "
    " Giúp người chẳng để báo công
    Tiểu thư bảo trọng ta không dám phiền
    Ngân lượng còn 1 đôi viên
    Xin nhận lộ phí có tiền ăn chơi "
    Đội trời đạp đất ở đời
    Họ Từ tên Hải vốn người FinalStyle
    Từ nhỏ luyện đồng tử công
    Nghiêm cấm sắc dục nếu không chết liền
    Thúy Vân lập tức giả điên
    Lột đồ khóc lóc luyên thuyên không ngừng
    Chàng Từ gặp chuyện chẳng đừng
    Nên bất đắc dĩ phải dừng lại coi
    Thúy Vân là gái làng chơi
    Trổ hết bản lĩnh để mơi chàng Từ
    Đồng nam dương khí quá dư
    Gặp siêu dâm nữ đến sư cũng tèo

    Thời gian lặng lẽ trôi mau
    Từ Hải bỗng thấy đau đầu nhức chân
    Thế rồi kinh mạch toàn thân
    Cùng nhau đứt hết , muôn phần xót xa
    Trở thành phế vật thật là đáng thương
    Ân hận phẫn uất bi thương
    Từ Hải chết đứng bên đường tội thay
    Thúy Vân chẳng chút mảy may
    Hớp đống ngân lượng đi ngay 1 lèo

    Thúy Vân sắp được về nhà
    Tâm trạng vui vẻ hát ca dọc đường
    Trải đầu vuốt tóc soi gương
    Chợt thấy hiểm họa khôn lường thất kinh
    Phía sau đuổi tới - Thúc Sinh
    Sông chắn trước mặt , đinh ninh rồi đời
    Vân ta lại chẳng biết bơi
    Tiền Đường Giang sẽ là nơi chôn vùi
    Thúc Sinh khấp khởi mừng vui
    Trước sau hết lối thật xui cho mày
    Thúy Vân uất hận dâng đầy
    Quyết tâm cùng chết , bớt cay đôi phần
    Nghĩ xong lập tức chuyển thân
    Quay người lễ phép nhún chân vái chào
    Thúc Sinh tự mãn quá cao
    Không chút phòng bị mà lao tới liền
    Thúy Vân lập tức bước xiên
    Kéo theo thằng Thúc rơi liền xuống sông
    Thúc Sinh béo ịch nặng mông
    Chìm luôn xuống đáy con sông Tiền Đường

    Thanh Minh trong tiết tháng ba
    Kim Trọng thăm ruộng đi ra kênh đào
    Họ Kim xuất xứ từ Lào
    Mắc bệnh từ bé đao đao đần đần
    Tai lòi , mắt chột , thọt chân
    Xứng danh " Phế vật mười phân vẹn mười "
    Thấy trên sông có bóng người
    Là 1 mỹ nữ xinh tươi hồng hào
    Họ Kim lập tức vớt vào
    Sắc đẹp khiến hắn nôn nao bần thần
    Cô gái đó là Thúy Vân
    Nàng được Kim Trọng ân cần chăm nom

    Qua cơn thập tử nhất sanh
    Tâm tình chuyển biến Vân thành gái ngoan
    Cùng Kim kết nghĩa phượng loan
    Thế rồi 9 tháng 10 ngày
    Thúy Vân sinh được 1 bày thiếu nhi
    Trải qua bao truyện li kì
    Cuối cùng cũng có hép py en đình
     
    #2
  3. Ira

    Ira Thành viên sơ cấp

    Bài viết:
    20
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    Trong giấc mơ của chính mình
    Tuấn Giang, anh cũng thật liều
    Tìm đâu ra cái truyện Kiều bó tay
    Nguyễn Du mà đọc cái này
    Toàn thân co giật, chết ngay vì... cười
     
    #3
  4. Tuấn Giang

    Tuấn Giang Học lại từ đầu!!!

    Bài viết:
    158
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    Mama said
    Hê hê, nghĩ cũng thường thôi
    Ngoài đời lắm thứ còn cười ... ra ma
    Dù Kiều luôn cười "haha"
    Dù Vân thật sự "thối tha" như nào:biggrin:
    Nguyễn Du có kiện ra sao
    Thì ông cũng chẳng thể nào tìm ra

    Ha ha:lol:

    Kiếm được cái hay hay, post lên cho mọi người đọc cười chơi cho đỡ căng thẳng
     
    #4
  5. SweetNovember

    SweetNovember Thành viên sơ cấp

    Bài viết:
    7
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    Hội quán Romantic girls
    HAHA...

    Đường vắng, xe Dream II đang chạy bon bon thì có một chiếc babetta vọt lên , tay lái xe nghênh nghênh đầu nói:

    - Có biết Babetta không?

    Tay Dream II không thèm trả lời, cau mày vít ga bứt lên. Được một đoạn lại thấy chiếc xe "cà gỉ" kia băng băng vượt qua, cái đầu bù xù vẫn kịp ngoái sang gào:

    - Có biết Babetta không?

    Chủ xe Dream II chặc lưỡi phớt lờ, rồi rà phanh đi chậm lại. Đến một khúc quanh, tay lái xe Dream II thấy chiếc Babetta chúi mũi vào một gốc cây, còn cái đầu bù xù thì đang lóp ngóp dưới ruộng. Sau khi kéo hắn lên bờ, tay lái Dream II hất hàm:

    - Cậu cứ vượt lên rồi hỏi tôi câu đó là ý gì vậy?

    - Ô, lại là bác đấy ư? Em hỏi vậy để nếu bác biết thì sẽ nhờ bác chỉ cho em cái phanh nó nằm ở đâu.
     
    #5
  6. Tigon-ETC

    Tigon-ETC Gió bụi nhân gian

    Bài viết:
    1,673
    Đã được thích:
    25
    Nơi ở:
    Nơi tình yêu bắt đầu
    Có một anh dân tộc lần đầu tiên được ra Thành phố. Thấy Thành phố to đẹp khác lạ với cái buôn làng của anh. Đứng trước một toà nhà cao tầng anh ta mới đếm. Đang lẩm bẩm thì có anh bảo vệ đi ra
    - Này anh kia, đếm cái gì mà đếm. Ở đây đếm là mất tiền đấy. 10.000đ một tầng. Thế đã đếm đến tầng thứ mấy rồi?
    Anh chàng dân tộc lắp bắp
    - Dạ thưa anh em mới đếm đến tầng thứ hai thôi ạ
    - Tầng thứ 2 à? Đưa 20.000đ đây.
    Anh bảo vệ đi rồi, chàng ta lẩm bẩm: Đồ ngu thế không biết, mình đếm đến tầng thứ 7 rồi, bảo mới đến tầng thứ 2 thế mà cũng tin.
     
    #6
  7. Tuấn Giang

    Tuấn Giang Học lại từ đầu!!!

    Bài viết:
    158
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    Mama said
    Lời vàng ý ngọc
    15/2/2006 - 125 Views



    Hỏi: Đàn ông độc thân và đàn ông có vợ ai hiểu phụ nữ hơn?
    Đáp: Đàn ông độc thân?
    Hỏi: Vì sao?...


    (Hình ảnh mang tính minh họa tuyệt đối không thực hành^_^)
    1. Nếu bố anh nghèo, đó là số phận của anh. Nếu bố vợ nghèo, đó là sự ngốc nghếch của anh.

    2. Vợ dạy ta tính phục thiện (sẵn sàng nhận lỗi tuy mình không làm gì sai cả!).

    3. Vợ dạy ta sự tế nhị (không bao giờ chê bai cơm khê, canh hơi mặn).

    4. Vợ dạy ta đức tính bao dung, độ lượng, thương người (làm được bao nhiêu tiền đều mang về "tặng" vợ hết!).

    5. Vợ dạy ta tính chính trực, đứng đắn, đàng hoàng (ra khỏi nhà cứ thẳng một đường mà đi, không nhìn ngang liếc dọc, nhất là những nơi có nhiều phụ nữ...).

    6. Vợ là huấn luyện viên thể dục tại nhà của ta (phân công ta làm vườn, nhổ cỏ, giặt quần áo, đổ rác, lau dọn nhà cửa, xách nước, tắm heo...).
    7. Tình yêu là một giấc mơ dài ngọt ngào, và hôn nhân là chiếc đồng hồ báo thức.

    8. Thuận vợ thuận chồng , con đông mệt quá!!

    9. Hỏi: Đàn ông độc thân và đàn ông có vợ ai hiểu phụ nữ hơn? Đáp: Đàn ông độc thân? Hỏi: Vì sao? Đáp: Nếu không thì họ đã cưới vợ.

    10. Ai nói rằng tiền bạc không mua được hạnh phúc là vì họ không biết mua ở đâu thôi.

    11. Chúng ta nên yêu súc vật. Thịt chúng rất ngon.

    12. Tương lai của ta phụ thuộc vào giấc mơ của ta. Vậy thì… ta hãy ngủ đi !

    13. Làm việc chăm chỉ không giết chết ai cả! Nhưng tại sao phải chấp nhận rủi ro đó?

    14. Hút thuốc bổ phổi, uống rượu bổ gan!

    15. Đánh bài mở mang trí óc, ăn cắp nâng cao tay nghề, chửi thề nhấn mạnh câu văn.

    16. Nàng đẹp và thánh thiện quá, nàng ngây thơ và dễ thương làm sao, tôi rất thích nàng, và tôi đã phát hiện ra nàng trong trường ....mầm non mẫu giáo lớn
    (Sưu tầm)
     
    #7
  8. Tuấn Giang

    Tuấn Giang Học lại từ đầu!!!

    Bài viết:
    158
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    Mama said
    NÀNG BẠCH TUYẾT VÀ BẢY CHÚ LÙN
    (phiên bản mở rộng)


    Ngày xửa ngày xưa, tại xứ sở nọ, có một vương quốc thịnh vượng và thanh bình. Mùa đông năm đó, tuyết rơi trắng như bông. Hoàng hậu của vương quốc ngồi đan bên cửa sổ...

    "Ái dồi ôi" - Bổng hoàng hậu kêu thất thanh và vứt mạnh kim đan ra phía trước. Bà bị kim đâm vào tay. Cũng phải thôi, vì từ bé đến giờ, sống trong nhung gấm, người hầu kẻ hạ xung quanh, có bao giờ phải đan đâu. Bà đau, đau lắm. Một giọt máu từ tay bà rơi xuống tuyết, tuyết phủ che mất. Một giọt nữa, lại bị tuyết che. Tức mình, bà nặn máu cho ra. Máu hoà xuống tuyết, đỏ lòm. Hoàng hậu liền ước : “Sau này mà có một người con gái da trắng như tuyết, môi đỏ như máu, tóc đen như gỗ mun thì sướng nhờ”. Nghĩ vậy, bà mỉm cười, và kéo vua cha vào phòng ngủ...

    Chín tháng sau, hoàng hậu sinh được một cô con gái giống y như mong ước. Da cũng trắng như tuyết, môi đỏ như máu, tóc đen như gỗ mun, và răng thì vàng khè. Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang. Bạch Tuyết vừa được sinh ra thì bà mất, hưởng thọ 35 tuổi và an táng tại quê nhà.

    Một năm sau, vua cha lấy vợ mới. Bà này đẹp, nhưng kiêu. Ngày nào bà cũng soi gương và hỏi:


    “Gương kia ngự ở trên tường.
    Nước ta ai đẹp được dường như ta.
    Ta là hoàng hậu kiêu sa.
    Gương mà nói xấu là ta đập liền”.
    Gương đành trả lời: “Thưa hoàng hậu, hoàng hậu đẹp nhất trần đời”. Nghe vậy, hoàng hậu sướng rơn.

    Bạch Tuyết càng lớn càng xinh đẹp, nhất là khi nàng không cười. Mỗi bước chân nàng đi, hoa trái như tươi hơn, chim chóc như hót hay hơn, và không gian tràn ngập tiếng vui cười. Năm lên bảy, Bạch Tuyết bắt đầu đẹp hơn hoàng hậu, giờ đã bước vào tuổi lục tuần.

    Vào một ngày nọ, như thường lệ, vừa tỉnh giấc, hoàng hậu hỏi ngay gương thần. Nhưng lần này, gương đã trả lời: “ Xưa kia bà đẹp nhất trần. Ngày nay Bạch Tuyết muôn phần đẹp hơn”. Nghe gương trả lời, hoàng hậu giận tím người. “ Này thì đẹp này, này thì đẹp này”, hoàng hậu vừa gào, vừa đập bôm bốp vào gương. Đập chán, bà liền cho gọi người thợ săn giỏi nhất của vương quốc đến và ra lệnh: “Nhà người hãy đem con Bạch Tuyết xấu xí vào rừng, treo nó lên cành cây, và moi tim gan của nó về đây cho ta xào cần tỏi. Mau!”.

    Người thợ săn vâng lệnh và đem Bạch Tuyết vào rừng. Khi ông rút dao ra, Bạch Tuyết liền khóc lóc thảm thiết:


    “Bác tha cho cháu bác ơi
    Cháu xin ở lại rừng chơi suốt đời
    Bác về nói với bà ta.
    Bác vừa giết cháu chẳng tha cho về.
    Tim thì bác mổ lợn xề.
    Gan, bác bắn hoẵng mang về lập công”.
    Động lòng, người thợ săn tốt bụng liền thả cho Bạch Tuyết chạy đi, rồi ồng quay trở lại lâu đài với bộ lòng lợn trên tay...

    Lại nói về Bạch Tuyết. Được người thợ săn thương tình, cô chạy một mạch không thèm ngoái lại vì sợ ông đổi ý. Cô cứ chạy, chạy mãi. Thú rừng gào rú xung quanh cô. Gai rừng cứa khắp người cô. Không biết cô đã phải đau đớn thế nào, chỉ biết rằng sau này thì thân thể cô chằng chịt sẹo.

    Chán nản, Bạch Tuyết bắt đầu khóc. Cô khóc thương người mẹ quá cố. Cô khóc giận người cha nhu nhược. Cô khóc hận mụ dì ghẻ độc ác. Và cuối cùng, cô khóc vì sợ. Không sợ làm sao được, khi bầy thú hoang chạy xung quanh cô cứ liếm mép quèn quẹt. Cô cứ chạy như vậy không biết đã bao xa, vượt qua bao con suối, leo qua bao ngọn đồi. Thế rồi, đến lúc tưởng chừng như tuyệt vọng nhất, bỗng trước mắt cô hiện ra một ngôi nhà nhỏ. Mừng rơn, Bạch Tuyết hét to: "Y.a.h.o.o!!!!!!!, sống rồi".

    Từ từ, thận trọng, Bạch Tuyết tiến lại gần ngôi nhà. "Cộc... Cộc...Cộc", cô gõ cửa. Không có tiếng đáp lại. "Kịch...Kịch...Kịch", Bạch Tuyết gõ to hơn. Không gian vẫn im lặng như tờ. "Uỳnh...Uỳnh... Uỳnh", lần này, lấy hết sức bình sinh, Bạch Tuyết mắm môi mắm lợi đạp cửa. Chỉ có tiếng ẳng của một con chó hoang giật mình kinh hãi. Bạch Tuyết thử đẩy cửa. "Xời, thế mà cứ tưởng là có khoá", cô nói thầm vì cửa mở toang. Trước mắt cô hiện ra một cảnh tượng kỳ thú mà có nằm mơ cô cũng chẳng bao giờ hình dung ra được. Đồ vật trong nhà, cái gì cũng bé tẹo, mà loại nào cũng có 7 thứ...

    Trong khu rừng này, không có một bóng dáng người qua lại, ngoại trừ 7 người đàn ông tí hon, hay còn gọi là 7 chú lùn. Thường ngày, cả 7 chú lùn đi làm từ sáng sớm, sau khi đã chuẩn bị cơm nước đầy đủ cho bữa tối. Họ làm cửu vạn tại một thị trấn cách đó không xa. Hôm nay, họ về muộn hơn thường nhật. Từ xa, cả 7 chú đã nhận thấy nhà mình có điều gì khác lạ so với mọi ngày. Cửa giả thì mở toang. Khói thôi toả lên từ mái bếp. Và chao ôi là thú dữ đứng xếp hàng trước cửa. Bước vào căn phòng, sự xáo trộn đầu tiên đập vào mắt các chú lùn là bàn ăn của họ.
    " Ai đã uống chút nước của tôi vậy?" Chú lùn thứ nhất kêu to.
    " Còn ai đã dùng chút cơm của tôi?" Đến lượt chú thứ hai ngạc nhiên.
    " Ai đã ăn chút rau của tôi?" Chú lùn thứ ba thốt lên
    " Và ai đã xơi hết thịt của tôi?" Cuối cùng chú thứ bảy cất tiếng.

    Cả bảy chú lùn đứng đưa mắt nhìn nhau. Vậy là tối nay phải ăn mì tôm rồi. Bỗng một chú hét lên: " Phòng ngủ của tụi mình đang có người trong đó". Không ai bảo ai, tất cả cũng lao vào. Và cũng không ai bảo ai, tất cả đều dừng lại trước cửa.
    " Chả phải em sợ đâu, nhưng anh là anh cả, anh vào trước đi, bọn em đứng ngoài cảnh giới". Chú thứ bảy nhìn anh trai, đồng thời đẩy mạnh anh vào phòng...

    Người anh cả bước vào phòng với chiếc cời lò trên tay. Từng bước, từng bước, chú thận trọng đi vào. Không gian im lặng đến nghẹt thở... Bỗng uỳnh. Chuột chạy loạn xạ. Chiếc cời lò rơi từ trên tay chú xuống đất lúc nào. Cảnh tượng trước mắt làm chú sững sờ, quên cả đau đớn do bị cời lò rơi vào chân. Một cô bé đẹp như thiên thần, đang nằm ngủ trên 7 chiếc giường được nàng ghép lại. Khuôn mặt cô mới thánh thiện làm sao, nếu không để ý đến gợn thịt nhỏ còn vương trên mép. Nụ cười trên môi cô càng làm cho khuôn mặt của cô thêm phần rạng rỡ. Tuy nhiên hai nắm tay cô thì lại đập liên tiếp xuống giường. Có lẽ cô đang trải qua một giấc mơ đầy biến động.

    Trong cơn mơ, Bạch Tuyết thấy mình đấm túi bụi vào mặt hoàng hậu. Chịu không nổi, hoàng hậu ngã cái rầm làm cô giật mình tỉnh giấc.

    “A a a....... Mẹ ơi cứu con”. Bạch Tuyết hét lên hoảng loạn khi thấy 7 người đàn ông có bộ mặt cười đang ngó mình trân trân. Rồi tiếng hét cứ nhỏ dần, nhỏ dần, rồi lại vút cao. Được một lát thì tắt hẳn. Lúc này, thay vì sợ hãi, cô bắt đầu thấy tò mò với 7 con người trước mặt. Hơn nữa, cả bảy chú lùn đều tỏ thái độ rất thân thiện khiến cô cảm thấy họ thậm chí còn đáng yêu nữa là đằng khác, nếu không kể tới đôi lúc có chú lại nghiến răng ken két vì quá đói. Dần dần họ đã làm quen được với nhau.

    Cuộc sống êm ả cứ thế trôi qua. Hàng ngày, Bạch Tuyết làm Ô sin quét dọn nhà cửa, nấu cơm đun nước, giặt giũ quần áo trong khi 7 chú lùn đi làm cửu vạn ở làng bên. Tối đến, họ cùng đánh chắn. Cả 8 người đều cảm thấy rất hạnh phúc...

    Về phần dì ghẻ, đinh ninh rằng mình đã được ăn tim gan Bạch Tuyết, bà ta không thèm ngó ngàng tới gương thần. Một hôm, nhân dịp sinh nhật lần thứ 70, bà mới lại lôi gương ra và bắt đầu hỏi:


    “ Gương kia ngự ở trên tường
    Nước ta ai đẹp được dường như ta...”

    “ Xưa kia bà đẹp nhất trần
    Ngày nay Bạch Tuyết muôn phần đẹp hơn
    Nàng ta ở khuất núi non
    Tại nhà của bảy chú lùn xa xa”
    Gương thần trả lời. Và đây cũng là lần cuối cùng người ta nhìn thấy gương thần vì ngay sau câu trả lời đó, dì ghẻ vớ lấy gương và lẳng vèo ra ngoài cửa sổ vỡ tan tành.

    Ngay sau đó, dì ghẻ nhằm hướng nhà của 7 chú lùn thẳng tiến, sau khi đã hoá trang thành người bán hoa quả rong với hai gánh táo trĩu nặng trên vai.

    Một ngày kia, trước cửa nhà của bảy chú lùn xuất hiện một bà lão với một quả táo duy nhất trong đôi quang gánh của mình. Để có thể đến được nơi, dì ghẻ phải chén dần chén mòn số táo mình mang đi. Còn quả cuối cùng, bà ta bơm thuốc độc vào một nửa rồi mang đến chỗ Bạch Tuyết:

    - Hỡi con gái xinh đẹp của ta. Ta mang cho con quả táo này để con ăn cho thêm phần rạng rỡ.
    - Thần kinh à? Dở hơi à? Điên à? Trời không mưa sao mặc áo mưa? Bạch Tuyết đáp. Ai là con gái bà? Còn táo thì thôi khỏi, bảy chú lùn dặn rằng không được ăn đồ của người lạ.
    - Cô sợ táo có thuốc độc ư? Đừng nghĩ thế phải tội, cô gái. Bây giờ thế này nhé. Ta sẽ ăn một nửa, và đưa cho con một nửa. Vậy là OK rồi chứ gì?
    - Thế thì quý hoá quá. Cho cháu nửa ngon ngon kia kìa.

    Vừa ăn dứt miếng táo, Bạch Tuyết giật giật mấy cái rồi ngã lăn xuống đất, và dì ghẻ, bà ta cũng giật giật mấy cái vì đau khi bị Bạch Tuyết tóm lấy tóc trước khi ngã. Đau, nhưng dì ghẻ sung sướng lắm. Làm sao mà không sung sướng cho được, khi giờ đây bà đã không còn đối thủ về nhan sắc. Hạnh phúc tuyệt đỉnh, bà chạy một mạch về lâu đài, băng băng qua những con suối, nhảy vút qua các khóm bụi rậm, và giành giải nhất cuộc thi marathon vượt rào đang tình cờ được tổ chức trong vương quốc...

    Hôm nay, khác với mọi ngày, bỗng nhiên cả bảy chú lùn đều cảm thấy trong lòng có điều gì bất ổn. Tình trạng vẫn không khá hơn, sau khi cả bảy chú đã xơi gọn 7 gói xôi to vì ngỡ rằng mình đói. Trên đường về, khung cảnh dường như khác thường hơn. Thú rừng chạy tung tăng khắp nơi vì không còn lo bị những viên đạn được bắn ra từ súng săn của một ai đó nấp trong nhà. Còn chim chóc thì đậu kín trước sân. Thường ngày lấy đâu ra chim do chúng sợ sập bẫy của Bạch Tuyết đặt trước cửa nhằm cải thiện bữa ăn. Bảy chú lùn linh cảm thấy một điều gì chẳng lành khi tiến đến gần ngôi nhà. Bỗng một tiếng rú vang lên, tiếp theo là 6 tiếng rú khác: Họ nhìn thấy Bạch Tuyết nằm sõng xoài bên cửa ra vào, và trong tay nàng là một nắm tóc...

    Biết rằng Bạch Tuyết đã bị dì ghẻ hãm hại, bảy chú lùn đau đớn lắm. Từ đây, cơm nước chẳng ai lo, áo quần không ai giặt. Họ khóc ròng rã ba ngày liền, đêm vẫn đi ngủ. Họ muốn chôn cô, nhưng khi thấy sắc mặt cô vẫn ửng hồng như lúc còn sống thì lại không nỡ. Họ đặt cô vào trong một chiếc quan tài bằng thuỷ tinh trong suốt, khắc tên cô bằng chữ vàng, và ghi rõ cô là một nàng công chúa. Họ mang quan tài cô lên núi rồi thay phiên nhau ngày đêm trông giữ. Ngày này qua ngày khác, tháng này qua tháng khác, Bạch Tuyết nằm trong quan tài vẫn tươi tỉnh như khi chưa nằm trong quan tài. Da nàng vẫn trắng như tuyết, tóc vẫn đen như gỗ mun, môi vẫn đỏ như máu, và răng thì vẫn vàng khè...

    Một ngày nọ, có một hoàng tử tình cờ đi ngang qua. Biết được câu chuyện do các chú lùn kể lại, hoàng tử xin được mang nàng về để nhìn cho sướng. Được các chú lùn đồng ý, chàng bảo thị vệ khuân quan tài thuỷ tinh xuống núi. Bỗng nhiên, một người thị vệ vấp phải rễ cây khiến cho quan tài bị xóc mạnh. Miếng táo trong miệng Bạch Tuyết văng mạnh ra ngoài. Bạch Tuyết sống lại, và thay vào đó là một chú chó chết nhăn khi đớp phải miếng táo đó.

    Nghe hoàng tử kể lại đầu đuôi câu chuyện, tất nhiên là sau khi đã thêm mắm thêm muối cho tăng phần sinh động, Bạch Tuyết liền đồng ý theo hoàng tử sang Đài Loan về ra mắt nhà bố mẹ chồng. Lễ cưới được tổ chức vô cùng sang trọng. Trong số khách mời, có cả mụ dì ghẻ độc ác. Vừa nhìn thấy Bạch Tuyết, cơn tức giận dâng trào, mụ liền ngã lăn ra chết

    Tuy sống trong hạnh phúc bên hoàng tử, Bạch Tuyết vẫn không quên bảy chú lùn. Nàng xin phép chồng đón bảy chú về cung và tìm được bảy cô lùn giúp các chú an hưởng tuổi già. Họ đã cùng ở bên nhau cho đến cuối đời.


    :))
     
    #8

Chia sẻ trang này