Những câu chuyện về cuộc sống

  • Thread starter benitino
  • Ngày gửi
B

benitino

Thành viên sơ cấp
10/2/04
72
1
0
36
HCMC
Truy cập trang
#1
Trong mỗi cuộc đời, một cơn mưa nhỏ sẽ rơi nhưng nếu có một người bạn, bạn sẽ chịu đựng được tất cả, vì người bạn sẽ như cây dù che trên đầu bạn và giúp bạn nghĩ đến những ngày nắng ấm.

Trong mỗi cuộc đời, có ngày nọ sẽ yếu nắng mặt trời, nhưng nếu có một người bạn, dẫu trời nắng có yếu đi cũng không sao. Bởi vì, bạn có thể chia sẻ những khoảng thời gian ấm áp với một người bạn - điều ấy rất quan trọng. Vì bạn có thể nói chuyện và đi dạo cùng nhau, hoàn toàn không lo âu khi tay trong tay...

Trong mỗi cuộc đời sẽ có một cơn gió nhẹ tạt ngang qua, nhưng nếu có một người bạn - người có thể đi cùng đường với bạn - bạn sẽ được hướng dẫn chọn lựa nẻo đường nên đi... Bởi người bạn ấy sẽ bày tỏ quan điểm của họ và thêm vào đó một tiếng nói mới.

Trong mỗi cuộc đời, một người bạn sẽ đến với bạn, bạn sẽ thấy mình được quan tâm và sẻ chia
 
vu minh

vu minh

Thành viên thân thiết
21/9/04
389
0
0
TPHCM
#2
Xin xem tiếp

Không hiểu sao có tới hai bản?!
 
Sửa lần cuối:
vu minh

vu minh

Thành viên thân thiết
21/9/04
389
0
0
TPHCM
#3
Sẳn sàng xuyên thủng trái đất

Nếu bạn đang buồn rầu và chán nản trước những thất bại của mình trong đời, xin hãy đọc tiếp. Trước tiên, bạn hãy bình tĩnh nhìn nhận sự thật rằng trong đời việc đạt được mục tiêu mà bạn muốn lại thường không phải là điều quan trọng nhất. Nghe có vẻ trái khoáy, nhưng xin hãy nghĩ kỹ.​

Tại sao như vậy? Người xưa truyền lại câu chuyện ngụ ngôn sau:Nhà nọ có hai anh em trai, người thì yếu ớt, chân tay lòng khòng nhưng trong đầu đầy những ước mơ. Một ngày nọ, khi nghe rằng trái đất tròn như một quả cam, hai anh em nghĩ rằng nếu họ cứ đào sâu mãi vào lòng đất, ắt có ngày họ sẽ sang được tới nửa bên kia địa cầu.

Nói là làm, hai anh em chia nhau kẻ đào, người chuyển đất ra khỏi hố. Họ dễ dàng vượt qua lớp đất thịt mềm trên mặt, sau đó công việc trở nên khó khăn hơn, do gặp những khối đất sét. Da tay họ trầy trụa khi gặp lớp đá. Hết đá gặp nước xổ ra như thác suýt chết đuối. Người ngoài cười nói rằng họ đang làm chuyện không tưởng, nhưng họ vẫn đào.

Đào cho tới lúc họ chẳng còn nhìn thấy gì, cho tới lúc không thể thở nổi, gục xuống. May mà những người hàng xóm biết chuyện đã cứu họ.
ước mơ của một thời trai trẻ tuy tan vỡ nhưng hai chàng thanh niên sau này đều thành đạt. Những tháng ngày đào đất đã luyện cơ bắp họ rắn chắc hơn, ý chí của họ sắt thép hơn, cơn thập tử nhất sinh khiến họ khôn ngoan hơn, biết chọn nhữing mục tiêu vừa sức hơn.​

Trong đời không phải cứ muốn là được. Có hàng triệu nguyên nhân khiến bạn không thành công. Không phải công việc lúc nào cũng hoàn tất mỹ mãn, không phải hy vọng, mọi ước mơ đều trở thành sự thật, không phải mọi mối tình đều vĩnh cửu. Nhưng nếu bạn không theo đuổi những mục tiêu, bạn sẽ chẳng tìm thấy gì. Cuộc đời là một chuỗi những cuộc thám hiểm liên tiếp và đan chéo.

Đừng sợ thất bại để ngồi yên một chỗ. Người xưa từng nói không thành công cũng thành nhân đấy thôi!
Sưu tầm.
 
Sửa lần cuối:
vu minh

vu minh

Thành viên thân thiết
21/9/04
389
0
0
TPHCM
#4
Những lần mẹ nói yêu con

Mẹ nói "Mẹ yêu con"khi đét cho con mấy cái thật đau vào mông vì cái tội lỉnh ra bờ sông chơi một mình giữa trưa nắng. Lúc ấy con cũng hậm hực lắm,nhưng nhớ lại mới thấy thương mẹ. Có phải lúc đó người con nhễ nhại mồ hôi,đầu tóc nóng ran do không đội mũ? Con mải mê chơi nhưng cũng không biết mẹ đang phát sốt lên vì lo lắng .Đúng là con đã không biết những khoảnh khắc ấy khó khăn đối với mẹ như thế nào.

Mẹ nói "Mẹ yêu con" khi gò lưng đạp thật nhanh về nhà lúc tan ca trực đêm. Sợ rùng mình lúc đi ngang qua nghĩa trang dưới cái ánh trăng xam xám lành lạnh. Chỉ có suy nghĩ về đứa con đang khóc ngằn ngặt trong tay bố mới giúp mẹ khỏi hét toáng lên vì một con chuột chạy vụt qua lốp xe hay lặng người đi truớc một cái bóng cây chập chờn trên đường đầy đe dọa.

Mẹ nói "Mẹ yêu con" khi con vừa mở mắt ra đã thấy gói xôi ngô to tướng mẹ đặt trên bàn, khi đó con mới nhớ lại tối qua con đã tỉ tê với cả nhà về món xôi ngô thằng bạn chiêu đãi hôm nọ ở lớp.

Mẹ nói "Mẹ yêu con" lúc kiên nhẫn ngồi nghe con "buôn dưa" về "cái đứa đáng ghét cứ hay gửi thư cho con". Con nhớ mắt mẹ như đang nhớ lại điều gì,miệng cười nhẹ.Nhưng rồi khi cô con gái kết thúc câu chuyện thì mẹ lại "Gì thì gì,xin cô cứ học hành cho tử tế đã cô ơi" cũng là vì "mẹ yêu con" mà!

Mẹ nói "Mẹ yêu con" khi mắng cho con một trận vì đống quần áo chưa giặt cứ treo đầy trên mắc. Nhưng để rồi một lát sau đã thấy mẹ lặng lẽ đem quần áo của con đi giặt, lẩm bẩm "Khổ thân nó,thi cử đến nơi rồi!Học hốc hác cả người!"

Mẹ nói "Mẹ yêu con" khi đèo con đến địa điểm thi đại học và xua tay: "Con vào đi,làm bài tốt nhé! Mẹ chờ cho con vào phòng rồi sẽ về ngay. "Cái sự "về ngay" của mẹ nghĩa là ba tiếng đồng hồ hết đứng lại ngồi còn căng thẳng hơn cả con đang ngồi trong phòng thi. Hết giờ làm bài,con vừa ra đã thấy mẹ. "Mẹ vừa từ nhà đến đây,chứ ai dại đứng đây làm gì cho chết nắng."

Ba tiếng "Mẹ yêu con" mẹ chẳng viết ra mà cũng hiếm khi nói thế. Nhưng con đã nghe thấy,đã nhìn thấy ba tiếng ấy hàng ngàn hàng triệu lần. Chỉ cần biết cách nhìn. Chỉ cần biết cách nghe.Con biết mẹ chẳng biết phím Shift là gì đâu,nhưng mẹ có thể viết hoa thật đậm Tình-Yêu-Thương đúng không mẹ?

Còn bạn,bạn có bao nhiêu cách để nói "Con yêu mẹ"?

Sưu tầm

:0frown:
 
cothant

cothant

Thằng ham chơi
29/9/04
894
16
18
HCMC
#5
Mẹ chưa bao giờ nói câu "Mẹ yêu con" cả, nhưng trong tận đáy lòng, con cảm nhận một cách sâu sắc rằng Mẹ yêu con biết bao, Mẹ đã hy sinh cả cuộc đời vì con, chấp nhận gạt bỏ những niềm vui, hạnh phúc riêng của mình để lo cho con, dạy con khôn lớn. Dù cho mọi người có nói gì đi nữa, con vẫn hiểu và thông cảm với Mẹ, con biết là tất cả những chuyện Mẹ làm đều vì con cả. Lúc nhỏ con thật hư, có những lúc con đã làm cho Mẹ buồn nhiều thật nhiều, nhưng Mẹ ơi, giờ con đã đủ lớn để biết phân biệt đâu là đúng, đâu là sai rồi, Mẹ sẽ không còn phải phiền lòng vì con nữa đâu, chắc chắn là như thế. Cuộc sống của con hôm nay có được là nhờ những hy sinh thật lớn lao của Mẹ, từ đó, con luôn quan niệm rằng: con sống không chỉ cho con, mà con còn sống vì Mẹ nữa, vì vậy, Mẹ ơi, con hứa với Mẹ là con sẽ sống thật tốt, để Mẹ không phải lo lắng vì con nữa, và làm đúng như lời Mẹ dạy: sống sao cho khi gặp mọi người vẫn có thể ngẩn cao đầu.
Mẹ ơi, con chỉ muốn nói với Mẹ: con thương Mẹ nhiều lắm, nhiều hơn tất cả mọi thứ trên đời này và ... Con cám ơn Mẹ!!!.........
 
P

PAT

PAT
10/12/04
287
3
18
56
Ho chi Minh city
#6
vu minh nói:
Những lần mẹ nói yêu con

Mẹ nói "Mẹ yêu con"khi đét cho con mấy cái thật đau vào mông vì cái tội lỉnh ra bờ sông chơi một mình giữa trưa nắng. Lúc ấy con cũng hậm hực lắm,nhưng nhớ lại mới thấy thương mẹ. Có phải lúc đó người con nhễ nhại mồ hôi,đầu tóc nóng ran do không đội mũ? Con mải mê chơi nhưng cũng không biết mẹ đang phát sốt lên vì lo lắng .Đúng là con đã không biết những khoảnh khắc ấy khó khăn đối với mẹ như thế nào.

Mẹ nói "Mẹ yêu con" khi gò lưng đạp thật nhanh về nhà lúc tan ca trực đêm. Sợ rùng mình lúc đi ngang qua nghĩa trang dưới cái ánh trăng xam xám lành lạnh. Chỉ có suy nghĩ về đứa con đang khóc ngằn ngặt trong tay bố mới gmẹ khỏi hét toáng lên vì một con chuột chạy vụt qua lốp xe hay lặng người đi truớc một cái bóng cây chập chờn trên đường đầy đe dọa.

Mẹ nói "Mẹ yêu con" khi con vừa mở mắt ra đã thấy gói xôi ngô to tướng mẹ đặt trên bàn, khi đó con mới nhớ lại tối qua con đã tỉ tê với cả nhà về món xôi ngô thằng bạn chiêu đãi hôm nọ ở lớp.

Mẹ nói "Mẹ yêu con" lúc kiên nhẫn ngồi nghe con "buôn dưa" về "cái đứa đáng ghét cứ hay gửi thư cho con". Con nhớ mắt mẹ như đang nhớ lại điều gì,miệng cười nhẹ.Nhưng rồi khi cô con gái kết thúc câu chuyện thì mẹ lại "Gì thì gì,xin cô cứ học hành cho tử tế đã cô ơi" cũng là vì "mẹ yêu con" mà!

Mẹ nói "Mẹ yêu con" khi mắng cho con một trận vì đống quần áo chưa giặt cứ treo đầy trên mắc. Nhưng để rồi một lát sau đã thấy mẹ lặng lẽ đem quần áo của con đi giặt, lẩm bẩm "Khổ thân nó,thi cử đến nơi rồi!Học hốc hác cả người!"

Mẹ nói "Mẹ yêu con" khi đèo con đến địa điểm thi đại học và xua tay: "Con vào đi,làm bài tốt nhé! Mẹ chờ cho con vào phòng rồi sẽ về ngay. "Cái sự "về ngay" của mẹ nghĩa là ba tiếng đồng hồ hết đứng lại ngồi còn căng thẳng hơn cả con đang ngồi trong phòng thi. Hết giờ làm bài,con vừa ra đã thấy mẹ. "Mẹ vừa từ nhà đến đây,chứ ai dại đứng đây làm gì cho chết nắng."

Ba tiếng "Mẹ yêu con" mẹ chẳng viết ra mà cũng hiếm khi nói thế. Nhưng con đã nghe thấy,đã nhìn thấy ba tiếng ấy hàng ngàn hàng triệu lần. Chỉ cần biết cách nhìn. Chỉ cần biết cách nghe.Con biết mẹ chẳng biết phím Shift là gì đâu,nhưng mẹ có thể viết hoa thật đậm Tình-Yêu-Thương đúng không mẹ?

Còn bạn,bạn có bao nhiêu cách để nói "Con yêu mẹ"?

Sưu tầm

:0frown:
Kể thêm câu chuyện về "Mẹ yêu con" :

Như bao đứa trẻ khác, tôi sinh ra và lớn lên ở một thị xã nhỏ ở một tỉnh nhỏ. Cũng đi học phổ thông, nghịch nghợm kiểu "Nhất quỷ nhì ma thứ ba học trò". Mỗi lần bị thầy cô mách về những lỗi lầm về hiếu động tuổi học trò, mẹ tôi không rầy la nhiều tuy thỉnh thoảng cũng cho tôi một "con lươn" nho nhỏ

Gia đình tôi cũng không thuộc loại khá giả gì. Cuộc sống đất nước những năm ấy đầy khó khăn. Cha tôi suốt ngày bươn chải lo cuộc sống cho gia đình. Trí nhớ của tôi hồi nhỏ cho tôi hình ảnh một người cha khắc khổ, nghiêm khắc. Chúng tôi sợ cha và cũng ít nói chuyện với cha.

Mẹ tôi, một giáo viên tính tình ít nói. Cần cù chăn chỉ như một con ong lo toan các công việc không tên trong gia đình và chăm sóc mấy anh chị em chúng tôi. Mọi buồn vui, quậy phá chúng tôi thường hay chia xẻ với mẹ.

Mẹ hay thường ghói ghém, sửa chữa, vá víu các áo quần của anh em chúng tôi. Thường thì đứa sau tận dụng mặc lại lại các áo quần cũ của anh chị (có thể bây giờ các bạn trẻ không tin nhưng đấy lại là điều bình thường của những năm đó). Tuy là đồ cũ nhưng cũng nhờ sự chu đáo của mẹ nên quần áo lúc nào cũng sạch sẽ thơm tho.

Tôi lớn lên và thi đỗ Đại học trên thành phố. Mẹ vui lắm sắm sửa quần áo mới chuẩn bị cho tôi đi học. Mấy đêm liền tôi thấy mẹ cứ hí húi khâu vá gì đó với các áo quần của tôi. Vui, hạnh phúc tôi cũng không để ý đến những gì mẹ đã chuẩn bị và đúng ngày tôi lên trường vào KTX bắt đầu cuộc sống sinh viên. Một hôm giặt quần áo tôi bỗng chợt thấy mấy chữ "MYC" trên các áo của mình. Tự hỏi nhưng tôi không thể lý giải được ý nghĩa của nó, tôi đoán già đoán non chắc là mẹ thêu vào đó để áo quần của mình dễ biết khi phơi đồ ở ký túc xá chăng ?. Mấy lần về nghỉ hè, hỏi mẹ, mẹ đều mỉm cười không trả lời và trêu tôi. Khi nào lấy chồng, có con thì con sẽ biết thôi.

Rồi tôi cũng tốt nghiệp đại học, đi làm,yêu và lập gia đình. Giống tính nết mẹ ngày trước tôi cũng giữ lại một số đồ đạc cũ như một kỷ niệm nhỏ của cuộc sống.

Thời gian cứ thế trôi qua. Con tôi cũng lớn chuẩn bị đi học xa. Chuẩn bị đồ đạc cho nó đi học, tôi cứ lo lắng nhiều đến cuộc sống tự lập của nó. Hết giở đồ ra lại xắp xếp lại và mong muốn ghi lại một chút gì đó cho nó nhớ đến mình. Kỷ niệm về mẹ lại về trong tôi. Và trời ơi sao lại dễ hiểu thế nhỉ mà đến bây giờ tôi mới nghĩ ra. "MYC" ngày nào mẹ thêu lên áo của mình là chữ "MẸ YÊU CON"

Hôm nay, tôi lại lặng lẽ thêu "MYC" lên các áo của con trước ngày vào trường. Rồi nó cũng sẽ lại hỏi mẹ nó thôi. Mẹ ơi thế "MYC" nghĩa là gì hả mẹ?

(Sưu tầm)
 
T

thutcanong

Guest
#7
Suy ngẫm !

Tổng thống của một nước cựu thù cũng phải công khai thừa nhận : "Việt Nam là một nước có lịch sử lâu đời, bền vững. Dân tộc Việt Nam chứng tỏ cho tất cả thế giới biết là người Việt Nam có toàn quyền tự quyết, định đoạt được tương lai của họ ". Ðể tiếp tục truyền thống đó thanh niên nhận rõ mình hơn và cần khắc phục những hạn chế nhỏ mà không nhỏ trên con đường hội nhập.

1. "Giờ cao su": Nhìn chung, ý thức giờ giấc của người Việt Nam rất kém. Nhiều bạn đi du học ở các nước phát triển lúc đầu rất hay bị bỡ ngỡ. Họ dễ bị trễ tàu, lỗi hẹn nhưng dần dần họ cũng khắc phục được. Ðến khi về nước họ lại khó chịu với "giờ cao su" của chúng ta.

2. Thiếu tự tin và óc phê phán: Ðây cũng là nhược điểm của văn hoá phương Ðông có lối sống khép kín. Nhiều bạn sinh viên năm thứ ba, thứ tư Ðại học mà vẫn ngại phát biểu ý kiến hoặc trình bày vấn đề trước đám đông vì thiếu tự tin, thiếu thói quen suy nghĩ, đi học chỉ biết "chép chính tả". Kiểu giáo dục thụ động luôn tỉ lệ thuận với sức ì của tư duy và tỉ lệ nghịch với óc phê phán (critical thinking) của thanh niên.

3. Bệnh hình thức: Có bạn trong cơ quan hay công ty mình làm việc đang chẳng đâu vào đâu thì lại đi học master. Có bạn tốt nghiệp rồi mà chưa tìm được việc làm cũng đi học master. Tư duy nặng về "điểm chác", bằng cấp rất phổ biến. Không xác định tư tưởng học để làm việc mà học để lấy bằng. Người Mỹ có quan điểm: to learn is to change. Còn chúng ta ra sức theo học rất nhiều lớp học nhưng rốt cuộc cách làm việc không thay đổi gì cả, điều khác là chúng ta có thêm mấy cái bằng bổ sung vào hồ sơ cá nhân.

4. Không tiết kiệm: hay tâm lí thích tiêu xài phung phí. Ðây là virus đang rất phổ biến và rất dễ lây lan trong giới trẻ. Họ quan tâm đặc biệt đến quảng cáo, thích xem các loại tem nhãn quần áo, nhận xét, đánh giá người khác qua tài sản, thấy thèm muốn, thán phục nếu ai đó có nhiều quần áo, xe, điện thoại, nhà..."xịn" hoặc tiêu xài sang hơn mình. Chúng ta đang tiêu dùng nhiều hơn chúng ta kiếm được.

5. Thiếu trách nhiệm cá nhân, thừa trách nhiệm tập thể: Nói chung trong những người bình thường, chúng ta thường hay đùn đẩy trách nhiệm, bất kỳ việc gì chuyển được sang cho người khác cũng đều thấy nhẹ cả người. Khi xảy ra sai phạm đó sẽ là lỗi chung của cả tập thể chứ không của riêng cá nhân nào.

6. Thể lực kém: xuất phát từ nhiều nguyên nhân như chế độ dinh dưỡng, chương trình học quá tải, học lệch, tâm lí lười vận động... Và hậu quả là khi làm việc với các đồng nghiệp nước ngoài, mặc dù rất cố gắng nhưng người Việt trẻ vẫn rất hay bị hụt hơi và cảm thấy khó có thể theo được cường độ làm việc của họ.

7. Thiếu thực tế: Ông Kim Woo Choong - Chủ tịch Công ty Deawoo viết: "tuổi trẻ không có ước mơ thì không phải là tuổi trẻ... lịch sử thuộc về những người biết ước mơ". Nhưng đó là những ước mơ hoàn toàn có thể trở thành hiện thực. Chúng ta thường hay suy nghĩ viển vông, thiếu suy nghĩ thực tế và chưa có suy nghĩ học là để làm việc.

8. Tinh thần hợp tác làm việc theo team work còn hạn chế. Thế kỷ 21 là thế kỷ làm việc theo nhóm vì tất cả các lĩnh vực của đời sống xã hội ngay cả văn học và nghệ thuật, một cá nhân cũng không thể đảm đương được.

9. Tác phong công nghiệp: Ðây là điểm rất quan trọng, có thể bao hàm một vài điểm đã nêu trước. Một nhà xã hội học Mỹ nói về nguồn gốc của cách làm việc tiểu nông như sau: "Anh nông dân sau khi gieo lúa xong có thể nhậu lai rai, ngủ dài dài và chờ đến thời điểm nhổ cỏ, bón phân mới làm tiếp. Mà việc này có làm muộn vài ngày cũng chẳng sao, không ảnh hưởng gì đến hoà bình thế giới. Nhưng một người công nhân đứng máy luôn luôn phải đúng giờ, có thao tác chính xác tuyệt đối và tinh thần kỷ luật cao. Một sơ suất nhỏ cũng có thể gây tác hại đến cả dây chuyền."
Còn các bạn thì thế nào ?
 
L

letrans

Thành viên sơ cấp
#8
Cả lớp vỗ tay khen các bạn nào..............

Rất đúng, Thutcanong những ý kiến của bạn cũng là một vấn đề rất bức xúc đấy !

Chợt nhớ sự kiện NGUYỄN PHI THANH !
 
cam_to_80

cam_to_80

Nghỉ mất sức !
31/3/04
586
6
18
38
Hà đông
Truy cập trang
#9
Giải thích tý
thutcanong nói:
1. "Giờ cao su": do thói làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu để lại mà cũng sắp mất rồi.

2. Thiếu tự tin và óc phê phán: Chẳng qua không dám nói vì sợ động chạm đến quyền lợi cá nhân.

3. Bệnh hình thức: Không thế thì ai biết đến ta.

4. Không tiết kiệm: Rừng vàng biển bạc đất phì nhiêu cơ mà.

5. Thiếu trách nhiệm cá nhân, thừa trách nhiệm tập thể: Bó đũa

6. Thể lực kém: đấy là quá chú trọng về mưu mẹo. thế mới có câu hữu dũng vô mưu đâm phát triển lệch lạc.

7. Thiếu thực tế: Phải biết ước mơ cao và xa hơn chúng nó nghĩ

8. Tinh thần hợp tác làm việc theo team work còn hạn chế. Ảnh hưởng do lối đánh du kích.

9. Tác phong công nghiệp: Có lẽ cái này chúng ta mới đang học vì chỉ là nước nông nghiệp.
1-9===> Bảo thủ
 
H

highland

Guest
#10
Nói thêm về mẹ nhe!

Mỗi khi những làn gió dịu mát trở về, nhìn những chiếc lá vàng đơn độc rơi vào hư không mênh mông vô tận, có lẽ, trong mỗi chúng ta, ai cũng thấy lòng mình dấy lên nỗi niềm bâng khuâng giữa 1 vũ trụ bao la, thân phận mình sao quá bé nhỏ, mong manh đến thế.Thật diễm phúc được sinh ra và khôn lớn trong tình thương của mẹ, cha.
Từ thuở còn thơ chúng ta đã biết đến quê hương qua những lời ru ngọt ngào của mẹ. Những lời ru ấy đã gieo vào tâm hồn con trẻ những ý niệm thật đẹp, thật đáng yêu về tình người và lẽ sống. Trải qua bao năm tháng của cuộc đời, con thơ mới dần dần thấu hiểu được đâu là quê hương, đâu là tình mẹ.
.....
Nói đến mẹ làm tôi nhớ đến những ngày mùa đông rét mướt cũng mẹ dãi dầu trong mưa nắng để cho anh em tôi lớn khôn như ngày hôm nay. Mẹ đã dãi dầu trong nắng mưa, nhẫn nhục trong gian khó, hy sinh trọn đời để đổi lấy 1 thứ rất tầm thường trong cuộc sống: nụ cười con thơ. Nụ cười ấy là niềm vui của mẹ, rất bình dị nhưng cao qúy biết bao!

Mình thì không biết làm thơ, nhưng sẽ post vào đây bài những câu mà anh của mình đã làm khi nghĩ về mẹ, đây cũng là tâm trạng của mình cả đêm qua không sao ngũ được!

Ngoài trời mưa vẫn rơi rơi
Tâm tư con lắm rối bời xót xa
Giờ đây cha mẹ yếu già
Vẫn còn lam lũ để mà nuôi con
Nuôi con từ thuở còn son
Giờ này con lớn con còn thiết chi
Mê lầm tham giận sân si
Mắt con mờ tối thấy gì được đâu?
Vô minh che lắp bấy lâu...
Con càng thêm nghĩ càng đau đơn lòng
Bao điều cha dạy như không
Sanh thành dưỡng dục uổng công mẹ hiền
Bao đêm thao thức triền miên...?
Lo toan tính toán cũng vì chúng con.
 
DVD

DVD

Kẻ khù khờ thế kỷ
12/12/03
103
2
18
37
Vườn cổ tích
www.webketoan.com
#11
Vị giáo sư triết học nọ đứng trên giảng đường và bắt đầu bài giảng của mình bằng cách đổ đầy đá cuội to vào một chiếc bình. Ông hỏi sinh viên: "Theo các anh chị, chiếc bình này đã đầy chưa?". Tất cả đều đồng ý rằng bình đã đầy.

Tiếp đó, giáo sư lại đổ thêm sỏi vào bình và lắc nhẹ cho sỏi chèn vào các khoảng trống giữa những viên đá cuội rồi hỏi lặp lại câu hỏi. Các sinh viên một lần nữa lại khẳng định rằng bình đã đầy.

Giáo sư lấy ra một bao cát nhỏ và tiếp tục cho thêm vào vào bình, lắc nhẹ cho cát chui vào các khe hở rồi lại hỏi bình đã đầy chưa. Như lần trước, cả lớp lại đồng thanh: "Đầy rồi!".

- Bây giờ, tôi muốn các anh chị dùng chiếc bình chứa đầy các loại vật chất khác nhau này như một cách nhìn nhận cuộc đời mình. Những hòn đá cuội tượng trưng cho những thứ quan trọng nhất trong đời như gia đình, người yêu và sức khỏe... Những viên sỏi tượng trưng cho những thứ như tiền tài, công việc hoặc chỗ ở - những thứ cũng quan trọng nhưng có thể thay thế được. Những hạt cát tượng trưng cho những thứ lặt vặt trong cuộc sống như trang phục, chỗ để vui chơi, ăn uống...

- Các anh chị sẽ thấy, nếu đổ cát vào đầy bình trước thì ta sẽ không có chỗ để chứa sỏi và đá nữa. Điều tương tự cũng xảy ra trong đời. Nếu ta dùng quá nhiều thời gian và năng lượng vào những chuyện nhỏ nhoi, ta sẽ thiếu tập trung vào những thứ thực sự quan trọng. Vì thế, hãy lưu tâm tới hạnh phúc của mình, hãy hò hẹn với người yêu, chơi với con cái và dành thời gian đi khám bệnh khi cần. Hãy lập thứ tự ưu tiên! Cần quan tâm tới những hòn đá trước, sau đó mới để cho sỏi và cát tràn đầy chiếc bình của mình...

Cả giảng đường rộ lên tiếng vỗ tay khi vị giáo sư kết thúc bài giảng. Đột nhiên, tiếng vỗ tay ngừng bặt khi một sinh viên đeo balô tiến lên bục giảng. Anh ta lấy ra một lon bia, bật nắp và rót vào chiếc bình của giáo sư rồi hỏi:

- Thưa giáo sư, như thế này có thể nói rằng chiếc bình đã đầy rồi chứ?

Bị bất ngờ, giáo sư không thốt lên được câu nào. Anh chàng sinh viên quay xuống phía lớp học và tự trả lời câu hỏi của mình:

- Như vậy, chúng ta có thể đi đến kết luận, rằng dù cuộc sống của các bạn có đầy đủ đến đâu đi nữa, bạn vẫn luôn có chỗ cho bia.
 
vu minh

vu minh

Thành viên thân thiết
21/9/04
389
0
0
TPHCM
#12
Trắc nghiệm trước giờ "G"

Nếu bạn quyết định đi sâu vào một công việc mới mà bản thân chưa thực sự hiểu về nó, bạn hãy dành thời gian để xem lại liệu mình có thể làm tốt những gì và thích hợp với loại hình công việc nào.

Hãy trả lời các câu trắc nghiệm dưới đây để biết được điều đó.

- Bạn thích làm gì?
- Bạn có thể làm tốt những gì?
- Công việc nào thực sự có ý nghĩa với bạn?
- Những kỹ năng bạn đang có?
- Trình độ học vấn, bằng cấp bạn có trong tay (cũng có thể những bằng cấp sắp có)?
- Những khóa huấn luyện bạn từng tham gia (hoặc sắp tham gia)?
- Động lực cho bạn trong công việc là gì?
- Những kinh nghiệm nào bạn từng rút ra được từ công việc?
- Kiểu sống nào bạn muốn?

Sở thích của bạn

Công việc của bạn sẽ thú vị hơn nhiều nếu bạn được làm những điều mình thích. Những loại hoạt động nào dưới đây mà bạn quan tâm?

- Giải quyết những vấn đề khó khăn
- Thuyết phục người khác
- Hoạt động thể chất
- Làm việc với thông tin chính xác, đầy đủ
- Giúp đỡ mọi người
- Sử dụng khả năng tưởng tượng
- Xây dựng hoặc lắp ghép các sự vật
- Được sáng tạo

Hãy liệt kê những gì mình thích. Sau đó quyết định cái nào mình thích nhất và khoanh tròn chúng lại.

Những khả năng của bạn

Những hoạt động nào dưới đây bạn có thể thực hiện tốt?

- Làm việc với số đông
- Sáng tạo và sử dụng trí tưởng tượng
- Tưởng tượng với không gian ba chiều (dài, rộng và cao)
- Sử dụng và hiểu tốt ngôn ngữ và các sáng kiến
- Biết lắng nghe, bày tỏ cảm xúc và quan hệ tốt với người khác
- Hiểu được tính chất công việc và kết hợp chúng với nhau như thế nào
- Chú ý đến những sự khác nhau trong từng chi tiết và nhận ra được các lỗi
- Nghiên cứu khoa học và các nguyên lý kĩ thuật, hệ thống chúng lại với nhau
- Lên kế hoạch và phát triển kế hoạch đó, nắm vững chúng từ những chi tiết

Hãy liệt kê tất cả khả năng của bạn. Quyết định cái nào ưu thế nhất và khoanh tròn chúng lại.

Kỹ năng của bạn

Kỹ năng là những khả năng bạn được học để đi xin việc.

- Kỹ năng tự quản lý bao gồm những đặc điểm cá nhân như sự độc lập, trách nhiệm, cử chỉ quả quyết. Bạn có thể tự nhận xét về mình như thế nào?

- Kỹ năng quyết đoán như các kỹ năng thuộc về xã hội, giao tiếp, sự lãnh đạo và giải quyết vấn đề được đặt ra trong nhiều tình huống khác nhau.

- Kỹ năng nghiệp vụ là những kỹ năng mà bạn cần cho công việc liên quan (ví dụ thợ máy thì cần phải biết kỹ thuật tự động, hoặc sửa chữa, kế toán thì phải nắm vững các chương trình tính toán...)

Có bao nhiêu thì liệt kê bấy nhiêu, đừng quá khắt khe. Khoanh vòng lại những kỹ năng mà bạn đang sử dụng hoặc sẽ hoàn thiện trong tương lai.

Tiêu chuẩn của bạn

Những tiêu chuẩn nào làm động lực cho bạn?

- Giúp ích cho xã hội
- Hòa nhập với cộng đồng
- Cạnh tranh
- Sự đa dạng
- Tính độc lập
- Tiền bạc, uy tín, những tham vọng cá nhân, an ninh
- Muốn có vị trí quan trọng, nhận được nhiều sự kiêng nể từ người khác
- Muốn có nhiều thời gian để theo đuổi các hoạt động khác. Có cơ hội để học thêm nhiều thứ mới
- Bảo vệ môi trường

Những mối quan tâm khác

- Hãy nghĩ về những kinh nghiệm công việc đã qua. Cái gì bạn muốn giữ lại, cái gì bạn muốn khác đi trong tương lai?

- Môn học nào bạn học tốt nhất ở trường? Bạn có muốn đi học lại không? Nếu có thì trong bao lâu? Bạn tính học lên cấp bậc nào?

- Môi trường nào bạn thích làm (trong nhà, gần nhà, trong thành phố, hay với một nhóm nhỏ)?

Hãy nắm bắt tất cả những thông tin về bản thân mà bạn lượm lặt được, và có thể với sự giúp đỡ của chuyên gia, của bạn bè, của gia đình, hãy hòa hợp các sở thích, kỹ năng, tiêu chuẩn với con đường sự nghiệp đầy triển vọng để tiếp tục khám phá nhiều cơ hội hơn nữa.

Theo Iamnext
 

Thành viên trực tuyến

  • ktkthh

Xem nhiều