Mỗi ngày sống là một ngày khổ đau

Thảo luận trong 'Nghỉ ngơi thư giãn' bắt đầu bởi anhcomdeptrai, 27 Tháng năm 2006.

715 lượt xem

  1. anhcomdeptrai

    anhcomdeptrai Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    74
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    Ha noi
    Làm thế nào để nhảy sang công việc khác bây giờ , khi mà bank đã lười biếng và đầu óc có vấn đề ?? bạn liên tục cảm thấy công việc bế tắc và càng nhiều stress . bạn rủ những người bạn của bạn đi chơi
    . Một , hai lần họ vui vẻ đồng ý
    nhưng khi lúc nào bạn cũng gọi điện cho họ , tâm sự với họ rằng mình chán lắm , mình sẽ nhảy việc, họ chỉ cười , và những lần sau đó , họ từ chối những cuộc hẹn với bạn
    Bạn đi học tiếng Anh , nhưng thành phố nơi bạn làm việc không được thuận lợi như thành phố bạn đã học tập
    Việc học hành bê trễ, công việc tẻ nhạt và chán chường, mỗi khi về đến nhà , bạn lại chui vào trong cái vỏ ốc của mình và lại ngồi chơi game.




    Ngày , qua ngày , bạn tự nhận thấy mình cần phải giải thoát cuộc sông của mình , đi làm về , thay vì trở về nhà như thường lệ, bạn lang thang đi trên con đường buồn sầu của mình , đi trên những con đường và ngẫm nghĩ về sự lựa chọn của bạn ??
    Bạn đã lựa chọn sai rôi ư? trời ơi , làm thế nào để ra khỏi mớ bong bong này ?
    Bạn nhảy xuống bể bơi , hòng tìm kiếm sự thoải mái trong làn nước , Nhưng bạn đã lầm , khi lên bờ , sự căng thẳng vẫn cứ đeo bám bạn


    phải làm sao đây khi công việc của bạn không như bạn mong muốn và những người bạn trốn tránh bạn ( bình thường khi công việc của bạn tốt đẹp, bạn vui vẻ , gọi là họ tới liền ) ??????


    Bạn hãy cho tôi 1 vài ý tưởng hay đi???? Biết đâu đấy nếu thoát khỏi cơn stress này , tôi sẽ mời bạn 1ly ca fê và để cuộc đời thêm có ý nghĩa


    Chia sẻ nỗi buồn nhé
     
    #1
  2. orchidvn

    orchidvn Thành viên sơ cấp

    Bài viết:
    108
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    Middle of nowhere
    Hi em! Chị muốn chia sẻ cùng em 1 vài ý kiến
    Chị nghĩ rằng nếu những người bạn mà bỏ ta trong lúc khó khăn, trong lúc ta cần sự sẻ chia của họ thì chắc chắn không phải là bạn tốt, vậy thì em có cần phải luyến tiếc hay cảm thấy buồn về những người bạn như vậy không? Có lẽ phải cảm ơn ông trời vì đã cho mình có cơ hôi hiểu được con người thật của họ nữa kìa.
    Đừng buồn nữa, vui lên em nhé! A new day has come…
     
    #2
  3. Huongbc

    Huongbc Thành viên sơ cấp

    Bài viết:
    12
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    HCM
    Hãy Vui Lên ....

    Chào Còm, trước đây mình cũng rơi vào tâm trạng như bạn đó. Cuộc sống là vậy mà ...
    Đôi khi mình chán nản, đôi khi mình bực bội, bởi vì mình luôn sống trong sự đòi hỏi . Đòi hỏi mình phải ở vị trí cao hơn vị trí hiện tại nhưng khả năng thì không thể với tới.
    Vì thế Còm ơi, hãy bằng lòng với hiện tại nhé, bằng lòng với lựa chọn của mình. Hãy làm công việc hiện tại thật tốt, hãy tìm cách phát triển công việc đó sâu hơn, hãy đặt mục tiêu của mình cần đạt tới ... như vậy là bạn đã có 1 công việc cần làm rồi phải không?
    Còn bạn bè ư , đừng vội trách họ ... vì có thể trong lúc này đây họ cũng đang giống bạn, cũng rơi vào vòng luẩn quẩn không thoát ra được ... và nếu như họ đang tuyệt vọng mà gặp bạn lúc nào cũng than vãn thì ôi thôi ...
    Hãy cố gắng tự làm mới mình nhé, hãy là chỗ dựa tinh thần của bạn bè ... VÀ HÃY LUÔN NỞ NỤ CƯỜI THẬT TƯƠI ... như vậy thì cuộc sống thật có ý nghĩa phải không ? :friend: :beer:
     
    #3
  4. dragon2

    dragon2 Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    52
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    Ha Noi
    Chào ban!
    Sống mà thiếu street thì cũng không phải là cuộc sống.
    Mỗi người bình thường có 2-3 người "bạn" thì đã là quá nhiều rồi.Còn "bè " thì tất nhiên khi bạn có nhiều tiền,nhiều trò vui thì họ kéo đến.Còn khi bạn khó khăn thì họ đang tìm vui ở một nơi nào đó để bạn găm nhám nỗi buồn mọt mình,tất nhiên thôi.Có gì mà phải buồn bạn!
     
    #4
  5. nhaquedideple_rathanhpho

    nhaquedideple_rathanhpho Nâng tầm cao mới

    Bài viết:
    290
    Đã được thích:
    0
    Giới tính:
    Nữ
    Nơi ở:
    trong trái tim mỗi con người
    Lùi một bước thấy trời cao biển rộng, nở nụ cười lòng nhẹ nhõm hơn, phóng tầm mắt thấy bầu trời thật đẹp.
    Nếu nhìn lên thì mình chẳng bằng ai nhưng nhìn xuống thì có ai bằng mình.
    Khi bạn nghĩ đến những người khác còn nhiều thiếu thốn, khổ đau, bất hạnh thì những gì mà bạn gặp phải quá nhỏ bé.... hãy luôn cảm ơn vì mình đã "có mọi thứ" - hãy hài lòng vì những gì mình có......
    Chẳng biết lời này có vô nghĩa với các bạn không nhưng khi mình bị tress,gặp khó khăn, thất bại trong cuộc sống cũng như công việc, tuỳ vào từng hoàn cảnh mà sử dụng :
    1 - khi buồn: tìm 1 nơi nào đó "khóc", khóc hết nước mắt thì thôi. Sau đó suy nghĩ xem tại sao lại vậy, tìm hướng giải quyết, nếu không thì quên nó đi - cách tốt nhất để tiếp tục cuộc sống.
    2 - tress: Chơi một chò chơi mạo hiểm, cảm giác mạnh, hồi hộp.....(đi công viên nước ấy), đi đâu đó: đi dạo, chưa hết thì tim 1 nơi rộng rãi hét thật to.....những gì "uất ức" - sân bóng..., lên mạng chát.........
    3 - Tìm bạn bè: nếu họ như anh Còm nói thì.... thôi, ai chẳng có lúc này lúc khác, đừng vội trách họ, bởi vì họ và bạn không cùng 1 con đường mà. Người ta nói trong cuộc đời của mình tìm được 1 người tri kỷ thì chết cũng không ân hận......(chỉ cần 1 thôi đấy). Thế mới biết khó khăn nhường nào rồi.
    4 - Người thân: người lớn, người thân là chỗ dựa vững chắc nhất, họ (ông bà, bố mẹ...) lại còn là kho từ điển kinh nghiệm sống nữa chứ....
    Rất nhiều rất nhiều người mong mỏi, kỳ vọng ở bạn, những người luôn luôn, dù ở đâu cũng mong bạn trưởng thành, thành công trong công việc và cuộc sống.......bạn đâu có cô đơn phải không????
     
    #5
  6. anhcomdeptrai

    anhcomdeptrai Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    74
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    Ha noi
    Hóa ra là mình đã hiểu nhầm người bạn đó, họ chỉ đang rất bận và lai nghĩ mình cũng đang đi công tác, nên họ cũng không liên lạc đượ
     
    #6
  7. nhunganh

    nhunganh Thành viên sơ cấp

    Bài viết:
    63
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    hanoi
    bạn xấu

    anh chị ơi!
    ngày xưa còn bé em là 1 tiểu thư, em có rất nhiều bạn, trong đó có một người rất thân với em , em với nó như tay với chân.Nhưng em đã phát hiện ra một sự thật đau lòng.Sau lưng em bạn đó nói xấu em đủ điều nói dến thậm tệ nào là em là người thế này thế nọ.Tất nhiên cây ngay ko sợ chết đứng nhưng khổ nỗi là bạn ấy nói lời nào thì ai cũng tin và trong mắt mọi người em là một người rất xấu,ai cũng nhìn em với 1 con mắt khác. Em rất đaulonf em phải làm sao đây.
    Giúp em với:friend:
     
    #7
  8. Face_to_destiny

    Face_to_destiny Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    114
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    In the end...
    Em xin chia sẻ với bác vài điều thế này? Biết đâu lại hay...
    Thứ nhất, phải nói là em cũng chưa tệ đến mức như bác mô tả ở trên, nhưng trong thời gian này và chính trong lúc này em cũng đang có một cảm giác tương tự... Đôi khi cuộc sống là thế, nó bắt mình phải sống và phải nghĩ, dừng lại nghĩa là chìm nghỉm, đúng không bác... Không biết bác thế nào, chứ em thì nghĩ: bạn bè thì cần nhất là có nhau trong lúc hoạn nạn, còn bây giờ đâu phải là lúc hoạn nạn của mình? chỉ là hơi tệ một chút thôi và tốt nhất là không nên chỉ gọi họ đi ngồi với mình chỉ để nghe than thở, cứ thử đặt mình vào địa vị của họ chắc mình cũng chán. Cách đây 2 tháng, em cũng vừa mới có một "lần vấp ngã" đầu tiên trong công việc, khiến em suy nghĩ rất nhiều đến tận bây giờ. Đôi khi đúng là những lựa chọn của mình có thể đã không như mong muốn, song không nên vì thế mà chán nản, em đã lại xác định cho mình một hướng đi mới và đang tập trung hết sức cho nó, bác hãy thử làm thế xem sao? Nếu bác cảm thấy con đường đang đi là sai lầm, hãy thử lựa chọn một hướng đi khác, "mang cày mang cuốc" ra và tự dọn lối cho mình.
    Thứ hai, em muốn hỏi bác chẳng lẽ ngoài công việc bác không đam mê một điều gì khác sao? Anh em mình thanh niên, ngoài "con gái" ra thì còn có vô số thứ khác: Bóng đá, bóng bàn cầu lông, phim ảnh, nhạc nhẽo... Bác hãy thử tìm lại cảm hứng trong những điều như thế, biết đâu đấy nó sẽ giúp bác refresh lại mình?
    Và điều cuối cùng, nếu bác vẫn cảm thấy chưa thoát khỏi "cái mớ bòng bong đó", bác hãy gửi mess cho em. Em sẵn sàng mời bác một số bữa coffee và luận bàn chuyện stress...
    Chúc bác mau chóng vượt qua cảm giác này...:beer:
     
    #8
  9. thu6tudo

    thu6tudo I have changed

    Bài viết:
    355
    Đã được thích:
    3
    Nơi ở:
    Đồng Nai
    Thu6 cũng có bạn,nhưng thân thì ko biết thế nào nữa,...thân hay ko nhỉ?
    Khi thu6 stress, thu6 chỉ có thể đi vòng vòng cái tp điên khùng này để tránh gặp người khác kẻo gây xung đột, thu6 muốn có ai đó để giải toả, tâm sự...nhưng bất ngờ quá, thu6 ko thể mở miệng ra nói mình đang stress nổi,...thật quá khó nói.
    Thu6 cảm thấy bạn của thu6 hay thật, thứ gì nó cũng nói cho thu6 nghe, từ chuyện học hành, người này theo đuổi, cho đến chuyện nó thích chàng này nọ...Hình như thu6 cảm thấy mình là nơi xả stress cho người khác, còn mình thì bế tắc, thu6 phải làm thế nào bây giờ?
    Càng cố cười càng cảm thấy mình khùng ko chịu nổi, nhìn vào gương thì thấy mình xấu gì mà xấu thế, nói chuyện thì thấy mình sao ngu ngơ thế...
    Thu6 phải làm gì đây, hic?
     
    #9

Chia sẻ trang này