Câu chuyện con lừa

Thảo luận trong 'Nghỉ ngơi thư giãn' bắt đầu bởi MPI of VN, 11 Tháng bảy 2007.

1,485 lượt xem

  1. MPI of VN

    MPI of VN Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    146
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    Hanoi
    Triết lý từ chuyện đời thường.

    Một ngày nọ, con lừa của một ông chủ trang trại sảy chân rơi xuống một cái giếng. Lừa kêu la tội nghiệp hàng giờ liền. Người chủ trang trại cố nghĩ xem nên làm gì. Cuối cùng ông quyết định: con lừa đã già, dù sao thì cái giếng cũng cần được lấp lại và không ích lợi gì trong việc cứu con lừa lên cả. Ông nhờ vài người hàng xóm sang giúp mình. Họ xúc đất và đổ vào giếng. Ngay từ đầu, lừa đã hiểu chuyện gì đang xảy ra và nó kêu la thảm thiết. Nhưng sau đó lừa trở nên im lặng. Sau một vài xẻng đất, ông chủ trang trại nhìn xuống giếng và vô cùng sửng sốt. Mỗi khi bị một xẻng đất đổ lên lưng, lừa lắc mình cho đất rơi xuống và bước chân lên trên. Cứ như vậy, đất đổ xuống, lừa lại bước lên cao hơn. Chỉ một lúc sau mọi người nhìn thấy chú lừa xuất hiện trên miệng giếng và lóc cóc chạy ra ngoài.

    Cuộc sống sẽ đổ rất nhiều thứ khó chịu lên người bạn. Hãy xem mỗi vấn đề bạn gặp phải là một hòn đá để bạn bước lên cao hơn. Chúng ta có thể thoát khỏi cái giếng sâu nhất chỉ đơn giản bằng cách đừng bao giờ đầu hàng.

    (ST)
     
    Last edited: 13 Tháng bảy 2007
    #1
  2. Van

    Van Thành viên sơ cấp

    Bài viết:
    64
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    TRÊN TUYẾT.
    Một bà cụ nặng nhọc lê bước trên phố. Bà cụ đi chân đất. Trên tuyết. Một đôi trẻ, tay xách lỉnh kỉnh những túi to- vừa nói chuyện vừa cười đến nỗi không để ý thấy bà cụ.
    Một người mẹ dẫn hai đứa con nhỏ tới nhà bà ngoại. Họ quá vội nên cũng không để ý.
    Một viên chức ôm một chồng sách đi qua. Mải suy nghĩ nên cũng không để ý. Bà cụ dùng cả hai tay để khép vạt áo đứt hết khuy. Dừng lại, nép vào một góc ở bến xe buýt. Một quý ông ăn mặc lịch lãm cũng đứng đợi xe buýt. Ông cố đứng tránh xa bà cụ một chút. Tất nhiên là bà già rồi, chẳng làm hại được ai, nhưng nhỡ bà ấy bị bệnh lây nhiễm thì sao. Một cô gái cũng đứng đợi xe buýt. Cô liên tục liếc xuống chân bà cụ, nhưng cũng không nói gì. Xe buýt tới và bà cụ nặng nhọc bước lên xe. Bà ngồi trên chiếc ghế ngay sau người lái xe. Quý ông và cô gái vội vã chạy xuống cuối xe ngồi. Người lái xe liếc nhìn bà cụ và nghĩ: “Mình không thích phải nhìn thấy cảnh nghèo khổ này chút nào!”. Một cậu bé chỉ vào bà cụ và kêu lên với mẹ:
    - Mẹ ơi, bà ấy đi chân đất! Mẹ bảo những ai hư mới đi chân đất, đúng không mẹ?
    Người mẹ hơi ngượng ngập kéo tay con xuống:
    - Andrew, không được chỉ vào người khác!- Rồi bà mẹ nhìn ra cửa sổ.
    - Bà cụ này chắc phải có con cái trưởng thành rồi chứ!- Một phụ nữ mặc áo choàng lông thì thầm- Con cái của bà ấy nên cảm thấy xấu hổ mới phải! Người phụ nữ này bỗng cảm thấy mình quả là người tốt, vì mình luôn quan tâm đầy đủ đến mẹ mình.
    - Đấy, ai cũng phải học cách tiết kiệm tiền- Một chàng trai ăn mặc bảnh bao thêm vào- Nếu bà ấy biết tiết kiệm từ khi còn trẻ thì bà ấy chẳng nghèo như bây giờ! Một doanh nhân hào phóng bỗng cảm thấy ái ngại. Ông lấy trong ví ra một tờ 10 đôla, ấn vào bàn tay nhăn nheo của bà cụ, nói giọng hãnh diện:
    - Đây, biếu bà! Bà nhớ mua đôi giày mà đi! Rồi ông ta quay về chỗ ngồi, cảm thấy hài lòng và tự hào về mình.
    Xe buýt dừng lại khi tới bến và một vài người khách bước lên. Trong số đó có một cậu bé khoảng 16-17 tuổi. Cậu ta mặc chiếc áo khoác to màu xanh và đeo balô cũng to, đang nghe headphone. Cậu trả tiền xe buýt và ngồi ngay vào ghế ngang hàng với bà cụ. Rồi cậu nhìn thấy bà cụ đi chân đất.
    Cậu tắt nhạc. Cảm thấy lạnh người. Cậu nhìn từ chân bà cụ sang chân mình. Cậu đang đi một đôi giày cổ lông dành cho trời tuyết. Đôi giày mới tinh và ấm sực. Cậu phải tiết kiệm tiền tiêu vặt khá lâu mới mua được. Bạn bè đứa nào cũng khen!
    Nhưng cậu cúi xuống và bắt đầu cởi giày, cởi tất, rồi ngồi xuống sàn xe, bên cạnh bà cụ.
    - Bà, cháu có giày đây này!- Cậu nói.
    Một cách cẩn thận, cậu ta nhấc bàn chân lạnh cóng, co quắp của bà cụ lên, đi tất và đi giày vào chân bà. Bà cụ sững người, chỉ khe khẽ gật đầu và nói lời cảm ơn rất nhỏ. Lúc đó, xe buýt dừng. Cậu thanh niên chào bà cụ và xuống xe. Đi chân đất trên tuyết. Những người khách trên xe thò đầu ra cửa sổ, nhìn đôi chân cậu thanh niên, xôn xao bình phẩm.
    - Cậu ta làm sao thế nhỉ?- Một người hỏi.
    - Một thiên thần chăng?
    - Hay là con trai của Chúa!
    Nhưng cậu bé, người ban nãy chỉ vào bà cụ, quay sang nói với mẹ:
    - Không phải đâu mẹ ạ! Con đã nhìn rõ rồi mà! Anh ấy là người bình thường thôi! Và việc làm đó, thật sự, cũng chỉ cần một người bình thường.
     
    #2
  3. vn999vn

    vn999vn Thành viên sơ cấp

    Bài viết:
    81
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    Em Mờ Tê-Tê Rê
    VẾT THƯƠNG

    ************
    Một cậu bé có tính xấu là rất hay nổi nóng. Một hôm cha cậu bé đưa cho cậu một túi đinh và nói với cậu bé rằng mỗi khi cậu nổi nóng thì hãy chạy ra đằng sau nhà đóng một cái đinh lên hàng rào gỗ.
    Ngày đầu tiên, cậu bé đã đóng 37 cái đinh lên hàng rào. Nhưng sau vài tuần cậu bé đã tập kiềm chế cơn giận của mình và số lượng đinh cậu đóng lên hàng rào mỗi ngày một ít đi. Cậu nhận thấy rằng kiềm chế cơn giận của mình thì dễ hơn là phải đóng cây đinh lên hàng rào.
    Một ngày kia, cậu đã không nổi giận một lần nào suốt cả ngày. Cậu nói với cha và ông bảo cậu hãy nhổ một cái đinh ra khỏi hàng rào mỗi một ngày mà cậu không hề nổi giận với ai dù chỉ một lần.
    Ngày lại ngày trôi qua, rồi cũng đến một bữa cậu bé tìm cha mình báo rằng đã không còn một cái đinh nào trên hàng rào nữa. Cha cậu đã cùng cậu đến bên hàng rào. Ở đó ông nói với cậu rằng "Con đã làm rất tốt, nhưng hãy nhìn những lỗ đinh trên hàng rào. Hàng rào đã không thể giống như xưa nữa rồi. Nếu con nói điều gì trong cơn giận dữ, những lời nói đó cũng giống như những lỗ đinh này, để lại những vết sẹo trong lòng người khác. Dù sau đó con có nói xin lỗi bao nhiêu lần đi nữa, vết thương đó vẫn còn ở lại. Vết thương tinh thần cũng đau đớn như những vết thương thể xác vậy. Những người xung quanh ta, bạn bè ta là những viên đá quý. Họ giúp con cười và giúp con trong mọi chuyện. Họ nghe con nói khi con gặp khó khăn, cổ vũ con và luôn sẵn sàng mở rộng tấm lòng mình cho con. Hãy nhớ lấy lời cha..."
     
    #3
  4. hai2hai

    hai2hai VNUNI Makes a difference

    Bài viết:
    2,012
    Đã được thích:
    128
    Nơi ở:
    Hà nội
    Cuộc đua của các chú ếch

    Đổi tiêu đề topic này thành "Những câu chuyện vui có ý nghĩa" đi

    Cuộc đua của các chú ếch

    Cuộc đua của những chú ếch, hay là bài học cuộc đời.

    Một ngày nọ, xảy ra một cuộc đua của những chú ếch. Mục tiêu cuộc đua là leo lên đến đỉnh của một toà tháp cao.
    Có rất nhiều khán giả đến xem và cổ vũ cho cuộc đua.
    Cuộc đua bắt đầu.. quyết liệt và đầy sinh lực.
    Tuy nhiên, đối với đa số nhiều khán giả, việc một chú ếch leo được lên đỉnh ngọn tháp là điều không tưởng. Chính vì thế, thay vì cổ vũ cho các chú ếch, họ lại gào lên ..”Thôi đi, làm sao mà leo lên đến đỉnh tháp được?”… hay là “Các cậu không thể nào làm nổi đâu...

    Một số chú ếch bắt đầu dừng lại, một số khác tiếp tục với tư tưởng bị lung lạc. Duy chỉ có một chú dường như không để ý đến những sự bàn tán và vẫn miệt mài trèo lên.
    Cuộc đua tiếp tục và có phần chậm lại…mệt mỏi và phân tâm.
    Những tiếng gào thét bên ngoài vẫn tiếp tục …
    Và gần như tất cả các chú ếch dừng lại và chấp nhận thất bại… Duy chỉ có 1 chú vẫn tiếp tục miệt mài trèo lên...
    Và cuối cùng chú cũng leo lên đến đỉnh ngọn tháp...

    Tất cả mọi người sững sờ và đều muốn biết nguồn động lực nào khiến chú ếch có thể làm được một điều gần như là không tưởng???
    Một khán giả chạy đến hỏi và nhận ra rằng: chú ếch … bị điếc. :)

    Các bạn:
    - Đừng bao giờ để ý đến những lời của những người có thói quen tư duy tiêu cực. Bởi vì họ sẽ lấy mất những hoài bão của các bạn,
    - Luôn nhắc nhở bạn về sức mạnh của những lời nói mà bạn nghe được. Tức là, bạn luôn phải suy nghĩ một cách tích cực.
    - Hãy “bị điếc” khi nghe những người nói rằng bạn không thể thực hiện và sẽ không đạt được các mục tiêu hoặc ước mơ của bạn.
    Và bạn sẽ leo lên đến ngọn tháp của mình…


    (copy from quantri.com.vn)
     
    Last edited: 11 Tháng bảy 2007
    #4
  5. bethaininh

    bethaininh Thành viên sơ cấp

    Bài viết:
    1
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    HN
    Hay quá, các bạn kể những câu chuyện hết sức ý nghĩa. Nó góp thêm phần sức mạnh cho tôi tin tưởng vào một ngày mai rạng rỡ hơn. Tôi đang cố gắng và tôi sẽ luôn cố gắng vì tôi luôn tin vào bản thân mình. Cảm ơn các bạn thật nhiều
     
    #5
  6. Katherine

    Katherine Mẹ xinh con đẹp!

    Bài viết:
    200
    Đã được thích:
    3
    Nơi ở:
    Searching...
    "Củi đậu đun hạt đậu"

    Đời Tam Quốc (220-264), Tào Thực tự Tử Kiến là con thứ ba của Tào Tháo, vốn có tài làm thơ hay, được tiếng là đệ nhất thi nhân đời Tần-Hán nhưng có tính phóng túng. Tào Tháo thương lắm nhưng không thể truyền ngôi cho một chàng giàu tâm hồn nghệ sĩ ấy được.

    Tháo chết, truyền ngôi cho con cả là Tào Phị Thực bản tính ngông nghênh bất phục, có ý chống lại ông vua anh. Phi giận lắm, truyền người bắt Thực đến định làm tội. Nhưng vì yêu tài Thực nên Phi bảo:

    - Ta với mày tuy tình anh em nhưng nghĩa vua tôi, sao dám cậy tài miệt lễ? Ngày tiên quân còn, mày thường đem văn chương khoe giỏi lòe đời. Ta rất nghi, có lẽ mày nhờ người khác làm giúp. Vậy giờ đây ta ra hạn: Đi bảy bước phải làm xong một bài thơ. Nếu làm được thì tha tội chết; bằng không xong, ta quyết chẳng dung.
    Thực nói:
    - Xin ra đề cho.
    Trên điện sẵn có treo bức tranh thủy mặc, vẽ hai con trâu chém nhau bên bức tường đất. Một con rơi xuống giếng chết. Tào Phi trỏ vào bức tranh, bảo:
    - Hãy lấy bức họa kia làm đề. Nhưng trong thơ cấm phạm vào những chữ "Ngưu", "Đẩu", "Tường", "Trụy", "Tỉnh", "Tử" (Trâu, chọi, tường, rơi, giếng, chết).

    Thực đi khoan thai. Vừa hết bảy bước, liền cất tiếng ngâm:

    "Lưỡng nhục tề đạo hành,
    Đầu thượng đới ao cốt.
    Tương ngô do sơn hạ,
    Huất khởi tương đường đột.
    Nhị địch bất câu cương,
    Nhất nhục ngọa thổ quật.
    Phi thị lực bất hư,
    Thịnh khí bất tiết tất"

    Tạm dịch:

    "Hai tấm thân đi đường,
    Trên đầu bốn khúc xương.
    Gặp nhau tựa sườn núi.
    Bỗng đâu nổi chiến trường.
    Đôi bên đua sức mạnh,
    Một địch lăn xuống hang.
    Đâu phải thua kém sức,
    Chẳng qua sự lỡ làng"


    Tào Phi cùng tất cả quần thần đều giật mình, nức nở khen. Phi lại hỏi:

    - Bảy bước thành thơ, ta còn cho là nhàm. Mày có thể ứng khẩu đọc ngay một bài được chăng?
    Thực đáp:
    - Xin ra đề cho.
    Phi nói:
    - Ta với mày là anh em. Cứ lấy câu đó làm đầu đề. Nhưng cấm dùng hai chữ "Huynh", "Đệ".
    Thực chẳng cần nghĩ ngợi một giây, ứng khẩu đọc ngay:

    "Chữ đậu nhiên đậu cơ,
    Đậu tại phẩu trung khấp.
    Bản thị đồng căn sinh,
    Tương tiễn hà thái cấp."

    Tạm dịch:

    "Củi đậu đun hạt đậu
    Đậu trong nồi khóc kêu:
    Cùng sinh trong một gốc,
    Bức nhau chi đến điều."

    Phi nghe cảm động, sa nước mắt, liền tha cho, nhưng giáng Tào Thực làm An Hương Hầu.

    Ở Việt Nam trong thời Tây Sơn (1771-1802), hai anh em Nguyễn Nhạc và Nguyễn Huệ suýt đánh nhau để tranh quyền. Nguyễn Nhạc yếu thế, phải khóc nói với em:

    - Bì oa chữ nhục, đệ tâm hà nhẫn?

    Nghĩa là: "Nồi da nấu thịt, lòng em sao nỡ?"
    Nên Nguyễn Huệ cảm động rồi cả hai hòa nhau.

    Ở tỉnh Bình Định, mỗi khi người ta đi săn được hươu nai gì thì lột da ra làm nồi mà nấu thịt. Do đó ca dao Bình Định có câu:

    "Da nai mà nấu thịt nai,
    Việc đời như thế không ai động lòng.
    Thịt nai mà chín bên trong,
    Da nai cũng cháy còn mong nỗi gì!"

    Cảm động lời nói của Nguyễn Nhạc, người Bình Định đem lời đó diễn bằng câu ca dao:

    "Lỗi lầm anh vẫn là anh,
    Nồi da xáo thịt sao đành hỡi em?"


    Đời nhà Nguyễn (1802-1945) vua Tự Đức giết anh là Hồng Bảo để củng cố địa vị ngai vàng của mình. Một hôm, trong một buổi chầu, nhà vua vô ý để răng cắn nhằm lưỡi mới khiến quần thần làm bài thơ chơi, nhưng trong thơ cấm dùng tiếng "Răng", "Lưỡi".

    Đây là bài thơ của cụ Nguyễn Hàm Ninh:

    "Ngã sinh chi sơ nhữ vị sinh,
    Nhữ sinh chi hậu ngã vi huynh.
    Bất tư cộng hưởng trân cam vị;
    Hà nhẫn tương vong cốt nhục tình."

    Tạm dịch:

    "Thuở tớ sinh ra, mày chửa sinh,
    Mày sinh sau tớ, tớ là anh.
    Ngọt bùi chẳng nghĩ cùng nhau hưởng,
    Xương thịt đành tâm nỡ dứt tình."

    Nhà vua khen hay, thưởng một chữ một nén vàng; nhưng vì cho bài có ý "móc", nên bắt phạt mỗi chữ đánh một roi.

    "Củi đậu đun hạt đậu", "Nồi da xáo thịt", "Răng cắn lưỡi" thành ngữ điển tích này đều có một ý nghĩa như nhau.
     
    #6
  7. PAT

    PAT PAT

    Bài viết:
    287
    Đã được thích:
    3
    Nơi ở:
    Ho chi Minh city
    Copy anhd past cái cho chủ đề hay này
     
    #7
  8. PA83

    PA83 鸡子鸭子!

    Bài viết:
    231
    Đã được thích:
    1
    Nơi ở:
    TB
    Cà rốt, trứng và cà phê

    Cô con gái hay than thở với cha sao bất hạnh này cứ vừa đi qua thì bất hạnh khác đã vội ập đến với mình, và cô không biết phải sống thế nào. Có những lúc quá mệt mỏi vì vật lộn với cuộc sống, cô đã muốn chối bỏ cuộc đời đầy trắc trở này.

    Cha cô vốn là một đầu bếp. Một lần, nghe con gái than thở, ông dẫn cô xuống bếp. Ông bắc ba nồi nước lên lò và để lửa thật to. Khi ba nồi nước sôi, ông lần lượt cho cà rốt, trứng và hạt cà phê vào từng nồi riêng ra và đun lại để chúng tiếp tục sôi, không nói một lời.

    Người con gái sốt ruột không biết cha cô đang định làm gì. Lòng cô đầy phiền muộn mà ông lại thản nhiên nấu. Nửa giờ sau người cha tắt bếp, lần lượt múc cà rốt, trứng và cà phê vào từng tô khác nhau.

    Ông bảo con gái dùng thử cà rốt. "Mềm lắm cha ạ", cô gái đáp. Sau đó, ông lại bảo cô bóc trứng và nhấp thử cà phê. Cô gái cau mày vì cà phê đậm và đắng.

    -Điều này nghĩa là gì vậy cha - cô gái hỏi.

    - Ba loại thức uống này đều gặp phải một nghịch cảnh như nhau, đó là nước sôi 100 độ. Tuy nhiên mỗi thứ lại phản ứng thật khác.

    Cà rốt khi chưa chế biến thì cứng và trông rắn chắc, nhưng sau khi luộc sôi, chúng trở nên rất mềm.

    Còn trứng lúc chưa luộc rất dễ vỡ, chỉ có một lớp vỏ mỏng bên ngoài bảo vệ chất lỏng bên trong. Sau khi qua nước sôi, chất lỏng bên trong trở nên đặc và chắc hơn.

    Hạt cà phê thì thật kỳ lạ. Sau khi sôi, nước của chúng trở nên rất đậm đà.

    Người cha quay sang hỏi cô gái: Còn con? Con sẽ phản ứng như loại nào khi gặp phải nghịch cảnh.

    Con sẽ như cà rốt, bề ngoài tưởng rất cứng cáp nhưng chỉ với một chút đau đớn, bất hạnh đã trở nên yếu đuối chẳng còn chút nghị lực?

    Con sẽ là quả trứng, khởi đầu với trái tim mỏng manh và tinh thần dễ đổi thay. Nhưng sau một lần tan vỡ, ly hôn hay mất việc sẽ chín chắn và cứng cáp hơn.

    Hay con sẽ giống hạt cà phê? Loại hạt này không thể có hương vị thơm ngon nhất nếu không sôi ở 100 độ. Khi nước nóng nhất thì cà phê mới ngon.

    Cuộc đời này cũng vậy con ạ. Khi sự việc tưởng như tồi tệ nhất thì chính lúc ấy lại giúp con mạnh mẽ hơn cả. Con sẽ đối mặt với những thử thách của cuộc đời như thế nào? Cà rốt, trứng hay hạt cà phê?

    Nguồn: Ngoisao.net
     
    #8
  9. vn999vn

    vn999vn Thành viên sơ cấp

    Bài viết:
    81
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    Em Mờ Tê-Tê Rê
    ĐÔI TAI
    *******
    “Tôi có thể nhìn con được không?” - người mẹ hạnh phúc hỏi. Đón bọc tã lót gọn gàng trong cánh tay rồi nhẹ nhàng mở các nếp khăn để nhìn khuôn mặt nhỏ bé, người mẹ kinh hoàng.

    Bác sĩ vội quay nhìn ra cửa sổ. Đứa bé sinh ra không có tai.

    Thời gian đã chứng minh thính giác của đứa bé hoàn hảo. Duy chỉ có hình dáng bên ngoài là không hoàn thiện.

    Một ngày kia cậu bé từ trường chạy ào về nhà và lao vào đôi tay người mẹ. Bà mẹ trẻ thở dài và biết rằng cuộc đời của con sẽ là chuỗi ngày đau buồn. Cậu bé nức nở: “Có đứa gọi con là đồ quái thai”.

    Cậu bé lớn lên, đẹp trai, bất chấp sự khiếm khuyết. Một học sinh được bạn bè yêu thích, lẽ ra anh có thể làm lớp trưởng, thế nhưng chỉ vì đôi tai....
    Tài năng thiên bẩm của anh lại phát triển, một tài năng về âm nhạc và văn chương.

    “Con có thể hòa đồng với những thanh niên khác kia mà” - mẹ anh động viên, nhưng đó chỉ là sự ân cần của trái tim người mẹ.

    Cha anh đã liên hệ với một nhà phẫu thuật.

    “Tôi tin chắc tôi có thể ghép đôi tai nếu mua được” – bác sĩ khẳng định. Sau đó là cuộc tìm kiếm người có thể hy sinh đôi tai cho chàng trai.

    Hai năm trôi qua.

    “Con sắp vào bệnh viện đấy con trai ạ. Mẹ và cha đã tìm được người tặng tai cho con. Nhưng đó là một bí mật” - người cha nói.

    Cuộc giải phẫu thành công rực rỡ và một nhân vật mới nổi lên. Tài năng anh nở rộ xuất chúng, cuộc đời ở trường trung học và đại học là những chuỗi ngày hân hoan. Anh lập gia đình và làm trong ngành ngoại giao. “Nhưng con phải biết! – Anh van nài cha – Ai đã tặng con quá nhiều như thế? Con không bao giờ có tểh đền đáp xứng đáng cho người ấy”.

    “Cha cũng tin là con không thể - người cha trả lời – nhưng bản hợp đồng hiến tặng buộc con không được biết, đúng hơn là chưa được biết”.

    Nhiều năm trôi qua và ngày ấy đã đến.....Một trong những ngày tối tăm nhất chưa từng có trong đời đứa con. Anh cùng cha đứng nghiêng mình trước quan tài người mẹ. Dịu dàng và chậm rãi, người cha đưa tay vén mái tóc dài màu nâu dày để lộ ra....đôi tai không còn của người mẹ.

    “Mẹ đã nói rằng mẹ hạnh phúc khi không bao giờ cắt tóc – ông thì thào – Và không ai có thể nghĩ mẹ bớt đẹp đi phải không?”.

    ........Vẻ đẹp thật sự không nằm ở dáng vẻ bên ngoài mà bên trong trái tim. Chân giá trị không nằm trong những gì hữu hình mà nó tồn tại trong những cái vô hình. Tình thương yêu thật sự không nằm trong những việc đã làm, đã được biết đến, nó hiện hữu nơi những gì đã thực hiện trong thầm lặng.
    (Từ báo Tuổi Trẻ)
     
    #9
  10. Van

    Van Thành viên sơ cấp

    Bài viết:
    64
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    Vết sẹo

    Một cậu bé mời mẹ tham dự buổi họp phụ huynh đầu tiên ở trường tiểu học. Điều cậu bé sợ đã thành sự thật, mẹ cậu bé nhận lời. Đây là lần đầu tiên bạn bè và giáo viên chủ nhiệm gặp mẹ cậu bé và cậu rất xấu hổ về vẻ bề ngoài của mẹ mình. Mặc dù cũng là một người phụ nữ đẹp, có một vết sẹo lớn che gần toàn bộ mặt bên phải của cô. Cậu bé không bao giờ muốn hỏi mẹ mình tại sao bị vết sẹo lớn vậy.
    Vào buổi họp mặt, mọi người có ấn tượng rất đẹp về sự dịu dàng và vẻ đẹp tự nhiên của người mẹ mặc cho vết sẹo đập vào mắt, nhưng cậu bé vẫn xấu hổ và giấu mình vào một góc tránh mặt mọi người. Ở đó, cậu bé nghe được mẹ mình nói chuyện với cô giáo."Làm sao chị bị vết sẹo như vậy trên mặt?" Cô giáo của cậu hỏi.Người mẹ trả lời, "Khi con tôi còn bé, nó đang ở trong phòng thì lửa bốc lên. Mọi người đều sợ không dám vào vì ngọn lửa đã bốc lên quá cao, và thế là tôi chạy vào. Khi tôi chạy đến chỗ nó, tôi thấy một xà nhà đang rơi xuống người nó và tôi vội vàng lấy mình che cho nó. Tôi bị đánh đến ngất xỉu nhưng thật là may mắn là có một anh lính cứu hỏa đã vào và cứu cả hai mẹ con tôi." Người mẹ chạm vào vết sẹo nhăn nhúm trên mặt. "Vết sẹo này không chữa được nữa, nhưng cho tới ngày hôm nay, tôi chưa hề hối tiếc về điều mình đã làm."Đến đây, cậu bé chạy ra khỏi chỗ nấp của mình về phía mẹ, nước mắt lưng tròng. Cậu bé ôm lấy mẹ mình và cảm nhận được sự hy sinh của mẹ dành cho mình. Cậu bé nắm chặt tay mẹ suốt cả ngày hôm đó.
     
    #10
  11. hai2hai

    hai2hai VNUNI Makes a difference

    Bài viết:
    2,012
    Đã được thích:
    128
    Nơi ở:
    Hà nội
    Đón nhận cơ hội!! Thế còn tạo dựng?

    Đón nhận cơ hội!! Thế còn tạo dựng?

    Trong sự nghiệp, nếu như chúng ta hiếm khi bỏ qua mất đi những cơ hội đến với chúng ta, thế thì chúng ta cũng đã thuộc vào loại xuất sắc rồi đấy. Tuy nhiên, vấn đề là nếu chỉ trông chờ vào cơ hội xảy ra thì không đủ. Chúng ta còn phải chủ động tạo ra cơ hội nữa. Xin chia sẻ với các bạn câu chuyện sau.

    Câu chuyện về một nhà doanh nhân tên là Jack.
    Một hôm, Jack kéo con trai vào phòng đọc và nói:
    Jack: Con trai, cha muốn con sẽ lấy vợ theo ý cha.
    Con: Không bao giờ! Con sẽ tự chọn cô dâu của mình.
    Jack: Nhưng người mà cha muốn con lấy là con gái của Bill Gate.
    Con: Oh, nếu thế thì....

    Hôm sau, Jack đến gặp Bill Gate
    Jack: Tôi muốn giới thiệu một chàng trai cho con gái của ông.
    Bill: Nhưng con tôi còn quá trẻ để lấy chồng.
    Jack: Chàng trai tài ba này là một trong những phó chủ tịch của Ngân hàng Thế Giới.
    Bill: Oh, nếu thế thì....

    Ngày tiếp theo, Jack đến gặp Chủ tịch của Ngân hàng Thế giới.
    Jack: Tôi muốn giới thiệu một người để làm phó chủ tịch cho ông.
    GDWB: Nhưng tôi đã có quá đủ phó chủ tịch rồi.
    Jack: Người tôi giới thiệu chính là chàng rể của Bill Gate.
    GDWB: Oh, nếu thế thì...

    Đó chính là cách mà những người thông minh tạo ra những cơ hội không tưởng...
    Các bạn thấy thế nào?

    (ST)
     
    #11
  12. MPI of VN

    MPI of VN Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    146
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    Hanoi
    Cảm ơn ý kiến của Bác Hai2hai, em đổi tên topic thành "Triết lý từ chuyện đời thường".

    Trung,
     
    #12
  13. MPI of VN

    MPI of VN Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    146
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    Hanoi
    Rùa và thỏ thời WTO

    Ngày xửa ngày xưa, có một con rùa và một con thỏ cãi nhau xem ai nhanh hơn. Chúng quyết định giải quyết việc tranh luận bằng một cuộc thi chạy đua. Chúng đồng ý lộ trình và bắt đầu cuộc đua.

    Thỏ xuất phát nhanh như bắn và chạy thục mạng một hồi, và sau khi thấy rằng đã khá xa bạn rùa, thỏ nghĩ nó nên nghỉ mệt dưới một tán cây bên đường và thư giãn trước khi tiếp tục cuộc đua. Thỏ ngồi dưới bóng cây và nhanh chóng ngủ thiếp đi. Rùa từ từ vượt qua thỏi và sớm kết thúc đường đua, dành chiến thắng. Thỏ giựt mình tỉnh giấc và nhận ra rằng nó đã bị thua.

    Bài học của câu chuyện trên là : chậm và ổn định đã chiến thắng cuộc đua.

    Nhưng cuộc sống không quá đơn giản như thế, câu chuyện sẽ được tiếp tục phát triển thêm:

    Thỏ đã vô cùng thất vọng vì đã để thua và nó đã cố suy nghĩ. Nó nhận ra rằng nó đã thua chỉ vì quá tự tin, bất cẩn và thiếu kỷ luật. Nếu nó không xem mọi thứ quá dễ dàng và chắc thắng, thì rùa không thể nào có thể hạ được nó. Vì thế, nó quyết định thách thức một cuộc đua mới. Rùa đồng ý.

    Lần này, thỏ chạy với tất cả sức lực của nó và chạy suốt một mạch về đích. Nó bỏ xa rùa đến đến mấy chặng dặm đường.

    Nhanh và vững chắc sẽ chiến thắng cái chậm và ổn định.

    Nếu có hai người trong một công ty bạn : một người chậm, nguyên tắc và đáng tin cậy; một người khác nhanh và vẫn đáng tin cậy ở những việc anh ta làm. Người nhanh và đáng tin cậy chắc chắn sẽ được thăng chức nhanh hơn.

    Chậm và chắc là điều tốt, nhưng nhanh và tin cậy là điều tốt hơn. Nhưng câu chuyện cũng không dừng lại ở đó. Rùa đã suy ngẫm kết quả và nhận ra rằng: nó không có cách nào thắng được thỏ trên đường đua vừa rồi. Nó suy nghĩ thêm một tí nữa và rồi thách thỏ một cuộc đua khác, nhưng có một chút thay đổi về đường đua.

    Thỏ đồng ý. Họ bắt đầu cuộc đua. Như đã tự hứa với lòng mình là phải luôn nhanh, thỏ bắt đầu chạy và chạy với tốc độ cao nhất cho đến bên bờ sông. Vạch đích đến lại còn đến 2km nữa ở bên kia sông!

    Thỏ đành ngồi xuống và tự hỏi không biết làm sao đây. Trong lúc đó, rùa đã đến nơi, lội xuống sông và bơi qua bờ bên kia, tiếp tục chạy và kết thúc đường đua.

    Ý nghĩa từ câu chuyện này? Trước tiên, cần phải xác định ưu thế của mình, và sau đó là biết chọn sân chơi phù hợp.

    Câu chuyện vẫn chưa kết thúc ở đây.

    Đến đây, thỏ và rùa đã trở thành đôi bạn thân thiết và họ cùng nhau suy ngẫm. Cả hai nhận ra rằng cuộc đua sau cùng sẽ có kết quả tốt hơn. Vì thế, chúng quyết định tổ chức một cuộc đua cuối cùng, nhưng chúng sẽ cùng chạy chung một đội.

    Cuộc đua bắt đầu, thỏ cõng rùa chạy đến bên bờ sông, rùa lội xuống sông và cõng thỏ bơi qua bên kia bờ sông. Lên đến bờ, thỏ lại cõng rùa đưa cả hai cùng về đích. Và chúng cùng nhận ra rằng đã về đích sớm hơn rất nhiều so với lần đua trước.

    Bài học của câu chuyện này là gì?

    Thật tuyệt vời nếu mọi người đều thông minh và đều có ưu điểm riêng, nhưng trừ khi các bạn cùng làm việc với nhau trong một đội và cùng chia sẻ, cống hiến ưu thế của từng người, bạn sẽ không bao giờ thực hiện công việc được hoàn hảo bởi vì luôn luôn có những trường hợp bạn không thể làm tốt hơn người khác.

    Điều quan trọng của làm việc theo nhóm là phải chọn được người trưởng nhóm trong từng trường hợp cụ thể. Phải chọn được người có ưu thế về lĩnh vực mà họ làm trưởng nhóm.

    Còn nhiều bài học nữa từ câu chuyện này. Lưu ý rằng cả thỏ và rùa đều không hề đầu hàng hay nản chí sau thất bại. Thỏ quyết tâm làm việc hăng hơn và cố gắng nhiều hơn sau khi phải thất bại cay đắng. Rùa phải thay đổi chiến lược vì nó đã cố gắng làm việc hết sức. Trong cuộc sống, khi phải chịu đựng, đối mặt với thất bại, có thể đó là thời điểm thích hợp để có gắng hơn và nỗ lực nhiều hơn nữa, nhưng đôi khi cũng cần phải thay đổi chiến lược và thử tìm kiếm giải pháp khác. Và đôi khi phải làm cả hai.

    Thỏ và rùa cũng đã học thêm một bài học để đời khác: thay vì chúng chống đối với nhau, chúng bắt đầu tìm cách giải quyết tình huống, và chúng đã cùng nhau làm tốt hơn rất nhiều.

    (www.chungta.com)
     
    #13
  14. MPI of VN

    MPI of VN Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    146
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    Hanoi
    Một con quạ đậu trên cây, cả ngày chẳng làm gì cả. Thỏ đi qua thấy vậy liền hỏi: "Này, làm thế nào để em có thể ngồi suốt ngày như bác mà chẳng phải làm gì nhể?".

    Quạ trả lời: "Chắc chắn là chú sẽ làm được. Tại sao lại không cơ chứ?".

    Thế là, thỏ ta ngồi bệt xuống đất, ngay phía dưới quạ, vểnh râu lấy làm thư thái lắm.

    Bỗng đâu, một con cáo xuất hiện. Thỏ chưa kịp định thần thì đã bị cáo nhảy xổ tới xơi tái.

    Bài học quản lý rút ra:

    Muốn ngồi yên một chỗ và không phải làm gì cả, bạn phải ngồi ở vị trí rất, rất cao.
     
    #14
  15. vn999vn

    vn999vn Thành viên sơ cấp

    Bài viết:
    81
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    Em Mờ Tê-Tê Rê
    -->Bài học khác:
    Nếu đang ở vị trí ko được cao thì việc bạn phải làm là ..."chạy" liên tục!
    :alcon:
     
    #15

Chia sẻ trang này