Vào quán ...thư giãn cho nhẹ người

Thảo luận trong 'Nghỉ ngơi thư giãn' bắt đầu bởi anhcomdeptrai, 10 Tháng mười hai 2007.

420 lượt xem

  1. anhcomdeptrai

    anhcomdeptrai Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    74
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    Ha noi
    Vợ chồng đối đáp về 'chuyện ấy'



    :talk:Có một anh nông dân mới cưới vợ đã có việc phải đi xa. Sau vài tháng, cô vợ gửi thư cho chồng, nội dung như sau:

    "Ðám ruộng hai bờ ở đầu hông
    Lâu ngày không cấy vẫn để không
    Nước non vẫn đủ, cỏ mọc tốt
    Nhờ người cày hộ có được không?"

    Ông chồng đọc xong trả lời:

    "Ðám ruộng hai bờ là của ông
    Cho dù không cấy vẫn để không
    Mùa này không cấy chờ mùa khác
    Nhờ người cày hộ chết với ông"

    Ðọc thơ của ông chồng xong, vợ nóng lòng quá nên gởi thơ tiếp:

    "Ruộng để lâu ngày cứ bỏ không
    Hạ đi thu đến sắp lập đông
    Cỏ xanh cũng lạnh dần héo úa
    Thợ cày đầy rẫy chẳng tính công "

    Ông chồng hồi đáp:

    "Biết là ruộng lâu ngày trống không
    Cỏ dại um tùm mọc mênh mông
    Nhưng mà tụi nó cày tệ lắm
    Kỹ thuật thua ông, có biết không ?"

    Bà vợ rằng:

    "Ruộng vẫn nơi này quá mênh mông
    Sao chẳng gieo đi kiếm vài đồng
    Ông về vẫn đó chi mà ngại
    Mùa ông thu hoạch khỏi tốn công"

    Chồng tiếp bực mình:

    "Này này ông nói có nghe không
    Ruộng ông, ông kệ cứ chơi ngông
    Khi nào ông rảnh ông gieo giống
    Còn không kẻ khác cấm cho trồng "

    Bà vợ chịu không nổi... gửi tiếp :

    "Ông à... cỏ dại lên quá mông
    Dân cày quê mình cứ ở không
    Thôi tui làm phước cho họ cấy
    Ông về thu hoạch... thế là xong"

    Ông chồng càng tức giận hơn:

    "Cỏ dại có mọc lên quá mông
    Thì bà vẫn cứ phải để không
    Ông mà biết được bà cho cấy
    Ông vể nhổ sạch thế là... xong"

    Bà tiếp:

    "Ruộng kia cỏ đã mọc đầy đồng
    Ông về gấp gấp có nghe không?
    Ruộng đang thiếu nước, lại khô cạn
    Ông về tưới hộ tôi trả công!"

    Chồng nghe thế liền gởi lại:

    "Ừ thì bà ráng mà kiềm lòng
    Bà mà léng phéng chết với ông
    Ông về ông cấy cho tơi xốp
    Cho thỏa bao ngày bà đợi mong"

    Hôm sau, chồng nhận đc thư vợ như sau:

    "Luật mới ban hành ông biết ko?
    Ruộng mà không cấy sẽ sung công
    Vậy ông thu xếp mà về sớm
    Kẻo mất ruộng rồi, ông trách ông"
     
    #1
  2. anhcomdeptrai

    anhcomdeptrai Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    74
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    Ha noi
    Nữ thư ký và sếp

    - Hai người đàn ông nói chuyện với nhau: - Tôi vừa trải qua một cuộc phiêu lưu khiếp quá cậu ạ. Cậu hãy tưởng tượng nhé, cô thư ký xinh đẹp của tớ mời tớ về nhà uống rượu để kỷ niệm sinh nhật tớ.

    - Thế thì sao?

    - Gượm để nghe tớ kể đã nào. Cô ấy cho tớ uống một ly Martini, cho tớ ăn ôliu và hạnh nhân muối. Cô ấy vặn một điệu nhạc êm dịu rồi bảo tớ: “Bây giờ, em sẽ tặng anh một món quà bất ngờ. Em sẽ vào buồng của em và anh cũng sẽ vào đó sau 5 phút nhé. 5 phút, anh nghe rõ chưa? Và không được sớm hơn đâu đấy!

    - Tuyệt, thế mà cậu lại không bằng lòng.

    - Để tớ kể nốt đã nào. Khi tớ vào buồng của cô ấy, tớ thấy đủ mặt nhân viên văn phòng và tất cả đều hát bài Mừng sinh nhật..

    - Thế thì vui lắm nhỉ.

    - Vui gì mà vui. Lúc ấy, tớ đã cởi hết quần áo và chẳng còn mảnh vải nào trên người.
     
    #2
  3. anhcomdeptrai

    anhcomdeptrai Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    74
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    Ha noi
    Bí kíp tán gái









    AT - Con gái thường hỏi những câu .. khó trả lời. Nhưng nếu bạn trả lời được, 100% chiến thắng trong tay bạn. Dưới đây là gợi ý…
    Hỏi: Em là mối tình thứ mấy của anh?
    Đáp: Không phải là đầu tiên, chưa chắc là cuối cùng, và dĩ nhiên không phải là “duy nhất”. Nhưng là mãi mãi.
    H: Tại sao anh yêu em?
    Đ: Nếu biết tại sao thì anh đã biết cách ngừng yêu em rồi.
    H: Anh có phải là người chung thủy không?
    Đ: Không. Nếu chung thủy anh đã không phản bội lại người phụ nữ từng là duy nhất của đời anh để quay sang yêu em.
    H: (nghẹn ngào)
    Đ: Mẹ anh.
    H: Nếu em không xinh/ giỏi…. như bây giờ liệu anh có yêu em không?
    Đ: Không. Lúc đó em đâu còn là em nữa.
    H: Em sẽ nhận lời yêu anh nếu anh dám nhảy xuống hồ này vì em?
    Đ: Không. Anh đâu có muốn em yêu một thằng ngu.
    H: Không biết sau này anh hay em chết trước nhỉ?!
    Đ: Hy vọng là em. Anh không muốn em phải chịu đựng cảm giác đau khổ khi phải sống một mình trên đời này.
    H: Bạn bè anh có ủng hộ chúng ta quen nhau không?
    Đ: Dĩ nhiên là không. Yêu em, anh không còn tâm trí và thời gian để dành cho bạn bè nữa.
    H: Trước đây anh có từng nghĩ sẽ yêu một người như em không?
    Đ: Không. Anh thậm chí không dám nghĩ đến điều cao xa như thế.
    H: Anh ghét đi shopping với em lắm đúng không?
    Đ: Ừ, rất ghét. Cùng một quãng thời gian đó, nếu ta vào quán café, anh sẽ nói được một ngàn lần câu “anh yêu em”.
    H: Khi nói “anh yêu em”, anh có lừa dối em không?
    Đ: Có. Thật ra là “anh yêu em rất nhiều”
    H: Anh có nhớ em khoảng 10 phút một lần không?
    Đ: Vậy trong 10 phút đó anh biết làm gì khác?
     
    #3
  4. phantuannam

    phantuannam www.tapchiketoan.vn Staff Member

    Bài viết:
    3,967
    Đã được thích:
    777
    Nơi ở:
    Quận 12 - Hồ Chí Minh
  5. anhcomdeptrai

    anhcomdeptrai Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    74
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    Ha noi
    Pác " Phan Tuấn Nam" góp 1 mục cho vui vẻ cả nhà đi.
     
    #5
  6. anhcomdeptrai

    anhcomdeptrai Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    74
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    Ha noi
    Hình phạt "ba trong một"
    Một chàng trai lạc trong rừng tìm được một nhà sàn, chủ nhà là một ông già người Trung Quốc.

    - Tôi xin ở trọ một đêm.

    - Được, nhưng có một điều kiện, nếu anh động vào con gái tôi thì phải chịu ba hình phạt tàn khốc của Trung Quốc. Chấp nhận điều kiện xong anh chàng mới nhìn thấy cô con gái lão đẹp như thiên thần, thân hình tuyệt mỹ. Tệ hại hơn cả là cái nháy mắt đầy ngụ ý của nàng. Cơm tối xong xuôi, lão già đi ngủ trước, không quên để lại ánh mắt răn đe chàng trai nọ.

    Nửa đêm, chàng lẻn sang phòng cô gái... Sáng hôm sau, mệt mỏi nhưng hạnh phúc, chàng về giường và thiếp đi. Lúc tỉnh dậy, chàng thấy một tảng đá rất to đè trên ngực, có một dòng chữ: "Hình phạt thứ nhất: Một tảng đá to trên ngực!".

    Thường quá, chàng nhấc tảng đá và ném qua cửa sổ. Vừa lúc đó, chàng bỗng thấy dòng cảnh báo thứ hai dán cạnh cửa sổ: "Hình phạt thứ hai: Vật gây án bị buộc vào tảng đá bằng dây thừng!".

    Rùng mình, chàng nhảy đại qua cửa sổ theo tảng đá, trong lúc rơi từ cửa sổ xuống chàng thấy dòng cảnh báo cuối cùng viết rất to trên mặt đất:

    "Hình phạt thứ ba: Vật gây án còn bị buộc vào chân giường bằng dây đàn violon!".
     
    #6
  7. anhcomdeptrai

    anhcomdeptrai Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    74
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    Ha noi
    Sự tích về những nick name

    Ngày xửa ngày xưa, cách đây khoảng chừng 17 năm có một cô gái học phổ thông trung học. Cô thường hay mặc áo kẻ ca rô và để tóc thẳng băng trước trán (kiểu đầu Ma nơ canh bây giờ).




    Chà! cô "xấu ơi là xấu", "ngố ơi là ngố", và "béo ơi là béo", thế mà thế quái nào cô cũng được một chàng đem lòng để ý. Cô vui lắm, hát hò suốt ngày, lòng ngập tràn những câu chuyện tình yêu, tình báo.

    Nhà của nàng và chàng ở cuối đường Bưởi. Hàng ngày chàng đèo nàng trên chiếc xe đạp cà tàng không phanh, không chuông, không gác đờ xen... Mỗi lần lên dốc Bưởi thì cực khổ vô cùng, vì nàng đã béo lại không chịu xuống xe. Vì tình yêu, chàng gò lưng, rạp người trên chiếc xe đạp đến phọt cả... mồ hôi ra quần. Tất nhiên mỗi lần như vậy thì nàng cũng ngồi sau động viên, khích lệ tình yêu bằng những bài hát như: "Năm anh em trên một chiếc xe tăng" hay "Đường Trường Sơn xe anh qua"..v.v với một giọng ca đầy... "nội lực".

    Tuy nhiên sẽ thật là thiếu sót nếu không kể thêm về sự khốn khổ khi xuống dốc, nó còn cực khổ trăm bề vì xe vốn không có phanh, nàng thì lại... béo. Mà béo thì đi liền với nặng. Ai đã từng vào Tây Nguyên hẳn không ít lần thấy cảnh voi rừng xuống dốc. Thật là khủng khiếp và hết sức nguy hiểm cho ai đứng dưới chân dốc. Ở đây tình cảnh cũng tương tự vậy. Nhưng đôi bạn trẻ này vốn ưa cảm giác mạnh, hơn nữa tình yêu đang phới phới, họ hầu như quên đi tất cả.

    Cứ mãi như vậy cho đến một hôm họ chơi trò xuống dốc và đâm vào thầy chủ nhiệm đang ngược lên. Chao ôi, tấm thân bồ trượng của nàng làm thầy giáo phải đi dạy trong... bệnh viện mất vài tháng.

    Sau lần ấy, đôi trẻ vô cùng ân hận, họ quyết định trộm tiền nhà lên phố Phủ Doãn nhờ người ta cắt cho một đôi má phanh xe đạp từ lốp ôtô (thời kỳ này mới bỏ bao cấp vẫn vô cùng khó khăn). Không ngờ phanh tự chế mà cũng tốt ra trò.

    Một hôm chàng nổi hứng với chiếc xe đạp (bây giờ đã khá an toàn), chàng đèo nàng phóng vun vút đường Hàng Bài, rồi bất ngờ quẹo phải ra Tràng Tiền, qua hàng kem, chàng phanh xe cái "Kít" và quay lại hỏi nàng một câu: "Ăn không?" Nàng hý hửng với tâm hồn ăn uống, hơn nữa lúc bấy giờ mà có money ăn kem Tràng Tiền thì oách xà lách lắm. Không để chàng phải đợi quá 1 giây, nàng đáp gọn lỏn: "Có! nhanh vào mua đi".

    Không ngờ chàng bật cười sằng sặc: - Không phải kem, anh chỉ muốn hỏi là phanh xe có ăn không thôi mà cưng!

    ……

    Thế đấy, từ đó trở đi nàng có thêm nick name là “PHANH”, và thật tình cờ hầu như các em gái có tên là PHƯƠNG ANH ngày nay đều có biệt hiệu là PHANH hết. Không tin bạn cứ hỏi các cô ấy xem.
     
    #7

Chia sẻ trang này