Nhật ký mỗi ngày!

Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Chả biết mình say vì cái gì? Bia hay là người ta hạnh phúc quá nên mình say dùm nhở.:alcon::alcon::alcon::alcon::alcon::alcon::alcon: (anh í của mình giờ đang ở nơi mô?)

Đứa nào hạnh phúc thế nhở?
 
Vì nhẹ dạ cả tin, hum qua nghe lời rủ rê bạn bè....ăn chơi...==> kết quả của cuộc ăn chơi = tan tác :wall: Quần te tua, cái chân tơi tả...giờ đau nhứt quá( hichic...tiếc mỗi cái quần jean mới mua:wall:)
 
Nhớ người dưng.
 
Tức thật đấy 2h sáng còn có điện thoại nữa chứ chẳng biết là ai dơ hơi lại gọi cho mình vào giờ đấy bực cả mình
 
Hôm nay gặp một người bạn. You ấy được con bạn nhận xét: cũng được. Thế mới chết chứ.

ơ ơ thế mà nói với Ky là "chưa có gì", TG nói dối nhá :wall:
 
Có một girl gọi điện thoại cho mình và tự xưng là em họ của người í. Hắn hỏi mình lung tung hết. Chả biết sử nhỏ đó thế nào đây, khó chịu qúa đi.

Hổng bít girl nào mà hết sức nhảm nhí!

Trả lời nhẹ nhàng, chọc tức lại ng ta vài câu chơi đi chị. Cuộc sống quá bình yên mà, mấy khi có ng tạo cơ hội để mình gây chuyện vui thế này. :banana::banana:
 
Sửa lần cuối:
Đang căng thẳng, chán, lại đọc bài thơ " đi đi anh" càng thêm .....
 
Hậu quả của 1 ngày ăn chơi không mệt mỏi là...sáng nay ko mún dậy tí nào, mắt mở ko lên, cứ vật và vật vờ, để rùi chạy như vịt vẫn cứ bị...trễ giờ. Cũng chẳng nhớ nỗi đã trễ bi nhiu lần rùi nhỉ, chỉ nhớ là từ ngày ở AG về chưa có ngày nào đi làm đúng giờ chứ đừng mơ tới chuyện đi làm sớm.hichic:wall:. Bi giờ chỉ ngồi ước ao mau tới 5h, chạy ù về nhà ngủ.hichic:lily::0sleep:
 
Mình thấy sốc quá, híc không lẽ tất cả đều thế. Mình thật sự thấy sợ, nếu xảy ra một lần nữa như thế chắc mình k còn là mình. Dù sao thì mọi việc cũng qua rồi. Mình bắt đầu mất niềm tin
 
Mình thấy sốc quá, híc không lẽ tất cả đều thế. Mình thật sự thấy sợ, nếu xảy ra một lần nữa như thế chắc mình k còn là mình. Dù sao thì mọi việc cũng qua rồi. Mình bắt đầu mất niềm tin

:1nono:
Sao vậy chị?!
Chị vào lại trong này đi :welcome_2 e sẽ lấy lại niềm tin cho chị :mrstraetz
 
Mình thấy sốc quá, híc không lẽ tất cả đều thế. Mình thật sự thấy sợ, nếu xảy ra một lần nữa như thế chắc mình k còn là mình. Dù sao thì mọi việc cũng qua rồi. Mình bắt đầu mất niềm tin
Chị ui, sao thế ạ? Ai làm chị buồn àh? Chị vào đây với bé, với TT đi, 2 đứa cho chị cả 1 núi niềm tin luôn nè:ezpi_hear:welcome_2:mrstraetz
 
:1nono:
Sao vậy chị?!
Chị vào lại trong này đi :welcome_2 e sẽ lấy lại niềm tin cho chị :mrstraetz

be_xinh nói:
Chị ui, sao thế ạ? Ai làm chị buồn àh? Chị vào đây với bé, với TT đi, 2 đứa cho chị cả 1 núi niềm tin luôn nè

Muốn vô, nhưng chắc k vô đó được rùi, hix. Nhớ 2 đứa quá à
 
Lụm lặt trong dzườn nhà....

Kính vợ đắc thọ
Sợ vợ sống lâu
Nể vợ bớt ưu sầu

Để vợ lên đầu
Là trường sinh bất tử ...
Đánh vợ nhừ tử
Là đại nghịch bất đạo

Vợ hỏi mà nói xạo
Là trời đất bất dung .
Chê vợ lung tung ,
Là ngậm máu phun người

Gặp vợ mà không cười,
Là có mắt không tròng .
Để vợ phiền lòng ,
Là tru di tam tộc

Vợ sai mà hằn học ,
Là trời đánh thánh đâm
Vợ gọi mà ngậm câm
Là lòng lang dạ sói .

Để vợ nhịn đói ,
Là tội nhân thiên cổ .
Để vợ chịu khổ Là bất tài vô dụng.
Trốn vợ đi " ăn vụng" ,
Là ngũ mã phanh thây ...

Vợ hát mà khen hay ,
Là anh.........
Tiếp nào….:banana::banana::banana:
 
Viết cho một người!!!!

He was quite different from what I expected.!!!
 
Sửa lần cuối:
Mệt mỏi rã rời cả tinh thần lẫn thể xác, đặt lưng nằm xuống mà mắt mở láo liên thế này,mai lại lết cái thân với 2 con mắt đen thùi vào cty mất! Tự nhiên ước được như ngày xưa, nổi hứng vác cái ba-lô cùng chiếc xế chu du lên Đà lạt lang thang khám phá. Ui, một thời oanh liệt! Bon chen mãi, ngoảnh đầu nhìn lại thấy mình được gì mất gì? Giờ có ai nắm đầu mình quăng tới mặt trăng làm đầy tớ cho thằng Cuội, mình cũng không kêu than 1 tiếng mà cảm kích lắm lắm! Úi, lại bắt đầu "mát dây", stop here. (mà từ ngày mai,mình không được vào Web thường xuyên nữa,buồn như con chuồn chuồn gãy cánh!)
 
oh.Don't worry about it.
 
Đã 3 ngày trôi wa, mình thấy cũng chẳng có thay đổi gì. Con người vẫn y như cũ, cảnh vật vẫn như cũ, công việc vẫn như cũ, cách đối xử cũng vẫn như thế..... Chợt buồn.... Tại sao chỉ có được 1 ngày thôi?.....
 
Hôm qua IP gọi điện cho mình, lúc đó mình ko biết là có nên nghe máy hay ko? Nhưng rồi lại nghĩ biết đâu ngta gọi cho mình có việc, thế là qđịnh nghe nhưng chắc chờ lâu quá nên ngta đã dập máy...Về nhà mình gọi điện lại hỏi xem có chuyện gì ko thì ngta bảo rằng " Hỏi xem em dạo này thế nào?"...rồi hỏi mình " Mai em có thời gian ko?" Mình đã trả lời là ko vì đúng là hnay mình phải đi học, hơn nữa có lẽ thời điểm này cũng ko nên gặp vì mình biết ngta chưa quên đc! Mình thì cảm thấy thoải mái, bthg, nhưng có lẽ để 1 tgian để cả 2 có thể hoàn toàn quên đi tình cảm này, lúc đó có lẽ mình và ngta sẽ là bạn tốt của nhau đc, vì dù thế nàothì mình cũng rất quý ngta và ngta cũng vậy. Ko fải lúc nào sau 1 tình yêu cũng là dấu chấm hết ! Mình tin ngta và mình vẫn có thể là bạn vì trước nay cả 2 đều luôn tôn trọng nhau và dù chia tay thì cũng ko phải với tâm trạng oán trách, hận thù, vì đó là lựa chọn của cả 2 mà....Hi vọng mọi chuyện sẽ tốt đẹp như mong đợi của mình...
 
Tối qua đi uống cafe với bố và một thành viên khác bị nhiễm độc.

Sáng nay dậy sớm, ko muốn đi làm. Đã xin nghỉ. Nhưng tới 8h hơn thì GVấp mất điện nên phải xách cặp lên cty.

Ông trời ko chịu chiều lòng người bao giờ. Có khi ngồi nghĩ nên chiều theo ý trời hay chống lại ý trời?! :wall:
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Back
Top