Giá trị của thời gian

Thảo luận trong 'Nghỉ ngơi thư giãn' bắt đầu bởi Dungphan, 28 Tháng ba 2006.

326 lượt xem

  1. Dungphan

    Dungphan Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    82
    Đã được thích:
    1
    Nơi ở:
    HCM
    Cả ngày chạy long tong ngoài đường, về đến Công ty mệt phờ, nhìn lên bàn làm việc chi chít lời nhắn, lật quyển sổ giao việc ra vẫn còn việc dở dang. Mệt, đau đầu... lúc này lại ước giá như mới chỉ bắt đầu buổi sáng (hoặc buổi chiều :(. Chán...chán...chán, chả muốn làm ăn gì cả, đang chán thì được 1 bà chị xì pem cho cái này...đọc hay hay nên post lên đây. Dạo này chắc cũng có nhiều đồng chí đau đầu nhẩy???

    Giá trị của thời gian
    (ST)

    Ðể biết được giá trị của ...
    ...một năm, hãy hỏi người học sinh vừa thi rớt (tôi không định chế nhạo đâu)
    ...một tháng, hãy hỏi người mẹ vừa cho ra đời một đứa bé sơ sinh.
    ...một tuần, hãy hỏi người biên tập của một tờ tuần báo.
    ...một ngày, hãy hỏi người làm việc lãnh lương công nhật với những đứa trẻ cần được chăm sóc.
    ...một giờ, hãy hỏi những người yêu nhau đang chờ đợi được gặp nhau.
    ...một phút, hãy hỏi người vừa trễ một chuyến xe buýt.
    ...một giây, hãy hỏi người vừa thoát khỏi một tai nạn thảm khốc.
    ...một phần triệu giây, hãy hỏi người đoạt huy chương bạc trong kỳ Olympic.
    Hãy trân trọng từng khoảnh khắc mà bạn có ! Và càng trân trọng hơn nữa nếu bạn chia xẻ những khoảnh khắc đó với ai đó rất đặc biệt, đủ đặc biệt để lấy đi thời gian của bạn.
    Và hãy nhớ rằng thời gian không chờ ai cả ...
    Ngày hôm qua là quá khứ.
    Ngày mai là điều bí ẩn.
    Còn hôm nay, nó là một món quà ... đó là tại sao nó được gọi là “The Present”.
    "Yesterday is history. Tomorrow is a mystery. Today is a gift. That's why it's called present"
     

    Các bài viết khác:

    #1
  2. Dungphan

    Dungphan Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    82
    Đã được thích:
    1
    Nơi ở:
    HCM
    (Sưu tầm)
    Một lần cắt móng tay, tôi lỡ “sớt” đứt một miếng da, đau chảy nước mắt, bởi một phần của tôi đã mất.
    Buổi sáng tới trường, thả hồn ra song cửa, lời thầy giáo lướt qua - một phần của tiết học đã mất. Trưa về, nghe bạn rủ, ghé tiệm làm vài “games” - một phần của buổi trưa đã mất.
    Chiều vô nhà sáy tính mua cuốn tài liệu ôn thi, tạt ngăn truyện tranh coi “cọp”, một tiếng trôi qua lúc nào không hay - một phần của buổi chiều đã mất…. Và tối….Và đêm…Cứ thế len lén từng ngày, từng phần thanh xuân của tôi, cái sinh linh chỉ duy nhất một lần có trong vũ trụ, đã mất.
    Không chỉ đơn giản như một miếng da tay, mà là cả một con người, tâm hồn, thể xác! Tôi vô tình lắm, chẳng cảm thấy đau, mà nỗi đau ấy có thể đã âm ỉ trong đáy lòng cha mẹ, cả một đứa con sinh thành, nuôi nấng, bằng bao nhiêu …miếng da tay???.
     
    #2

Chia sẻ trang này