Văn học nước nhà thời nay

Thảo luận trong 'Nghỉ ngơi thư giãn' bắt đầu bởi act, 30 Tháng ba 2006.

792 lượt xem

  1. act

    act Thành viên hoạt động

    Bài viết:
    87
    Đã được thích:
    1
    Nơi ở:
    TP Hồ Chí Minh
    Trích bài văn bình tác phẩm Tắt đèn
    "Chị Dậu, như người ta vẫn nói 'con giun xéo lắm cũng quằn', đã nói với bọn lính lệ như thế này 'Mày động vào chồng bà đi, rồi bà cho bà cho mày xem'. Và chị cho chúng nó xem thật."
    Không hiểu là xem cái gì nhỉ? :wall:
    ---
    "áng văn" độc đáo
    "Nhà em có một con gà. Buổi sáng thức dậy, nó nhảy từ dưới đất lên nóc chuồng, rồi lại nhảy lên đống củi, vỗ cánh và gáy ầm ĩ. Tức mình, em ném nó què chân".

    Comment: Có lẽ em này chuyên đọc những truyện tranh kiểu như: "Ðấm! Ðá! Hự ! Bụp!..." :alcon:
    ---
    Tả sinh hoạt một buổi tối ở gia đình em
    "Ăn cơm xong, bố em ngồi uống nước, mẹ em thì rửa bát, còn chúng em cất xoong nồi. Bỗng điện phụt tắt. Bố em bảo: 'Thôi, hôm nay lại mất điện, cả nhà mình đi ngủ sớm!'"

    Comment: Có khả năng nhà học sinh này ở khu vực hay bị ông điện cắt đột xuất.
    ---
    tả tiết học trong lớp
    "... Cô giáo em đang giảng bài, bỗng nhiên có tiếng gõ cửa như làm ám hiệu: Cạch... cạch... cạch. Và sau làn kính mờ là một bóng đen đứng lặng im. Cô giáo em rón rén ra mở cửa, cả lớp im lặng hồi hộp... Trời! Thì ra là bác hội trưởng hội phụ huynh của lớp..."

    Comment: học sinh mê truyện trinh thám ·
    ---
    "Em hãy tả bà nội thân yêu trong gia đình em"
    "... Bà nội em rất hiền. Mắt bà một mí nhìn sụp xuống. Bà khoái ăn trầu, ngày nào cũng ăn, nhổ ra cái nước đỏ lòm. Bà rất thích đánh em vì em hay trốn ngủ trưa. Cái roi bà giấu sau cánh cửa. Bà sai em đi mua cho bà ly chè sương sa, bánh lọt. Vừa đi em vừa húp bớt lớp nước dừa ở trên vì nó béo lắm. Về nhà nhìn ly nước, bà sai em ra xin thêm nước dừa và chê bà bán hàng hà tiện nước dừa. Em đâu có dám xin thêm. Bà em rất cao. Thân bà cao bảy thước. Gần nhà em có mấy cái cô bán bia ôm, buổi trưa hay la lối, cười giỡn om sòm với mấy cái ông lạ hoắc ở đâu tới. Bà tức lắm, chống! nạ ;nh chửi qua. Mấy cô thấy bà cao lớn, không dám chửi lại"
    Comment: học sinh "tả thực"
    ---
    giải thích câu tục ngữ "Giặc đến nhà, đàn bà cũng đánh"
    "Câu tục ngữ nói lên sự dã man của bọn giặc cướp, khi đã tràn vào làng mạc, nhà cửa thì không cứ đàn ông, mà cả đàn bà, trẻ em chúng cũng đánh đập, hành hạ..."
    ---
    giải thích câu tục ngữ "Một con ngựa đau, cả tàu bỏ cỏ"
    "Câu tục ngữ cho thấy sự thông minh của loài ngựa, chúng thấy có một con bị đau là cả bọn bỏ ăn ngay, để đề phòng bệnh lây lan qua đường tiêu hoá"
    ---
    Tả đôi mắt của ông:

    "Mắt ông em lờ dờ, lòng đen đã mờ dần em nhìn vào mắt ông hình như tất cả đều trắng dã"!
    ---
    */ Chuyện kể về một anh sinh viên người Hung sang Việt Nam làm nghiên cưú sinh môn tiếng Việt.

    Cuối đợt nghiên cứu trường ÐHQG Hà Nội tổ chức một kì thi gọi là kiểm tra trình độ của từng nghiên cứu sinh. Ðề văn ra như sau:

    "Anh (chị) hãy giải thích câu ca dao:
    Gió đưa cành trúc la đà
    Tiếng chuông Thiên Mụ, canh gà Thọ Xương."

    Ðọc xong đề, anh chàng sinh viên khoái trí lắm vì nghĩ rằng không có gì là khó, nhất là khi anh có mang theo cả từ điển. Sau một hồi tra cứu chảy nước mắt, xem ra anh ta đã tường tận nhiều điều:

    "Gió đưa (được) cành trúc" thì ắt hẳn phải là gió to, ý hẳn là có bão.
    Với từ "la" anh phân vân giữa hai cách hiểu:
    +"la" là sự kết hợp giữ lừa và ngựa.
    +"la" anh đoán rằng đề đã in sai, phải là lao mới đúng. Và anh đã chọn cách hiểu này.
    "Ðà" là thanh tà vẹt để tàu có thể chuyển động trên đó.
    "Thiên mụ" : đàn bà trời - ý hẳn là vợ trời.|
    " Thọ" : nhiều lần (lâu)
    Và cuối cùng anh ta đã cho ra đời một sản phẩm bất hủ:

    “Trời nổi cơn bão lớn
    Lao xuống tà vẹt đường
    Vợ trời đánh một tiếng chuông
    Canh gà húp vội, hóc xương mấy lần”
    ---
    Ðề bài: Em hãy phân tích nghệ thuậ! tả người của Nguyễn Du trong tác phẩm Truyện Kiều
    Bài làm của một học sinh lớp 9 ở tỉnh Bình Dương có đoạn viết như sau: "...Nguyễn Du có thể nói là sư phụ trong việc sử dụng nghệ thuật biến hoá (?). Ông tả Từ Hải thiệt "ngầu": "vai năm tấc", " thân mười thước"- y như ông Thần Ðèn (chứ ngoài đời làm sao có thiệt). ông tả chỗ này còn độc đáo hơn: "Râu hùm, hàm én, mày ngài". Trên một nhân vật có tới ba đại diện loài vật: hổ-chim-bướm. Thật tài quá xá! "

    Lời phê của giáo viên: Dùng từ ngữ cẩu thả; phân tích bậy bạ; tưởng tượng loạn xạ; thiệt cũng "tài quá xá"! 1 điểm. ·
    ---
    Ðời thừa

    Ðề bài: Em hãy ghi lại sự giằng xé, quằn quại trong nội tâm của Văn sĩ Hộ (Ðời Thừa)

    Bài làm: Văn sĩ Hộ sinh trưởng trong một gia đình có truyền thống thể thao, các anh em của Văn sĩ Hộ đều là những cầu thủ xuất sắc trong đội hình đội tuyển Sông Lam - Nghệ An. Ðặc biệt là người anh cả văn Sĩ Hùng- người đã ghi nhiều bàn thắng quan trọng cho đội tuyển Việt Nam tại Seagames 19 và Tiger Cup 98...Thử hỏi con người "tài không cao, phận thấp, chí khí uất" sống trong một gia đình toàn những người nổi t! iế ng và tài năng như vậy thì làm sao Văn Sĩ Hộ có thể thoát khỏi sự giằng xé, quằn quại trong nội tâm - không "Ðời thừa" sao được ???
    ---
    Một câu chuyện có thật 100% của học sinh cấp 3 bình về tấm lòng người mẹ của bà cụ Tứ trong chuyện " Vợ nhặt" của nhà văn Kim Lân.. "Trong cuộc sống sinh hoạt đời thường, hàng ngày chúng ta đã từng được thưởng thức rất nhiều loại lòng, như lòng lợn, lòng chó, lòng gà, lòng vịt" chúng đều rất ngon và có vị riêng biệt khác nhau, nhưng tất cả đều không thể bằng lòng.... mẹ."

    Lời phê của thầy giáo: "vào đề so sánh khập khiễng, nhưng rất bất ngờ"(O điểm)
    ---
    Đề 1: Viết về nhân vật Thúy Kiều Một bạn học sinh lớp 9 PTCS T.A, Huế đã viết như sau:
    "Thúy Kiều là 1 người con gái tài sắc vẹn toàn, song nàng đã bị chế độ phong kiến vùi vào đống bùn nhơ. Đến nỗi, chịu không nổi, nàng đã nhảy xuống sông Tiền giang tự vẫn. May thay lúc đó có một bà đảng viên đi công tác về, bà liền nhảy xuống sông cứu nàng. Sau đó, Kiều giác ngộ và đi theo con đường Cách Mạng."
    ---
    Đề 2:
    "Em hãy phát biểu cảm nghĩ của mình về việc Nguyễn Du đã để lại cho chúng ta tác phẩm Kiều
    ".

    Một bạn lớp 11 PTTH Cái bè, đã viết: "... Nguyễn Du là lão tiền bối của chúng ta. Mặc dù tiền bối đã sớm ra đi vào một chiều gió lạnh, nhưng vẫn làm chấn động cả giới hậu bối của chúng ta, qua bí kíp võ công "Vương Thúy Kiều" hay còn gọi là "Đoạn Trường Thất Thanh". Bằng chứng là qua các kỳ thi, pho bí kíp này lại xuất hiện và làm "thất điên bác đảo" cả giới "hậu bối" chúng ta ..."
    ---
    Đề 3:
    "Em hãy tường thuật lại diễn biến chiến dịch Điện Biên Phủ".

    Bài làm của 1 học sinh lớp 9 trường PTCS cấp 2: ".... Quân địch đánh ra, quân ta đánh vào ào ào như lá tre rụng, đồng chí phe ta đánh thằng cha phe nó ghê hết sức.... Kết qủa: Sau 55 ngày đêm chiến đấu oai hùng, ngày 7-1-1991, phe ta thắng phe nó, chúng ta đã giết sống được 16,200 chúng nó, phanh thây 62 máy bay (em quên mất tên của máy bay, xin cô thông cảm)"
    ---
    Đề 4:
    "Trong các tác phẩm em đã học và đọc thêm, em thích tác phẩm nào nhất ? Vì sao ? Hãy chứng minh ?"

    Bài làm của bạn NAT, lớp 10B PTTH, đã viết: " Trong kho tàng văn học VN, ca dao dân ca rất giàu tình nghĩa... Trong các tác phẩm đó em thích nhất là tác phẩm "Tắt đèn" của chị Dậu. Vì nó đã thể hiện tinh thần chống lại sự bóc lột phụ nữ của chế độ phong kiến. Chứng tỏ chị đã bán con và chó để thể hiện tinh thần kiên quyết đó..."
    ---
    Đề 5:
    "Em hãy phân tích trình tự diễn biến tâm trạng nàng Kiều trong đoạn trích "Những nỗi lòng tê tái."

    Bài làm của bạn NCT, lớp 10A PTTH Phú Nhuận, có đoạn đã viết: "Nay hoàng hôn đã lại mai hôn hoàng". Qua đó ta thấy tên khách họ Hoàng thật là tàn nhẫn, hắn hôn Thúy Kiều đã rồi lại bắt Kiều hôn lại , làm cho Kiều ngày càng biến thành gái lầu xanh chuyên nghiệp, muốn ngóc đầu lên cũng không nổi..."
    ---
    Đề 6:
    "Em hãy cho biết sự bất công của phụ nữ dưới chế độ phong kiến. Bằng các tác phẩm đã học của Hồ Xuan Huong, Nguyễn Du, hãy chứng minh ?”

    Một bạn tên Hoài Nhân, lớp 9 PTCS viết: "Sự bất công của người phụ nữ dưới chế độ phong kiến đó là: Họ không được tham dự bóng đá quốc tế, họ không được lái xe nhất là các loại xe con, xe gắn máy . Ngày nay, quyền giải phóng phụ nữ đã được củng cố. Hàng năm người ta lấy ngày 8/3 làm quốc khánh phụ nữ.."
    ---
    Đề 7:
    "Sau khi đọc tác phẩm "Tắt đèn" của Ngô Tất Tố, em có suy nghĩ gì về nhân vật chị Dậu?"

    Bài làm của bạn NHT lớp 10B, viết: "Sau khi chiêu xong tác phẩm Tắt đèn của Ngô Tất Tố, em có suy nghĩ như sau: Chị Dậu là một nàng con gái có bộ lòng yêu chồng, thương con cực đại. Nàng ta rất chi dũng cảm, không sợ roi vọt. Chẳng hạn, khi thấy chồng bị đánh đập, nàng hùng dũng chưởng lại bằng mấy cú ka-ra-tê hết sức đẹp mắt... "
    ---
    Đề 8:
    "Trong bài Bình Ngô Đại cáo của Nguyễn Trãi, đoạn thơ nào đã nói lên sức mạnh và khí thế dũng mãnh của quân ta trong cuộc kháng chiến?"
    Một bạn nam đã viết: Đoạn thơ sau nói lên sức mạnh và khí thế dũng mãnh của cha ông ta: "Đánh 1 trận giặc không kinh ngạc, đánh 2 trận tan tác quân ta":dance2:
    Đề 9:
    "Anh chị hãy phân tích hình ảnh người lính VN qua thơ ca kháng chiến chống Mỹ" ( điển hình như bài thơ Dáng đứng Việt Nam của Lê Anh Xuân)

    Trong bài viết của 1 bạn lớp 12A3 PTTH Phụng Hiệp, CL có đoạn:
    "Người lính của Lê Anh Xuân là một nét đẹp trong muôn vàn cái đẹp của người lính. Tuy đã gục ngã, nhưng anh cố bò mà ngồi dậỵ.. Anh ngã xuống đường băng Tân Sơn Nhất, Anh xỉu rồi anh giải phóng quân ơi, Nhưng anh gượng ngồi trên xác trực thăng và chết đứng trong khi đang đứng bắn" :freddy:
    Bài làm của 1 bạn lớp 12 ở Bến tre, viết:
    "...Trên đường băng Tân Sơn Nhất, 1 anh giải phóng tự nhiên nằm đó. Một chị đi ngang thấy anh tự nhiên nằm nên lại rờ vào mình anh và lắc lắc mấy cái, chị thấy anh nằm im nên nghĩ anh đã chết... Anh giải phóng quân mất đi trong mình không có 1 thứ giấy tờ, một tấm ảnh nào, kể cả giấy chứng minh nhân dân cũng không có...":wall:
    ---
    Đề 10:
    "Em hảy cho biết ý nghĩa của câu thơ "Bàn tay ta làm nên tất cả, có sức người sỏi đá cũng thành cơm".
    "
    Theo em nghỉ thì nếu hiểu suông thì câu này rất tối ưu là vô nghĩa vì sỏi đá thì khó có thể biến thành cơm được trừ phi các nhà khoa học VN đã chế tạo ra một chất hóa học nào mà có thể biến được sỏi và đá thành thực phẩm. Còn nếu đi sâu vào ý nghĩa của câu thơ này, chúng ta phải thấy ngay là đây không phải là những sỏi đá bình thường mà theo em nghỉ thì tác giả muốn đề cập tới các mỏ đá quí của đất nước ta. Vì chỉ có đào mỏ lấy đá quí thì mới có giá trị và có thể bán để mua cơm ăn mà thôị Và chẳng những đào được đá quý có cơm ăn mà còn dư tiền mua mấy trăm gram thịt xào lên làm món mặn và có một tô canh nóng hổi nữa."


    (C) 2006 by khoa3a@yahoo.com
     
    Last edited: 30 Tháng ba 2006
    #1
  2. SweetNovember

    SweetNovember Thành viên sơ cấp

    Bài viết:
    7
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    Hội quán Romantic girls
    Haha.. đọc bài này mắc cười đến chết mất thôi bà con ơi!
     
    #2
  3. blueremembrance

    blueremembrance Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    89
    Đã được thích:
    2
    Nơi ở:
    Em mơ thấy anh, ở nơi kia xa lắm
    Nói đến chuyện Văn chương, em buồn thằng em họ em lắm các bác ạ! Em 12 năm chuyên Văn đó, vậy mà nó "giỏi Văn" đến độ em cũng sợ nó, không dám bình Văn nó bao giờ luôn.

    Cố giáo nó khuyên học sinh phải tham khảo tài liệu để biết cách viết. Nó làm đúng y như lời cô giáo dạy. Kết quả là trong một bài Văn miêu tả cây hoa hồng, có đoạn như sau: "Nhà em có cây hoa hồng rất lớn, đã được trồng mười năm rồi. Tán cây xoè rộng, rễ cây bò ngoằn nghèo đâm xuyên mặt đất..." ???? Thì ra nó "tham khảo" tài liệu bằng cách thay cụm từ " cây cổ thụ" bằng "cây hoa hồng".

    Vào một ngày trược khi thi học kỳ môn Văn, em quyết định cho nó học tủ vì không thể dạy được. Nó say mê học toán va sẵn sàng khóc khi em bắt nó học Văn. Em làm bài tủ cho nó tả về con mèo. Không ngờ khi thi, đề bài lại ra tả về con chó.. Và thằng cu cũng áp dụng phương pháp "tham khảo". Thế nên trong bài Văn cậu viết có đoạn:" Con chó nhà em rất thích phơi nắng. Trưa nào nó cũng ra phơi nắng vẻ khoái chí lắm". Remark cua cô giáo nó về "vụ" này như sau:" Chó mà ra tắm nắng như thế hay ....có vấn đề về thần kinh lắm em ạ". Ặc ặc.

    Sau nhiều lần không thể đào tạo được nó học khá Văn hơn. Mẹ nó quyết định lên tiếng. Bắt đầu là một câu nói động viên khuyến khích:" Mày mà chịu học thì không đến nỗi nào đâu!". Và tay mom nó đã cầm sẵn cái chổi. Thế là nó chạy lên trên gác, ứng phó bằng một bài thơ vừa sáng tác:
    "Nếu mà con học hành tiến tới
    Nhịp thơ con cứ thế tuôn ra
    Như là...m....ứt đã có đà
    Chứ không tắc tị như gà lồi rom".???????????

    hông dừng lại ở đó, vào ngày sinh nhật ông nội, nó - thằng cháu quý hoá, quyết định làm thơ tặng ông như thế này:
    "Hôm nay ông thật đẹp tươi
    Tóc quăn, trán hói, đười ươi không bằng"
    (Thằng cháu sau sự việc này đã bị ông "dỗi" đó).

    Đúng là cười ra nước mắt!
     
    #3
  4. Tigon-ETC

    Tigon-ETC Gió bụi nhân gian

    Bài viết:
    1,673
    Đã được thích:
    25
    Nơi ở:
    Nơi tình yêu bắt đầu
    Ngày xưa thằng bạn em còn viết thế này (thật 100% hồi em học lớp 5)
    Ngày 27/7 là ngày thương binh liệt sĩ em cùng bố em đi giết giặc, em cùng bố em đi thăm các chú thương binh.
     
    #4
  5. H5N1

    H5N1 Thành viên hoạt động

    Bài viết:
    14
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    Ninh Bình
    Ngày xưa ông anh họ mình phân tích văn học còn nêu ra một đoạn:

    "Chị Dậu bưng bát cháo hành cho anh Pha.....":wall: :wall: :wall:
     
    #5
  6. lan nguyen

    lan nguyen Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    14
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    Hà Nội
    Cái gì chẳng có hai mặt hả các bác, văn chương chỉ là một góc rất nhỏ của cuộc sống thôi mà, em mới đọc xong truyện Bóng Đè và thấy suy nghĩ của nó rất hay, mang một phần cuộc sống tưởng chừng không có thật, mang một phần lịch sử Việt Nam và Trung Quốc cổ, vừa đúng, vừa sai, vừa vô lý nhưng cũng lại rất hợp lý, các bác thử đọc xem nhé
    nếu bác nào có nhã ý muốn mượn thỉ hỏi Lan Nguyễn nhé
    :bigok:
     
    #6
  7. DVD

    DVD Kẻ khù khờ thế kỷ

    Bài viết:
    103
    Đã được thích:
    2
    Nơi ở:
    Vườn cổ tích
    Lan nguyễn này, mình muốn có tác phẩm đó nhưng mình lại ở tỉnh lẻ, tìm mãi không thấy, nên không mua được. Bạn có thể gửi cho mình không???
    Nhân qua mục này mình thấy cũng có nhiều hạt sạn trong văn chương lắm lắm ví như:

    Lê nin ơi hỡi Lê nin,
    Thương cha thương một, thương ông thương mười.
    hay
    Hồn tôi là một vườn hoa lá
    Rất đậm hương và rộn tiếng chim.

    Hay trong âm nhạc cũng vậy, chúng ta hãy hát đọan nhạc này nhé:
    Buổi sáng em làm rẫy, thấy bóng cây cơ nia....

    Nếu ai hiểu về nghệ thuật sử dụng ngôn từ thì thấy ngay đây là những hạt sạn trong văn chương nói chung và dễ để làm mọi người lấy làm chuyện vui, nhưng thực tế là người viết cũng không cố ý....???


    DVD
     
    #7
  8. phuonghoanglua

    phuonghoanglua Thành viên hoạt động

    Bài viết:
    235
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    In legend
    To DVD: nếu anh muốn đọc "bóng đè" mà không phải mua (hehe) thì anh vào : hoamuaha.net phần truyện sưu tầm nhé, hoặc là thuquan.net. mục chuyện bắt đầu bằng ký tự "B" trong phần truyện Việt Nam.
     
    #8
  9. khanhba

    khanhba Thành viên sơ cấp

    Bài viết:
    4
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    Một vùng quê yên ả...
    ý kiến cá nhân về truyện ngắn "Bóng đè"

    Lan Nguyễn ơi! Bạn cho rằng truyện ngắn "Bóng đè" là một "hiện tượng văn học" à? Mình đồng ý với bạn văn chương là xuất phát từ cuộc sống, phản ảnh cuộc sống mà trong cuộc sống thì có gì : rất nhiều điều và có thể là tất cả mọi điều. Nhưng mình không đồng ý với cái tư tuởng bạo dạn của tác giả truyện ngắn ấy. Nó hoàn toàn không phù hợp với tính cách "truyền thống" của người phụ nữ Việt Nam, nề nếp, thuần phong của đời sống của con người Việt Nam...Dẫu theo lối sống hiện nay người phụ nữ có quyền sống hay bày tỏ những suy nghĩ hay cảm xúc thực của mình (người ta gọi là thể hiện tính cách mạnh hay gì gì đó...) thì cũng không có nghĩa là có quyền thể hiện theo cách đấy : nào là mang bàn thờ tổ tiên nhà chồng, chân dung của anh hùng liệt sĩ ...vào cái gọi là "cảm xúc bản thân" một cách "man dại" như thế (tổ tiên nhà chồng hay lịch sử là những điều mang tính truyền thống và thiên liêng, không thể nào có thể sử dụng vào việc "phản ánh hạ đẳng" như thế được. Theo mình không nên truyền bá truyện ngắn đấy cho mọi người mà cần tẩy chay nó đi. Nó không thể là văn học, mà chỉ là một trạng thái cảm xúc thái quá của một con người cụ thể mà thôi, nó không thể thành "trào lưu tư tưởng" được. Văn học muốn thể hiện "điều muốn nói như thế" thì thiếu gì cách phản ánh, cách lồng ghép để tạo ấn tượng... Văn học cần thể hiện gì thì thể hiện nhưng điều rút ra sau cùng là cái đẹp, cái ý nghĩa nhân văn, đúng đắn và phù hợp và có thể phát huy.
    Bạn có thấy thế không?
     
    #9
  10. Bình_OverAC

    Bình_OverAC Over Abnormal / Crazy

    Bài viết:
    845
    Đã được thích:
    7
    Nơi ở:
    Nha Trang
    Chưa được đọc bóng đè :wall:
     
    #10
  11. lan nguyen

    lan nguyen Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    14
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    Hà Nội



    mỗi người có một ý kiến mà, em thấy nó phá cách nhưng xin hỏi lại bác nhé
    khi "chuyện đó'' sảy ra ngay o ban thờ nhà chồng, ngay trên tấn phản thì nhân vât có thấy căm ghét sự việc đó không?
    tại sao tác giả lại liên tục nói về những người đàn ông có chân tay dài?
    lịch sử: khi mà chúng ta bị ảnh hưởng của 1000 năm, nhân vật tôi người cong lên hình chữ S
    Em thích cách viết phóng khoáng và thật sự người Việt mình có thật sự căm ghét sự đô hộ 1000 năm đó không? ai thích? ai ghét? ai được lợi? ai phê phán? dư âm của nó còn lại tới ngày nay?
    ...
     
    #11
  12. khanhba

    khanhba Thành viên sơ cấp

    Bài viết:
    4
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    Một vùng quê yên ả...
    Bạn biết không truyện ngắn này khi mới ra lò đã thu hút ngay một bộ phận độc giả cũng chỉ vì cách viết phóng khoáng của tác giả. Tuy nhiên, đọc và chọn lọc để cảm nhận điều gì đó cho mình là "nhiệm vụ" của mỗi người. Với "chữ S" thì bạn liên tưởng đến điều gì - hình dáng của nước Việt Nam và bạn cho đó là "cả một nghệ thuật cầm bút " à? Mình thì nghĩ rằng "đã cầm bút được thì phải biết viết" (ở đây là cách dùng hình ảnh), đấy chỉ qua là một cách để tạo sự liên tưởng cho người đọc nhằm thoả mãn cái tính tự mộ vốn sẵn có trong mỗi người về khả năng hiểu những điều mang tính hình tượng do ngôn từ thể hiện chứ không phải là từ tranh ảnh. Ít ra, truyện ngắn này cũng phải làm được điều đó chứ, cả một câu chuyện như thế thì "thu hút" người đọc bằng điều gì????
    Còn vấn đề lịch sử 1.000 năm : Làm sao đến bây giờ, mình và bạn những con người của thế kỷ 21 lại biết về 1.000 năm trước? Đó có phải là nhờ lịch sử đã ghi lại và phán quyết một cách công bằng về hiện thực của mấy mươi thế kỷ qua hay không? Và câu hỏi "ai thích? ai ghét? ai được lợi? ai phê phán? dư âm của nó còn lại tới ngày nay?" đã được trả lời bằng lịch sử rồi đấy, mình cần gì phải trả lời nữa (bạn cũng biết rõ rồi mà). Đây lại thêm một điều "cố ý làm cho to tát" của tác giả truyện ngắn đó nữa rồi, độc giả lại "được" thêm một lần "vuốt ve" ...
    Mà có gì đâu, mình chỉ phê phán việc tác giả đã mang những điều thiên liêng vào việc phản ánh thực những "cảm xúc bản thân" -lúc này lại trở nên hết sức tầm thường, mặc dù dưới góc độ khoa học (cụ thể là tâm sinh lý học) thì điều đó là hết sức bình thường (nói cho vui : nếu có thời gian cầm bút, mình sẽ viết lại truyện ngắn trên bằng cách dùng những hình ảnh khác, thiếu gì trong cuộc sống vốn phong phú này và một "bóng đè" thứ hai đảm bảo sẽ "đè" hẳn (overight) lên "bóng đè" cũ, hì..hì..hì) Vậy >>>>>>>>>>truyện ngắn này không nên phát tán, chúng ta có cả một kho tàng văn học trong nước và thế giới còn chưa lĩnh hội được, việc gì cứ buộc phải xem "bóng đè" để chưa kịp "no" đã trở nên "bội thực". OK?
     
    #12
  13. H5N1

    H5N1 Thành viên hoạt động

    Bài viết:
    14
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    Ninh Bình
    Có ai đọc truyện cổ tích không. Hôm trước mình thấy thằng con đọc truyện Thạch Sanh mới tò mò coi thử có đoạn viết:
    "Lý Thông mặc đồ đen bịt mặt tra tấn Thạch Sanh...."
    Đúng là Pó Tay luôn:wall:
     
    #13
  14. Dungphan

    Dungphan Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    82
    Đã được thích:
    1
    Nơi ở:
    HCM
    Vậy là con bác đọc không đúng chuyện rùi, về tìm cho bé chuyện "Hoàng tử bé - Nàng công chúa nhỏ" đi ... hay "Tốt tô chan - cô bé ngồi bên cửa sổ" quyển này nổi tiếng một thời, đến tận bây giờ cũng còn nhiều người thích:1luvu:
    (Ps: Đừng cho "cháu nó" chuyển từ thể loại "Lý Thông mặc đồ đen bịt mắt tra tấn Thạch Sanh..." sang những thể loại như "Tấm Cám" nhé, đầu độc trẻ con... ai bảo "hiền như cô Tấm???" - không fải văn học nước nhà "thời nay" mới có vấn đề, "vấn đề" nó có từ "thời xưa" kìa)
     
    Last edited: 19 Tháng tư 2006
    #14
  15. act

    act Thành viên hoạt động

    Bài viết:
    87
    Đã được thích:
    1
    Nơi ở:
    TP Hồ Chí Minh
    Trùi ơi các bác nhà ta đàm đạo văn chường cũng dữ ghê, ai nói dân kế toán khô khan nhỉ cũng lãng mạn ra phết đấy. Thế có bác nào đọc chuyện "Sông Đông êm đềm " chưa, tác phẩm rất hay và sâu sắc.:cool2:
    Híc hic chuyện có 7 tập mà em mới đọc đến tập 3 ah, không biết bác nào có nhã ý cho mượn tập tiếp theo không?:angel:
     
    #15
  16. Dungphan

    Dungphan Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    82
    Đã được thích:
    1
    Nơi ở:
    HCM
    Héhé, chuyện này tớ "bị" đọc từ năm học lớp 8 í, chả là bà chị gái iu quý của tớ học văn mà, nên bị nhồi nhét từ năm học cấp 2 ạ, cơ mà giờ chị em tớ sống xa nhau lắm (cách hơn 1000km ạ) nên ko cho act mượn tập chuyện này được :p
     
    #16

Chia sẻ trang này