Nó có...Bình yên???

Thảo luận trong 'Nghỉ ngơi thư giãn' bắt đầu bởi highland, 14 Tháng sáu 2005.

2,093 lượt xem

  1. highland

    highland Guest

    Hình như càng lớn người ta càng khó kiếm được hai chữ “Bình yên” trong cuộc sống! và nó cũng thế, càng lớn, càng sống nó càng có cái cảm giác bất ổn ngự trị trong tâm hồn nó. Cái cảm giác ấy cứ tồn tại mãi cho đến tận…bây giờ.

    Càng ngày nó càng nhận ra rằng cuộc sống không như nó tưởng. Hình như chẳng bao giờ nó sống cho bản thân nó, mà sống vì người khác thì nhiều hơn. Đôi khi nó muốn làm một điều gì đó để thay đổi cuộc đời của nó, làm cho nó vui hơn…nhưng nó lại đắn đo suy nghĩ…Nó sợ, sợ phải làm phiền những người thân bên cạnh nó. Thế là nó đành ngậm ngùi để cho bao ý tường ấy trôi dài theo năm tháng, làm mờ phai mọi ý nghĩa của cuộc đời nó. Ý tưởng ấy đã trôi về một nơi vô tận mà nó không thể nào với tới…Vì sao nó lại làm thế? Vì… vì nó không muốn làm cho mọi người buồn, cho nên nó lại tiếp tục với nhũng tháng ngày buồn bã và cô đơn…Và có lẻ điều buồn nhất đối với nó đó là ít khi nào nó có được người đồng cảm với nó cho dù chỉ là 1 lời động viên nào đó để giúp cho nó dễ hòa nhập với cái cuộc sống đầy hối hả nơi thị thành này…

    Giờ đây nó hay nghĩ về cái thời mà nó ở quê nhà, ôi thật Bình yên làm sao! Hồi đó sao mà “Bình yên” thế nhỉ?

    Từ khi nó bước chân vào cái thành phố nhộn nhịp này, nó phải đi lên bằng chính đôi chân của nó, chính nghị lực của nò thì…ôi thật khó cho nó để đi tìm cho chính bản thân nó một chút Bình yên trong cuộc sống, cho dù giờ đây, cuộc sống nó không vất vả như ngày xưa, không phải lo bữa đói, bữa no và luôn phải nghĩ đến ngày mai cả nhà nó sẽ ăn gì…

    Và nó luôn bị cuốn theo dòng chảy của cuộc đời. Cho dù mỗi người có 1 con đường đi, nhưng có lẻ con đường của nó có rất nhiều ngã rẽ nên cảm giác Bình yên đến với nó ngày một ít đi và hầu như dần dần bị mất hẵn.

    Cho dù nó biết rằng có Bình yên hay không đấy là do bản thân mỗi con người tự tạo ra, nhưng thử hỏi với nó - cái cảm giác một ngày như mọi ngày, ngày hôm qua cũng như ngày hôm nay, sáng nó đi làm, chiều tối lại về nhà. Và rồi nó cũng chẳng biết lang thang đến nơi nào cho dù nó rất muốn tìm một nơi nào đó để đến…như thế nó có được Bình yên trong tâm hồn hay không???

    Vậy đấy! để tìm được hai chữ “ Bình yên” trong tâm hồn với nó thật là khó! Nó hòan tòan không muốn chút nào nhưng rồi cũng phải đành chấp nhận những gì hiện tại mà nó đang đối mặt…
    Có ai hiểu cho nó không????
     

    Các bài viết khác:

    #1
  2. Bình_OverAC

    Bình_OverAC Over Abnormal / Crazy

    Bài viết:
    845
    Đã được thích:
    7
    Nơi ở:
    Nha Trang
    Cái này mình nghe quen quá. Không biết chị bài tùy bút của chị có ăn cắp bản quyền không ..... hihihi

    Bình yên nằm ở bên trong chứ không có bên ngòai. Với cái vội vả, công việc bộn bề, lo toan tất bật ở cái thành phố này thì làm sao có thể bình yên được.
    Ngày trước cũng có lần nghĩ về cái bình yên này. Tìm bên ngòai không có. Tìm bên trong là tìm như thế nào ... đó chính là vấn đề. Ai mà chẳng biết bình yên trong tâm hồn. Nhưng nó nằm ở ngóc ngác nào thì nào có mấy người biết được.
    Có những hôm lang thang một mình với chiếc xe đạp cà tàng của mình (cái thời còn năm 1, năm 2 ấy) đi thật chậm tay lái xiêu vẹo như kể mất hồn. Nhưng đầu óc thì cứ suy nghĩ miên man. Lúc khác lại kéo thêm một thằng bạn ra khỏi thành phố đi uống cà fê ở một quán xa tít. Nằm trên chiếc võng đong đưa với những làn gió nhẹ mà đôi khi lẩn cả vào bụi và những mùi khó chịu. Nhưng có hề gì, có quan tâm đến nó đâu. Mắt cứ nhìn về xa xa như muốn tìm một cái gì đó chuyển động. Không có gì hết mà có thì cũng thấy được. Thôi thì kô tìm nửa. Như thể là thu tâm hồn lại để bắt đầu nghe những tiếng động xung quanh. Tiếng của 2 thằng bạn cải nhau về chuyện không đâu. Tiếng bà bán bắp luột dạo. Tiếng của cô bé bán vé số ở bàn bên cạnh. Sao ồn thế nhỉ. Chưa bao giờ thấy ồn như thế. Ngồi dậy và bắt đầu nhìn, thôi không nhìn xa nữa, bắt đầu nhìn những gì đang diển ra xung quanh. Mọi viêc đâu có gì lạ nhưng sao cứ thấy như mới biết lần đầu.
    Kể từ hôm đó về nhà, việc như cái gì cũng mới. Cái gì cũng mới! Đến một hôm nhận ra không biết mình có đang chậm lắm không? Thôi không quan sát mọi thứ xung quanh nữa. Quan sát bản thân mình xem. Uh hôm nay mình phải đi học. Đi thôi. Nhưng đi như kiểu thường lệ thì chậm quá. Phải đi nhanh hơn chút nửa. Đến trường mới nhận ra là mình đi sớm. Uh cũng hay! Hôm nay phải lên bàn đầu ngồi nhé. Cứ thế kể từ đó hết quan sát bên ngoài rồi lại quan sát bên trong. Mọi thứ như trong tầm nhìn. Lo lằng không còn thường trực. Mọi việc tấp nập bên ngoài cứ như một cuốn phim. cứ quay cứ quay.......



    Ui tiêu rồi. Mới sáng sớm mà tốn thời gian nhiều quá. Làm việc thôi.
     
    #2
  3. minh91

    minh91 Thành viên sơ cấp

    Bài viết:
    135
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    Hanoi
    Tôi cũng nghe bài này quen quen.

    Nhưng tôi không nghĩ rằng chúng ta không bình yên bởi vì nó phụ thuộc vào quan điểm của chúng ta về cái sự bình yên này. chúng ta phải thấy rằng chúng ta thực sự may mắn khi chiến tranh đã qua đi. Hãy nhìn lên ti vi và thử đặt mình vào địa vị của những người đang sống ở những đất nước có chiến tranh, có những người chỉ 5 phút trước còn đang cười đùa mà giờ đã nằm xuống mà không hiểu lý do tại sao. Bây giờ chúng ta có thể mua những thứ chúng ta cần thiết nếu chúng ta chịu khó lao động nhưng nếu cách đây khoảng 20 năm điều đó sẽ là chưa đủ.

    Thực chất của cuộc sống là lao động sáng tạo và không ngừng vươn lên. Chính điều này đã đưa con người tiến hóa từ loài vượn lên thành người. Có rất nhiều người cố gắng từ chối cuộc sống hiện tại bằng một cuộc sống "bình yên" ví như đi tu hay theo đạo này nọ nhưng rốt cuộc ngay bản thân trong các đạo giáo cũng đều có sự phấn đấu để vươn lên một phẩm cấp cao hơn. Chưa kể thỉnh thoảng lại có những sự kiện rất trần tục.

    Vòng quay của cuộc sống cứ tiếp tục trôi đi nó không chừa lại một ai cả. Nhưng mỗi người mỗi cách đều để lại dấu ấn trên đó xấu có, đẹp có và cả những vầng hào quang rực rỡ có thể chiếu rọi cho cả nghìn năm sau nữa. Có rất rất nhiều người trong đó nhưng nó không bao giờ chối bỏ bất cứ ai vì ai cũng là một phần cấu tạo ra nó.
     
    #3
  4. highland

    highland Guest

    Đúng đấy OverAC ạ! Vì phonuicao làm gì có đủ trình độ để mà làm 1 cái bài tùy bút như thế đúng không? Phonuicao chẳng bao giờ làm được điều đấy cả, ai ai cũng biết mà.



    Vì mình tìm thấy trong đấy có cái gì đó quen quen, giống nhân vật của 1 người và mình muốn nói lên để thể hiện cái suy nghĩ của mình trong việc tìm ra cho mình 2 chữ " Bình yên" thôi. Có lẻ thông qua đây mình sẽ biết được các ý kiến của mọi người trong việc đi tìm kiếm 2 chữ " bình yên" trong tâm hồn!



    Đúng vậy, cái quan niệm "bình yên" là phải do chính mình tạo ra. Tuy nhiên cái cảm giác đó không thể kéo dài mãi mãi được vì đó là cuộc sống mà! Trong cuộc sống không thể không có những khó khăn mà mình gặp phải đúng không? Và phonuicao cũng biết rằng một khi đã hiện diện trong cõi đời này rồi thì hãy cố gắng mà vươn lên, vươn lên bằng chính nghị lực của mình.Thế nhưng cũng có dễ đâu??Mình không muốn đi so sánh cái hoàn cảnh hiện nay và qúa khứ, chỉ muốn nói lên cái quan điểm ngớ ngẩn của mình thôi. Dĩ nhiên là sẽ có người không chấp nhận với cái quan điểm đấy, nhưng cuộc sống mà. Ai ai cũng có quyền đưa ra cái suy nghĩ của họ....



    Đúng là có đôi lần mình cũng biết rằng những suy nghĩ của mình sẽ không đúng, không phù hợp với cái hoàn cảnh hiện tại, nhưng đấy mới thể hiện được con người thực của mình. Mình không biết nói dối, chỉ muốn nói lên những gì mình nghĩ thôi các bạn ạ!
     
    #4
  5. thanh phuong

    thanh phuong Thành viên hoạt động

    Bài viết:
    21
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    HCM
    Có em hiểu chị chứ sao không? Thật sự em quen chị chưa lâu nhưng những gì em đã trải qua và em đã một thời rơi vào tâm trạng như chị lúc này nên em rất hiểu .
    Chị A! đúng chúng ta phải sống và tự đứng vững trên đôi chân của mình, và giờ đây em không cuộn vào võ ốc như em đã từng làm. Chắc chắn là chị có một sở thích đi chơi cùng với mọi người , " Chị hãy quên đi những mặc cảm để hòa nhập với mọi người".
    Chỉ cần chị thực hiện được là chi sẽ tìm được niềm vui và bình yên trong cuộc sống.
    Mỗi buổi sáng thức dậy chị hãy miễn cười .
     
    #5
  6. Bình_OverAC

    Bình_OverAC Over Abnormal / Crazy

    Bài viết:
    845
    Đã được thích:
    7
    Nơi ở:
    Nha Trang
    Chị Phonuicao ơi. Tùy bút của chị có thể là sưu tầm nhưng em hiểu là nó thể hiện tâm trạng của chị. Cũng như Thanh Phương , em cũng đã rơi vào tâm trạng như thế. Tùy bút của em là thật là tâm trạng của em khi đó. Chị hãy quan sát chính mình xem. Chị sẽ thấy mọi việc bàng quang hơn, bình yên hơn. Không có gì là quan trọng cả đâu chị ơi. Mọi việc rồi cũng qua đi.
     
    #6
  7. phuongvpm

    phuongvpm Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    74
    Đã được thích:
    1
    Nơi ở:
    TPHCM
    Chào chị phonuicao,
    em đã gặp chị hôm đi offline thác Mai, em thấy chị thật dễ thương, dễ gần, và cũng thật năng nổ khi tổ chức trò chơi!
    nhưng hình như chị hơi quá khiêm tốn đến mức hơi tự ti phải không?
    em nghĩ người nào cũng có những cá tính riêng của người đó, có người thì thật sôi nổi, ồn ào, nhưng cũng có những người thật nhạy cảm, tinh tế, trầm tính
    Suy nghĩ, quan điểm của chị sẽ thể hiện cá tính của chị, không bao giờ có đúng sai, phù hợp hay không phù hợp, có trình độ hay không, mà đó chỉ là một suy nghĩ, cảm xúc của một con người, chị đừng ngại nhé!
    còn bình yên trong tâm hồn, đối với em thì con người luôn luôn có bình yên kể cả khi gặp muôn ngàn khó khăn, nguy hiểm trong cuộc sống, bởi cuôc sống là như vậy mà, nếu cuôc sống một người nào đó trôi qua êm ả, không một tí sóng gió thì người đó liệu có bình yên không.

    Bình yên trong tâm hồn là khi mình được sống đúng và sông rất nhiệt tình với con người thật của mình, chị có đồng ý với em không?
     
    #7
  8. WhoamI

    WhoamI Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    534
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    Cố lên, cứ đi rồi sẽ tới!
    Chị biết không! Chị là người rất tình cảm!
    Em ngạc nhiên lắm khi thấy chị bận như vậy nhưng sáng sáng vẫn gởi mail cho em, những lời chúc của chị không câu chữ, nhưng em cảm nhận được sự chân tình trong đó. Chị không bình yên vì chị luôn suy nghĩ cho người khác, luôn dằn vặt bản thân và có cầu toàn quá không? Nhưng phải nghĩ cho bản thân mình nữa chị à, nếu không người thân của chị sẽ lo lắng và không yên tâm về chị đâu! Và như thế còn tệ hơn ấy chứ!
    Em cũng chẳng biết như thế nào là bình yên thực sự, và em cũng không đi tìm hiểu điều đó vì em muốn dành thời gian để tận hưởng được những cảm giác bình yên hiện tại. Nhưng em thấy mỗi khi em biết nghĩ, biết sống cho người khác là khi đó em thực sự thấy bình yên. Còn cuộc sống, lẽ tất dĩ ngẫu thì phải luôn vươn lên thôi chứ sao! Bằng ai, hơn ai thì tốt rồi, nếu không thì ngày hôm nay cũng tốt hơn ngày hôm qua mà ! (không AQ đâu nhé!)
     
    #8
  9. ERPSolution

    ERPSolution Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    191
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    HCMC
    Bài viết nào cũng lôi cuốn, cũng hay cả làm như mình có cảm giác trở về tuổi thơ.
    Thời nhỏ được cha mẹ ông bà che chở nên lúc nào cũng tận hưởng cảm giác an toàn, bình yên nên thấy bình thường.
    Lớn lên không những không được ai che chở mà phải lo che chở cho người khác (có người để che chở cũng may lắm rồi) he he nên mới thấy tiếc, nhiều lúc thấy bất an.

    Mà hình như nói thật nhiều quá cũng khó bình yên được.Bởi nói thật dễ mất lòng --> dễ bị chửi --> ...Từ ngày lên WKT, cảm giác 'không bình yên' lại nhiều hơn cũng từ đó mà ra.

    Thật sự ERPS muốn viết nhiều hơn nhưng chẳng biết viết gì nữa, có lẽ tâm hồn chai cứng rồi.
    ERPS
     
    Last edited: 14 Tháng sáu 2005
    #9
  10. ERPSolution

    ERPSolution Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    191
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    HCMC
    À, qua một đêm ngon giấc cũng minh mẫn thêm được chút ít.
    Thời chưa là SV thì lo thi rớt ĐH,
    Đã là SV thì lo nhiều thứ hơn: học phí, chỗ trọ, thi lại…à và yêu iếc nữa chứ
    Đi làm thì lo: chỗ trọ, công việc, tạm vắng tạm trú,…
    Có nhà rồi thì lo thêm: sửa nhà, hộ khẩu, nhất là hàng xóm không biết điều.
    Thật hết biết, có nhà hàng xóm treo bịch RÁC qua phần nhà mình mà mình chưa biết làm sao? Nói quá cũng không tốt vì hàng ngày mình phải đi làm trong nhà chẳng còn ai…
    NHƯNG NÓI THẬT NẾU CUỘC SỐNG BÌNH YÊN QUÁ THÌ CŨNG NHẠT NHẼO LẮM.
    Ồ, sao hôm nay ERPS lại thích 8 quá vậy.

    ERPS
     
    #10
  11. MINA

    MINA TV Ban Quản Trị / Admin

    Bài viết:
    3,496
    Đã được thích:
    108
    Nơi ở:
    Ninh Thuận
    Mina đồng ý với ERPSolution, Cuộc sống mà quá BÌNH YÊN thì sẽ chán lắ,! CON NGƯỜI muốn chứng minh được sự tồn tại của mình trong cuôc sống thì phải hoạt động..... Quan niệm thế nào là cuộc sống bình yên!
    To chị phonuicao, Mina cũng giống như chị cũng từ quê lên thành phố và cũng bươn chải với cuộc sống nhưng chị có biết là cuộc sống của chị em mình còn hạnh phúc và bình yên hơn rất nhiều người không? Có những người em bíêt được cuộc sống của họ thật nghiệt ngã họ chỉ mong được sống được thất mặt trời một ngày nữa thì bắt họ làm gì cũng đựơc, trả giá thế nào cũng được.
    Mình đang hạnh phúc lắm chị ạh. Đựơc sống, được làm việc, có thời gian để chia sẻ tâm sự với bạn bè trên WKT.....
    Mina cảm thấy vậy chị ah!!!!
     
    #11
  12. highland

    highland Guest

    Như ERPS nói rằng "nói thật nhiều quá cũng sẽ không bình yên" đúng không?Mình đồng ý đấy, chính vì phonuicao thường thể hiện những gì thật với lòng mình nên để tìm được hai chữ " Bình yên" không dẽ với mình.Cuộc đời mà, không có sóng gió thì khó biết được ý nghĩa thực sự của cuộc đời, và nó sẽ nhạt nhẻo lắm. phonuicao biết điều đấy chứ đâu phải không đâu? Vì lúc đó cái gì cũng bình bình, không có một cảm giác gì cả các bạn ạ! Thực sự là để nói lên suy nghĩ của phonuicao ra đây cũng không phải dễ đâu. Khi quyết định mượn một nhân vật nào đó để thể hiện tâm trạng mình cũng là lúc mình có cái ý nghĩ là từ đây sẽ mãi mãi không nói lên những ý nghĩ gì của mình lên đây nữa. Vì sao ư? Vì mình không muốn trên web chúng ta, mọi người biết đến phonuicao chỉ là 1 con người luôn có những suy nghĩ như vậy cả, những ý nghĩ quá ư là khác người.Mà phonuicao cũng khác người thật đấy, ai chơi với phonuicao sẽ thấy những cái quá khác người nữa đấy. Thế cho nên...


    To WhoamI! Em à, chị không muốn cầu toàn đâu em ạ! chị chỉ muốn 1 điều thật đơn giản là sau những giờ làm việc vất vả, về nhà được yên bình chút thôi, đừng nặng nề....và sẽ có được 1 giấc ngũ như bao người khác. Và chị cũng đã có lúc không suy nghĩ gì, không muốn mình bận tâm điều gì để dẽ đi vào giấc ngũ, nhưng chị cũng không làm được em ạ, ai lại muốn điều này đến với mình? Như thế chị có bình yên được không khi cái điều đơn giản nhất là ăn được, ngủ được như bao người? Thì chị đang vươn lên vươn lên từng giờ từng phút đấy em ạ!

    phonuicao nói đền điều này nha, chẳng hạn như công việc của mình không suông sẻ, có người bảo sao lại không tìm 1 nơi khác, thiếu gì chỗ? Hỏng lẻ mình muốn mình như thế mãi mãi à? Mình cũng cầu mong cho bản thân sẽ tìm được 1 nơi làm việc ổn định lắm chứ, 1 nơi mà hàng ngày sau khi làm về rồi mình không phải suy nghĩ gì nhiều đến nó. Có thể có người sẽ nghĩ, a tại vì bản thân phonuicao chưa cố gắng chăng? chưa thể hiện được năng lực, khả năng thực sự vốn có của mình nên mới như vậy? Thôi thì ai hiểu sao cũng được mình không biết nói gì cả.Thật sự thì như qua cuộc offline vừa rồi phonuicao lại cảm thấy buồn và tự trách mình vì chuyện gì các bạn biết không? Vì tại sao người ta cũng như mình mà sao người ta làm được những đìều mà mình hằng mong mỏi, còn mình tại sao như thế??? Hôm ở Thác Mai phonuicao đã ngồi 1 mình với dòng sông và cầu mong cho nó cuốn đi, cuốn đi all những gì vớ vẫn trong tâm trí nhưng mà rồi cuộc sống mà, mình phải tự làm cho mình thay đổi thôi, không ai, không vật gì có thể làm giúp cả...

    Đúng là hạnh phúc thật khi được lên đây chia sẽ tâm sự, học hỏi cùng mọi người! Và vì muốn cùng vào đây giao lưu học hỏi mọi người mà mình phải làm cái điều mà khó chấp nhận đó là...lén lút sếp thế này đấy...

    Thực sự là ngày hôm nay mình không làm việc được và chỉ viết cái này thôi, cũng mong rằng sẽ không bao giờ mình rơi vào cái tâm trạng thế này nữa. Đúng là phải tự mình đứng lên và đi bằng hai chân của mình, chỉ có tự mình mới tìm ra cho mình con đường để đi đến bến bờ mà mình mong mỏi đúng không? Và rồi từ đây.....

    NGHỊCH LÝ ( PT)

    Cái cần nhớ lại cứ quên
    Cái cần quên lại nhớ đêm ngày
    Cái cần mỏng lại cứ dày
    Cái cần dày lại cứ ngày mỏng ra
    Cuộc đời cứ thế trôi qua
    Bao nhiêu nghịch lý cùng ta khóc cười

    Cuối cùng phonuicao chúc tất cả sẽ luôn tìm được niềm vui trong cuộc sống!!!
     
    #12
  13. Ira

    Ira Thành viên sơ cấp

    Bài viết:
    20
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    Trong giấc mơ của chính mình
    Cái gì mà ghê vầy nè?
     
    #13
  14. KHANHDOAN

    KHANHDOAN Thành viên sơ cấp

    Bài viết:
    60
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    Khi ước mơ vượt quá giới hạn thì nó trở thành tham
    Bác Ira ơi, xin cho pà con hai chữ bình yên :biggrin:
     
    #14
  15. thanh phuong

    thanh phuong Thành viên hoạt động

    Bài viết:
    21
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    HCM
    Chi Phonuicao A! Bên cạnh chị cỏn có tất cả mọi người trong web mà hãy cùng sớt chia buồn vui đi chị. em cũng chẳng muốn thấy chị lúc nào cũng buồn đâu.
    Như em nè lúc nào cũng thấy em cười, đời lắm lúc ai đâu có ngờ mà . Bây giờ thì chi phải vui lên nhé người chị dễ thương của chúng em.
     
    #15
  16. Ira

    Ira Thành viên sơ cấp

    Bài viết:
    20
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    Trong giấc mơ của chính mình
    Từ hồi em vào web đến giờ, chị Phở Nui Cảo lúc nào xì-trét cả. Em cũng không biết chị ấy làm công việc gì đến nỗi như vậy nữa.
    Công việc cũng chỉ là một phần của cuộc đời (8 tiếng/ngày x số ngày trong đời= 1/3 cuộc đời). Phần còn lại của cuộc đời dùng để nghỉ ngơi, giải trí, học tập, yêu đương, và những thứ khác. Tất cả những thứ này đều tốn các rì-suộc (resource) như thời gian, thể lực, trí lực,... Nếu để công việc chiếm nhiều rì-suộc của mình như thế thì ta sẽ sụm rất sớm (run out of resource). Mà sau khi sụm rồi lại hối tiếc, thời đó sao tham công tiếc việc quá, không có lúc nghỉ ngơi, không có lúc yêu đương,.v.v. Bây giờ muốn làm việc nhẹ nhàng cũng không thể làm được nữa (no more resource!).
    Em nghĩ chị Phở Nui Cảo nên có một cách nhìn đúng đắn hơn về việc làm (việc làm không phải là thứ duy nhất mà ta phải làm trên đời này và cuộc đời cũng không phải chỉ dành cho ta một chỗ làm duy nhất). Em từng chứng kiến ít nhất là 2 người hối tiếc (một người vì việc làm mà không có chồng, người còn lại vì việc làm mà bị xì-trét kinh niên dẫn đến hơi hơi tâm thần). Thực lòng em mong rằng chị Phở Nui Cảo không gia nhập với họ.
    Đây là lời khuyên và sự mong mỏi chân thành, mong rằng chị Phở Nui Cảo đừng nghĩ rằng em đang nói đùa hay đang xỏ xiên chị.
     
    Last edited: 17 Tháng sáu 2005
    #16
  17. lannhu

    lannhu It's me!

    Bài viết:
    1,373
    Đã được thích:
    2
    Nơi ở:
    ~S~
    Hic, còn chị thì thấy em thuộc người thứ 2 đấy nhưng không phải vì việc làm (chắc là em chưa đi làm) mà vì 2/3 cuộc đời còn lại :lol:
     
    #17
  18. Nhat Dieu

    Nhat Dieu Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    589
    Đã được thích:
    20
    Nơi ở:
    Pleiku
    phonuicao ơi!

    Dù ai nói đông, nói tây,
    Thì ta vẫn vững như cây giữa rừng
    Dù ai nói ngữa nói nghiêng,
    Lòng ta vẫn vững như kiềng ba chân
    Đây ta như cây trên rừng,
    Ai lay không chuyển, ai rung không sờn​

    Mình hy vọng là với ý thức tự cường,nhẫn nại, tâm hồn bạn sẽ trở nên thanh thản trước sóng gió vật chất, cuộc sống ta sẽ thanh nhàn hơn và khi đó chúng ta sẽ tìm được bình yên mà mình hằng mong nhé phonuicao!
     
    #18
  19. dung76

    dung76 Thành viên sơ cấp

    Bài viết:
    7
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    Biên hoà
    phonuicao-sư mẫu của ta ơi! Còn ta và các đệ tử của nhà ngươi bên cạnh nè!
    D biết rằng để tìm được hai chữ Bình yên đối với sư mẫu rất là khó và có thể mọi người sẽ không hiểu được bởi vì họ làm sao biết được.., những hãy cố lến nha!Lâu rồi sao không quay về cty?Nhóc D bảo sao cái bà sư phụ này dạo này biệt tâm mất,ai dè lên đây thì gặp được. Nếu đọc được bài này hãy liên lạc với đệ tử nhe!Các đệ tử này sẽ tìm cách cho sư mẫu tìm được bình yên!
     
    #19
  20. zeny

    zeny Người mê chơi nhất

    Bài viết:
    114
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    Biên Hoà
    chị à, chị thấy em nói có đúng kg ? bên cạnh chị còn rất nhiều người nhớ tới chị và sẵn sàng chia sẻ với chị mà , cố lên chị nhé! những gì tốt đẹp nhất rồi sẽ đến với chị mà .
     
    #20

Chia sẻ trang này