Có một số điểm khác biệt sau:
Với các doanh nghiệp đang hoạt động sản xuất kinh doanh và có đầu tư thêm để hình thành tài sản cố định, chênh lệch tỷ giá hối đoái phát sinh trong hoạt động đầu tư này sẽ không được vốn hoá. Vấn đề xử lý chênh lệch tỷ giá do đánh giá lại số dư ngoại tệ cuối năm tài chính doanh nghiệp phải quy đổi số dư ngoại tệ này ra VNĐ được quy định như sau:
Đối với các khoản CLTG là tiền mặt, tiền đang chuyển, tiền gửi ngân hàng, nợ ngắn hạn có gốc ngoại tệ tại thời điểm lập BCTC không hạch toán vào chi phí nếu lỗ, hoặc thu nhập nếu lãi mà để số dư trên BCTC, sang đầu năm sau ghi bút toán ngược lại để xoá số dư.
Đối với các khoản nợ dài hạn được xử lý như sau:
Khoản thu dài hạn sau khi bù trừ thì chênh lệch còn lại được xử lý như sau: Nếu chênh lệch tăng ghi nhận vào 515, nếu chênh lệch giảm ghi nhận vào 635 trong năm phát sinh.
Khoản nợ dài hạn: Chênh lệch tăng tính vào 635 để tính vào chi phí hợp lý khi xác định thu nhập chịu thuế, nếu hạch toán khoản chênh lệch tăng này mà làm cho kết quả kinh doanh bị lỗ thì phân bổ một phần chênh lệch vào năm tiếp theo, nhưng mức hạch toán vào chi phí trong năm ít nhất cũng phải bằng khoản CLTG của số dư ngoại tệ dài hạn đến hạn trả trong năm đó. Số chênh lệch còn lại được phân bổ vào các năm sau nhưng không quá 5 năm.