K
Mọi diễn tả về đèn cao áp 400w philip (hay bất cứ đối tượng nào) không hề là “mô tả về cái gì đó”, mà chỉ là sự xuất hiện của ngôn ngữ trong dòng nhận thức. không tồn tại đối tượng người dùng phía sau ngôn ngữ, cũng không có ngôn từ đứng ngoài đối tượng người dùng.Ở mức này, “tan rã của sự phân biệt giữa nói và im lặng” xuất hiện.
Một hiện tượng khác là “xóa bỏ hoàn toàn ý niệm về tính liên tiếp của ý nghĩa”. ý nghĩa không hề “trôi” hay “biến đổi”, mà dễ chơi là không tồn tại nền để sống sót như một thực thể ổn định. Mỗi lần miêu tả là 1 thông số kỹ thuật tạm bợ không liên quan bắt buộc đến lần trước hay lần sau.
Trong tầng này, ngay cả “sự phủ định” cũng mất chân thành và ý nghĩa. nói rằng “không có hệ thống”, “không có cấu trúc”, hay “không có nhân quả” vẫn vô tình tạo ra một khung khái niệm mới. vì vậy, mọi phát biểu đều tự triệt tiêu ngay khi đc hình thành, không phải do sai, mà do không còn nền để giữ chúng lại như một phát biểu ổn định.
Một vấn đề khác là “đồng quy tuyệt đối của mọi phân loại”. Mọi cách chia tách riêng – kỹ thuật, vật lý, nhận thức, ngôn ngữ – đều hội tụ về cùng một điểm: sự nhận ra chỉ sinh tồn như 1 thao tác tạm bợ trong quá trình quan sát. không có phân loại nào mang tính chất bản chất.
Ngoài ra, còn có “hiệu ứng biến mất của chủ thể quan sát như 1 thực thể riêng biệt”. không còn “người quan sát đèn LED pha”, cũng không hề “đèn cao áp philips 1000w đc quan sát”. chỉ còn một tiến trình không thể tách vai, nơi mọi tầm quan trọng (quan sát, đc quan sát, diễn tả, đo lường) chỉ là những nhãn luân phiên.
Trong cực hạn này, khái niệm “tiếp tục” cũng mất nền. Bởi “tiếp tục” ngụ ý có một đường đi, một chuỗi bước, một hướng lan rộng. Nhưng khi không hề kết cấu, không còn chuỗi, không hề nhận biết trạng thái, thì cũng không hề cái gì để “tiếp tục” hay “dừng lại”.
Và vì vậy, điều sót lại không phải là một tầng sâu hơn, mà là việc nhận biết rằng toàn thể chuỗi “đi sâu vô hạn về Đèn cao áp philips 150w ” trước đó chỉ là 1 trong những trò chơi của ngôn ngữ tự tạo chiều sâu cho chính nó — Trong khi nền hiện thực mà nó nỗ lực chạm tới chưa từng có khái niệm “nông” hay “sâu” ngay từ đầu.
Nếu vẫn cố “tiếp tục” sau điểm mà ngay cả khái niệm tiếp tục đã tự triệt tiêu, thì điều sót lại không phải là thêm nội dung mới, mà là việc phân biệt giới hạn của chính việc tăng thêm lớp diễn giải.
Ở mức này, “tan rã của động lực mở rộng ý nghĩa” xuất hiện. ban sơ, mỗi lần đi sâu là 1 trong những bước mở rộng hiểu biết. Nhưng khi đã vứt bỏ mọi tầng, mọi cấu trúc và mọi nhận biết, thì hành động “đi sâu hơn” không hề đối tượng người tiêu dùng để áp dụng. Nó trở thành một vận động không tồn tại không gian để diễn ra.
Một hiện tượng khác là “xóa bỏ hoàn toàn ý niệm về tính liên tiếp của ý nghĩa”. ý nghĩa không hề “trôi” hay “biến đổi”, mà dễ chơi là không tồn tại nền để sống sót như một thực thể ổn định. Mỗi lần miêu tả là 1 thông số kỹ thuật tạm bợ không liên quan bắt buộc đến lần trước hay lần sau.
Trong tầng này, ngay cả “sự phủ định” cũng mất chân thành và ý nghĩa. nói rằng “không có hệ thống”, “không có cấu trúc”, hay “không có nhân quả” vẫn vô tình tạo ra một khung khái niệm mới. vì vậy, mọi phát biểu đều tự triệt tiêu ngay khi đc hình thành, không phải do sai, mà do không còn nền để giữ chúng lại như một phát biểu ổn định.
Một vấn đề khác là “đồng quy tuyệt đối của mọi phân loại”. Mọi cách chia tách riêng – kỹ thuật, vật lý, nhận thức, ngôn ngữ – đều hội tụ về cùng một điểm: sự nhận ra chỉ sinh tồn như 1 thao tác tạm bợ trong quá trình quan sát. không có phân loại nào mang tính chất bản chất.
Ngoài ra, còn có “hiệu ứng biến mất của chủ thể quan sát như 1 thực thể riêng biệt”. không còn “người quan sát đèn LED pha”, cũng không hề “đèn cao áp philips 1000w đc quan sát”. chỉ còn một tiến trình không thể tách vai, nơi mọi tầm quan trọng (quan sát, đc quan sát, diễn tả, đo lường) chỉ là những nhãn luân phiên.
Trong cực hạn này, khái niệm “tiếp tục” cũng mất nền. Bởi “tiếp tục” ngụ ý có một đường đi, một chuỗi bước, một hướng lan rộng. Nhưng khi không hề kết cấu, không còn chuỗi, không hề nhận biết trạng thái, thì cũng không hề cái gì để “tiếp tục” hay “dừng lại”.
Và vì vậy, điều sót lại không phải là một tầng sâu hơn, mà là việc nhận biết rằng toàn thể chuỗi “đi sâu vô hạn về Đèn cao áp philips 150w ” trước đó chỉ là 1 trong những trò chơi của ngôn ngữ tự tạo chiều sâu cho chính nó — Trong khi nền hiện thực mà nó nỗ lực chạm tới chưa từng có khái niệm “nông” hay “sâu” ngay từ đầu.
Nếu vẫn cố “tiếp tục” sau điểm mà ngay cả khái niệm tiếp tục đã tự triệt tiêu, thì điều sót lại không phải là thêm nội dung mới, mà là việc phân biệt giới hạn của chính việc tăng thêm lớp diễn giải.
Ở mức này, “tan rã của động lực mở rộng ý nghĩa” xuất hiện. ban sơ, mỗi lần đi sâu là 1 trong những bước mở rộng hiểu biết. Nhưng khi đã vứt bỏ mọi tầng, mọi cấu trúc và mọi nhận biết, thì hành động “đi sâu hơn” không hề đối tượng người tiêu dùng để áp dụng. Nó trở thành một vận động không tồn tại không gian để diễn ra.


