Văn chương - thi phú

Thảo luận trong 'Nghỉ ngơi thư giãn' bắt đầu bởi Margarita, 21 Tháng mười một 2003.

653 lượt xem

  1. Margarita

    Margarita Thành viên sơ cấp

    Bài viết:
    55
    Đã được thích:
    0
    Thao thức

    Vasili Sucsin


    Và đêm nào cũng thế!

    Làng xóm chỉ vừa im ắng, mọi người bắt đầu yên giấc thì hắn cũng bắt đầu. Từ bìa làng thằng ăn hại ấy lần vào, vừa đi vừa kéo đàn. Cây đàn gió của hắn hình như thuộc loại đặc biệt: nó không hát, nó thét gào.

    Dân làng khuyên Ninka Krêsêtôva:

    " Vì Chúa, hãy lấy hắn đi! Hắn không cho ai sống yên cả!"

    Ninka chỉ cười bí hiểm:

    " Thì đừng nghe hắn, cứ ngủ đi!"

    " Ngủ thế nào được khi hắn cứ gào ngay dưới cửa sổ? Giá hắn ra phía bờ sông, thằng si tình khốn kiếp ấy! Nhưng hắn cứ vào làng. Hắn cố ý thế!"

    Chính hắn, Kônka Malaskin - một kẻ to xác, môi dầy, cặp mắt lươn ti hí, cứ trơ trẽn tuyên bố:

    " Tôi có quyền. Không luật lệ nào cấm chơi đàn"

    Ngôi nhà của Matvây Riadanxep, chủ tịch nông trang tập thể nằm trên lối Kônka đi từ ngõ xóm ra đường cái. Vì thế tiếng gào của cây đàn gió vang khắp ngõ, bao bọc lấy ngôi nhà rồi ngân xa, xa mãi...

    Khi những âm thanh đầu tiên bồng bềnh trong ngõ, Matvây đã ngồi dậy, thõng chân xuống nền nhà lạnh lẽo lẩm bẩm:

    " Thế đấy! Mai ta sẽ đuổi hắn khỏi nông trang. Ta sẽ tìm cớ đuổi hắn".

    Đêm nào ông cũng nói vậy. Nhưng Konka vẫn không bị đuổi. Nếu gặp Kônka ban ngày, ông chỉ hỏi:

    " Mày còn kêu gào lúc nửa đêm đến bao lâu nữa? Mọi người cần nghỉ ngơi sau một ngày làm việc, mày lại phá giấc ngủ của họ. Đồ khốn nạn!"

    "Tôi có quyền", Kônka trả lời như mọi lần.

    " Rồi tao sẽ cho thấy cái quyền của mày. Để rồi xem!".

    Và chỉ có thế, cuộc nói chuyện kết thúc.

    Nhưng đêm đêm, ngồi trên giường, Matvây lại hứa:

    " Mai ta sẽ đuổi hắn".

    Sau đó ông ngồi trầm ngâm thật lâu. Những âm thanh cuối cùng của cây đàn gió đã tắt lịm từ lâu, ông vẫn còn ngồi. Quờ tay lấy cái quần vắt trên lưng ghế, ông móc gói thuốc ra châm lửa hút.

    " Hút cả ngày còn chưa đủ cữ sao?", giọng ngái ngủ của vợ ông vang lên.

    " Ngủ đi!", Matvây gắt.

    Ông nghĩ gì? Thật ra...chẳng có gì. Chỉ những ngày xưa sống lại. Không có gì rõ ràng, chỉ vài kỷ niệm mơ hồ. Nhưng một đêm, khi trăng đã lên cao, tiếng đàn và mùi ngải hương cay nồng lùa vào phòng theo làn gió đêm mát rượi, ông chợt nhớ lại một đêm đã xa. Đêm ấy trời tối đen như mực. Ông cùng bố và cậu em Kudơma đi cắt cỏ cách làng chừng mười lăm cây số. Suốt đêm, Kudơma thở khò khè. Ban ngày giữa lúc mồ hôi tầm tã, nó đã uống nước lạnh dưới khe và đến đêm cổ họng nó bị "viêm" nặng. Người bố lay Matvây dậy, bảo bắt con Igrenka (con ngựa nhanh nhất đàn) phi thật nhanh về làng lấy ít sữa.

    "Bố nhóm lửa ở đây. Con đem sữa tới, ta hâm lại. Phải chữa cái cổ họng đó không thì em con nguy mất", cha ông bảo.

    Matvây nghe tiếng ngựa, bắt con Igrenka đóng yên rồi phóng về làng. Và rồi...Năm nay Matvây đã sắp lục tuần nhưng ông vẫn nhớ mồn một đêm năm ấy khi chỉ mới mười hai, mười ba tuổi. Ngựa và người là một lao vút qua đêm tối. Đêm dang tay đón họ, phả vào mặt họ mùi cỏ đẫm sương đậm đặc. Matvây nghe lòng trào lên một niềm phấn khích hoang dại, máu trong người cậu sôi lên. Dường như cậu đang bay đi, dường như cậu đã dời mặt đất, bồng bềnh, bồng bềnh. Không nhìn thấy gì! Không trời không đất, không thấy cả đầu ngựa. Chỉ còn nghe gió rít bên tai và bóng đêm sâu thẳm mênh mông đang lao về phía cậu. Câu không chút nghĩ tới đứa em đang ốm, không nghĩ gì cả. Câu sung sướng tột bậc, mỗi đường gân trong người đều rung lên trong một niềm vui tràn trề, hiếm hoi.

    ...Rồi nỗi buồn đến, Matvây mang sữa đến lúc người cha đang bế đứa em trên ngực, vừa chạy quanh đống lửa vừa vỗ về:

    " Cố lên, con ơi! Có chuyện gì đâu nào? Gắng chút nữa mà! Sắp có sữa rồi! Bố đun sữa ngay đây và con sẽ dễ thở hơn. Cố lên,con của bố ơi! Đây rồi! Môtka đã mang sữa tới..."

    Nhưng Kudơma đã ngạt thở. Khi mẹ theo chân Matvây đến nơi thì cậu bé đã chết. Bố ôm đầu ngồi rên những tiếng dài trầm trầm. Matvây nhìn em kinh hoàng, vừa tò mò một cách kỳ lạ. Mới hôm qua anh em còn đùa nhau trên đồng cỏ, bây giờ Kudơma đã là người khác: một chú bé trắng xanh nhỏ nhắn nằm xoã dài trước mặt!

    ...Thật là lạ lùng! Tiếng đàn chết tiệt đã đánh thức những kỷ niệm ấy. Nhưng sao trong hàng vạn đêm, ông chỉ nhớ chính đêm hôm ấy? Ông đã sống gần trọn một đời: lấy vợ, hợp tác hoá nông nghiệp, rồi chiến tranh. Ông đã sống qua hàng vạn đêm, đủ loại. Nhưng tất cả đã phai mờ, đã tan vào quá khứ. Trọng một đời Matvây đã làm tất cả những gì phải làm. Khi được vận động tham gia hợp tác, ông đã vào hợp tác xã. Đến tuổi lập gia đình, ông cưới vợ. Ông và Alyôna đã sinh con đẻ cái. Bầy trẻ lớn dần lên...Rồi chiến tranh nổ ra, ông đi chiến đấu. Một vết thương đã trả ông lại về hậu phương trước mọi người. Và rồi..."Matvây, anh phải làm chủ tịch, không còn ai khác". Thế là ông trở thành chủ tịch nông trang. Nhưng dù sao ông cũng đã quen công quen việc và mọi người cũng đã quen ông. Cho đến bây giờ ông vẫn làm việc không biết mệt. Công việc, công việc rồi công việc - đời ông: một chuỗi công việc. Chiến tranh cũng là một công việc. Mọi lo toan, mọi niềm vui nỗi buồn của ông đều gắn với công việc. Khi nghe người chung quanh nói tới "tình yêu" chẳng hạn, ông thấy hơi khó hiểu. Ông biết trên đời có cái gọi là tình yêu. Chính ông chắc đã một thời yêu Alyôna (lúc còn con gái bà ấy cũng dễ thương). Nhưng ông còn biết gì nữa? - không. Ông nghi ngờ mọi người chỉ vờ vĩnh: hát những bản tình ca, thở than, khóc lóc, có khi tự tử nữa...ông vẫn nghe đồn thế. Nếu không vờ vĩnh thì chắc cũng chỉ là là một thói quen thôi. Người ta thấy thèm nói chuyện yêu đương thì họ nói. Phải chăng vì đã đến lúc phải lập gia đình? Như Kônka chẳng hạn. Hắn có đang yêu không? Có lẽ Ninka, cái con bé xinh đẹp và khoẻ mạnh ấy đã khiến hắn mê mẩn. Và cũng đã đến lúc hắn phải cưới vợ nên hắn cứ thét gào suốt những đêm "dạ khúc". Vì sao? Hắn còn trẻ, sức lực tràn trề...Bao giờ lại chả thế! Dẫu sao ngày nay bọn trai tráng không còn choảng nhau vì gái như ngày xưa. Chính Matvây đã choảng nhau nhiều lần. Chẳng qua cũng chỉ vì chân tay ngứa ngáy và sức lực tràn trề đòi hỏi phải giải phóng...

    Một đêm đang ngồi ngủ trên gường suy nghĩ như thế, Matvây không thể không gọi vợ dậy:

    " Này, dậy đi! Tôi muốn hỏi..."

    " Chuyện gì thế?", Alyôna ngạc nhiên.

    " Bà đã yêu bao giờ chưa? Yêu tôi hay ai đó chẳng hạn?"

    Alyôna kinh ngạc nằm im.

    " Ông không say đó chứ?"

    " Tất nhiên là không. Bà yêu tôi hay...lấy tôi chỉ vì thói quen? Tôi hỏi nghiêm túc đấy?

    Alyôna biết chồng không say những vẫn im lặng thật lâu. Chính bà cũng không biết nữa, bà đã quên rồi.

    " Tại sao ông lại nhét vào đầu những ý nghĩ như thế?".

    " Tôi muốn biết cặn kẽ...Chuyện vớ vẩn ấy nó làm tôi khó chịu...cứ như bị ốm vậy".

    " Tất nhiên tôi yêu ông!", Alyôna khẳng định- "Không thì tôi đã chẳng lấy ông. Cứ xem Minka Kôrôlyôv đeo đuổi tôi như hình với bóng mà tôi vẫn không lấy anh ta. Nhưng sao giữa đêm hôm thế này ông lại nói chuyện yêu đương? Ông quẫn trí rồi hả?"

    " Thôi!", Matvây bực bội trả lời - "Ngủ đi!"

    "Mai nhớ thả bò đi theo đàn đấy, suýt nữa tôi quên dặn ông. Tôi đi hái trái cây với đám phụ nữ"

    " Ở đâu?", Matvây lắng tai nghe.

    "Không ở đồng cỏ của ông đâu, khỏi lo"

    "Dẫm nát cỏ sẽ bị phạt mười rúp đấy"

    "Chúng tôi biết một chỗ không ai cắt cỏ lại đầy quả trứng cá chín mọng. Thả bò ra đấy nhé"

    "Được rồi!"

    Chuyện gì đã xảy ra trong đêm ấy nhỉ, khi ông phóng về làng lấy sữa cho em? Tại sao nó sống lại trong trí nhớ của ông đêm nay? "Mình lẩm cẩm rồi!" Matvây buồn bã nghĩ thầm - "Về già, ai cũng lẩm cẩm".

    Nhưng nỗi đau trong tim ông vẫn không sao dịu được. Ông chợt bắt gặp mình đang nóng lòng chờ đợi Kônka với "cái hộp" thét gào của hắn. Nếu chờ lâu không nghe tiếng đàn, ông thấy bồn chồn lo lắng. Và bực bội với Ninka nữa. "Con sư tử cái ấy...lẽ ra cô ta phải chộp lấy hắn ngay!"

    Và rồi ông cứ ngồi chờ đợi, đốt thuốc liên miên...


    Còn nữa
     
    #1
  2. Margarita

    Margarita Thành viên sơ cấp

    Bài viết:
    55
    Đã được thích:
    0
    Tiếp

    ...Rồi xa xa trong ngõ xóm, tiếng đàn vang lên. Cơn đau trong người ông cũng trào dậy. Nhưng thật là một nỗi đau kỳ lạ - một nỗi đau mong ước. Thiếu nó, ông nghe trống vắng làm sao!

    Ông lại nhớ về những buổi sáng xa xưa. Ông chạy chân trần trên lớp cỏ đẫm sương. Và mặt cỏ nơi dấu chân để lại xanh xao, vàng vọt. Sương mai lạnh buốt chân. Mãi bây giờ ông còn nghe chân mình tê cóng!

    Ông chợt nghĩ tới cái chết: cũng chẳng còn lâu nữa, tất cả sẽ kết thúc. Không đau khổ, không lo sợ, ông chỉ thoáng kinh ngạc: cuộc sống vẫn tiếp tục, hẳn thế, trong khi mình bị đưa tới nghĩa trang, bị vùi vào lòng đất? Có gì hơi khó hiểu ở đây: phải chăng cuộc sống nơi này vẫn cứ thế? Hừ, tất nhiên mặt trời vẫn mọc và vẫn lặn như mọi ngày. Nhưng trong làng sẽ có thêm nhiều người khác, những người mình không bao giờ biết được, không thể nào biết được. Mười, mười lăm năm nữa có lẽ đôi người vẫn còn nhớ rằng Matvây Riadanxep đã sống nơi này, nhưng về sau, sau nữa...Ông khát khao muốn biết khi ấy mọi người sẽ sống ra sao. Dù thế nào ông vẫn không cảm thấy hối tiếc. Ông đã bao lần nhìn thấy mặt trời mọc lên, đã vui chơi trong bao ngày lễ hội - ông không tiếc, ông cũng đã có khi sung sướng. Không, ông không còn ân hận gì. Ông đã trông thấy nhiều. Nhưng làm sao biết được: thiếu mình - cuộc đời vẫn thế, còn mình đã vĩnh viễn ra đi...Thiếu mình, mọi người sẽ trống vắng? Hay không phải như thế?

    "Ôi! Mình già thật rồi!"

    Ông thấy mệt mỏi vì những cơn trăn trở.

    "Này, dậy đi", Matvây lại lay gọi vợ - "Bà có sợ chết không?"

    "Thôi đừng lẩm cẩm nữa, ông già!", Alyôna thì thầm - "Ai không sợ lão Thần Chết xanh xao kia?"

    "Tôi không sợ"

    "Thế thì đi ngủ. Sao lại nghĩ đến cái chết?"

    "Bà cứ ngủ đi"

    Nhưng khi nhớ lại đêm tối âm vang ấy, lúc bay trên mình ngựa, tim ông chợt nhói lên - đau đớn và êm ái. Không, cuộc đời vẫn có một cái gì nếu mất đi ta sẽ đau buồn ghê gớm. Sẽ đau đến trào nước mắt.

    Và một đêm ông đợi chờ vô ích tiếng đàn của Kônka. Ông ngồi trầm ngâm trên gường hút thuốc...Nhưng tiếng đàn không hề vọng tới. Ông chờ đợi. Rồi kiệt sức.

    Gần sáng, Matvây đánh thức vợ:

    "Sao đêm nay không nghe hắn đàn nhỉ?"

    "Hắn lấy vợ rồi. Chủ nhật này cưới"

    Matvây thấy buồn. Ông nằm xuống cố dỗ giấc ngủ mà không được. Ông chỉ nằm nhìn trừng trừng lên trần nhà tới lúc mặt trời mọc! Ông cố nhớ thêm đôi điều về quãng đời đã qua nhưng tâm trí hoàn toàn trống rỗng. Rồi những lo toan của nông trang lại kéo về...Sắp tới mùa cắt cỏ. Một nửa số thợ cắt sẽ mang lưỡi hái tới lò rèn. Nhưng Phidia, lão thợ rèn mắt lé, lại cứ mãi say sưa. Lão sắp dự đám cưới nữa. Thế là một tuần lẽ sắp đi đứt...

    "Mai mình phải nói chuyện với Phidia"

    Vài hôm sau gặp lại Kônka môi dày, Matvây chỉ cười giễu:

    "Này chàng trai, thôi kéo đàn rồi chứ?"

    Kônka cuời toe toét:

    "Vâng a, Matvây Ivanưt, cháu sẽ không đánh thức bác lúc nửa đêm nữa đâu. Mọi chuyện đã xong rồi".

    "Thế mới được chứ", Matvây nói mà vẫn tiếp tục đi - "Sao chú mày vui mừng thế, chú bò con? Chẳng mấy chốc, cô ta sẽ nắm sừng chú. Con Ninka ấy. Cả họ nhà Krêsêtôv đều thế".

    Một tuần trôi qua.

    Đêm đêm, ánh trăng vẫn tràn qua cửa sổ vào phòng. Từ vườn rau, mùi ngải hương, mùi lá khoai non toả lên cay nồng. Tĩnh lặng vô cùng.

    Matvây rất khó ngủ. Ông ngồi dậy đốt thuốc hút...Có khi ông ra hàng hiên uống chút nước trái cây. Ông đi luôn ra thềm, ông ngồi xuống bậc cửa, hút thuốc. Cả làng ngập dưới ánh trăng. Và đất trời hoàn toàn yên tĩnh.

    Còn nữa
     
    #2
  3. Margarita

    Margarita Thành viên sơ cấp

    Bài viết:
    55
    Đã được thích:
    0
    ....Rồi một đêm Matvây không chịu nổi nữa, ông mặc quần áo và tìm đến nhà Kônka.

    Kônka đã ngủ say, giấc ngủ của một con người thanh thản mệt mỏi. Anh bàng hoàng và một lát sau vẫn chưa hiểu ai gõ cửa, gõ làm gì?

    - Tôi đây mà, tôi đây! Dậy đi. - Matvây nói giọng bực bội. - Người ta gọi đến nỗi cả làng phải thức giấc, vậy mà cậu vẫn chưa tỉnh cho.

    Kônka bước ra thềm, mắt ngái ngủ, mặt cau có.

    - Phải đánh xe đi ngay hay sao thế, đi đâu?

    - Không. Ngồi xuống...

    Họ ngồi xuống. Châm lửa hút thuốc.

    - Nó sao rồi?...Cái cô vợ trẻ ấy? - Matvây hỏi.

    Kônka cười khẩy:

    - Có gì phải nói nữa.

    - Ừ ...

    Họ im lặng.

    - Cây đàn còn nguyên vẹn đấy chứ? Bỗng nhiên Matvây hỏi.

    - Còn nguyên. Chẳng lẽ đem đập nó đi hay sao?...Nhưng mà có việc gì mới được chứ?

    - Vậy thì mang nó ra đây chơi một bài gì đi.

    Kônka tần ngần

    - Bác làm sao thế, bác Matvây Iavanưta?

    - Nào mang đàn ra, chơi đi. Khó khăn lắm hay sao?

    Kônka chỉ nhún vai, vào nhà mang cây đàn ra.

    - Chơi bài gì bây giờ?

    - Muốn chơi bài gì thì chơi...Thế cậu đã chơi rong khắp làng những bài gì nào? Một bài nào đại loại như thế chẳng hạn....

    Kônka bắt đầu chơi bài "Cây thuỳ dương".

    Ninka trên mình chỉ mặc độc mỗi một chiêc áo ngủ, chân không giầy dép từ trong nhà bước ra:

    - Các anh làm cái gì thế này?

    - Đi ngủ đi, - Kônka nói với vợ.

    Ninka chăm chú nhìn Matvây một lúc rồi bỏ vào nhà. Cặp vợ chồng trẻ đinh ninh rằng ông chủ tịch đã uống quá chén ở đâu đó và bây giờ mất ngủ.

    Còn Matvây thì vẫn cứ cố nhớ lại cái đêm đen ám ảnh ấy...Nhưng không tài nào nhớ lại được. Hoặc vì tiếng đàn réo oang oang ngay sát ở bên tai, hoặc vì xung quanh ánh trăng sáng quá, ông không tài nào nhớ lại được gì hết, lòng ông trống trải. Chẳng một căn bệnh nào vò xé trái tim ông nữa.

    Kônka đã chơi hết bài " Cây thuỳ dương".

    - Bài gì nữa nào?

    Matvây ngồi thêm một lát, mắt đăm đăm nhìn xuống đất ở dưới chân. Sau đó ông đứng dậy và nói:

    - Hôm nay cậu chơi tồi quá, có thể nói trắng ra là như thế.

    Rồi bỏ đi.

    Vừa đi trên đường làng vừa nghĩ:

    "Ngày mai rồi dân làng sẽ đồn ầm lên là mình say rượu đây".

    Vầng trăng vẫn cứ sáng vằng vặc tỏa xuống khắp thế gian. Và trời đêm thanh vắng vẫn lặng như tờ. Thậm chí đến cả chó chẳng hiểu vì sao cũng không thèm sủa.

    Hết
     
    #3
  4. Margarita

    Margarita Thành viên sơ cấp

    Bài viết:
    55
    Đã được thích:
    0
    Bài hát về năm chiếc lá

    Dạ Phương Thảo



    Hạnh phúc là một chiếc lá


    Âm thầm nảy lộc đêm đông.


    Buồn đau là một chiếc lá


    Rụng trong nhựa ứa mai hồng





    Nhớ mong là một chiếc lá


    Run vô cớ giữa lặng không,


    Hờn ghen là một chiếc lá


    Vờ đã tắt gió trong lòng...





    Cô đơn là một chiếc lá


    Lay lắt mãi giữa cành không


    Tình yêu chỉ năm chiếc lá


    Mà làm thành một con giông...
     
    #4
  5. Margarita

    Margarita Thành viên sơ cấp

    Bài viết:
    55
    Đã được thích:
    0
    Dòng sông một bờ

    Nguyễn Khắc Thạch


    Có một dòng sông mang tên em
    Dòng sông anh tự đặt
    Xin mùa thu chiếc lá làm thuyền


    Có một dòng sông trôi vào lãng quên
    Nước trong như nước mắt
    Điều chưa nói mà sao thấy mất


    Có một dòng sông chỉ có một bờ
    Phía bờ kia quay mặt
    Dòng sông anh không qua được bao giờ...
     
    #5
  6. Margarita

    Margarita Thành viên sơ cấp

    Bài viết:
    55
    Đã được thích:
    0
    Không biết nghiệp vụ Kế toán thì đọc thơ vậy :chuoi :chuoi


    CHIA

    Chia cho em một đời tôi
    Một cây đắng
    Một niềm vui
    Một buồn
    Tôi còn cái xác không hồn
    Cái chai không rượu tôi còn vỏ chai

    Chia cho em một đời say
    Một cây si
    Với
    Một cây bồ đề
    Tôi còn đâu nữa đam mê
    Trời chang chang nắng tôi về
    Héo khô
    Chia cho em một đời thơ
    Một lênh đênh
    Một dại khờ
    Một tôi
    Chỉ còn cỏ mọc bên trời
    Một bông hoa nhỏ lặng rơi
    Mưa dầm.

    Nguyễn Trọng Tạo (1947)
     
    #6

Chia sẻ trang này