Hai Biển Hồ

Thảo luận trong 'Nghỉ ngơi thư giãn' bắt đầu bởi StonyHeartedMan, 7 Tháng chín 2005.

444 lượt xem

  1. StonyHeartedMan

    StonyHeartedMan Thành viên sơ cấp

    Bài viết:
    306
    Đã được thích:
    2
    Nơi ở:
    Hà nội
    Hai Biển Hồ.

    Người ta bảo ở Trung Đông có 2 Biển hồ...Biển hồ thứ nhất gọi là Biển Chết. Đúng như tên gọi, không có sự sống nào bên trong cũng như xung quanh biển này. Nước trong hồ không có một loại cá nào có thể sống nổi mà người uống cũng bị bệnh. Ai ai cũng đều không muốn sống gần đó. Biển hồ thứ 2 là Galile. Đây là biển hồ thu hút nhiều khách du lịch nhất. Nuớc ở Biển hồ lúc nào cũng trong xanh, con người có thể uống được và cá cũng có thể sống được. Nhà cửa được xây cất rất nhiều ở nơi này. Vườn cây xung quanh tốt tươi cũng nhờ nguồn nước này...

    Nhưng điều kỳ lạ là cả hai Biển hồ này đều đón nhận nguồn nước từ sông Jordon. Nước sông Jordon chảy vào biển Chết, Biển chết đón nhận và giữ lại riêng cho mình mà không chia sẽ nên nước trong biển chết trở nên mặn chát. Biển hồ Galile cũng đón nhận nguồn nước từ sông Jordon rồi từ đó tràn qua các hồ nhỏ và sông lạch, nhờ vậy nước trong Biển hồ này luôn trong sạch và mang lại sự sống cho cây cối, muông thú và con người.

    Một định lý trong cuộc sống mà ai cũng phải đồng tình: Một ánh lửa chia sẻ là một ánh lửa lan toả. Một đồng tiền kinh doanh là một đồng tiền có khả năng sinh lợi. Đôi môi có hé mở mới thu nhận được nụ cười. Bàn tay có mở rộng trao ban, tâm hồn mới tràn ngập niềm vui.

    Thật bất hạnh cho ai cả cuộc đời chỉ biết giữ riêng cho mình."Sự sống" trong họ rồi cũng chết dần chết mòn như nước trong lòng Biển Chết.

    (Sưu tầm)
     
    #1
  2. TAT

    TAT Thành viên Tình Nguyện

    Bài viết:
    1,017
    Đã được thích:
    4
    Nơi ở:
    Làng Cà
    Theo tôi được biết thì gần hơn là ở Trung Đông cũng có một Biển Hồ(Biển Hồ ở Campuchia): Biển Hồ thật rộng lớn, nó là hồ nước ngọt lớn nhất Đông Nam Á (và có thể còn lớn nhất ...). Nó mang đến cho cư dân chung quanh không biết bao nhiều là lợi ích(Cá, nước ngọt, thuỷ lợi, giao thông.......) nhưng nó nhận được cái gì chứ: Rác thải, rác thải và rất nhiều rác thải........
    ------------------------------------------------
    Tranchan79
     
    #2
  3. aodenabc

    aodenabc Thành viên sơ cấp

    Bài viết:
    23
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    Ha Noi
    Ơ hay, thế Tranchan79 không biết rằng Rác thải cũng có người dùng được à. Người ta dùng rác để làm được nhiều thứ chắc ở Biển Hồ này người ta có nhà máy chế biến rác thải thành Vàng đấy. Không có cái gì là vứt đi cả.
     
    Last edited: 17 Tháng chín 2005
    #3
  4. tien map

    tien map Thành viên sơ cấp

    Bài viết:
    18
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    HCM City
    Aodenabc nói đúng đó
    Rác là món ăn béo bở chứ chẳng chơi. Các bác có thấy các quan nhà ta thỉnh thỏang hay nhập lén rác vào việtnam à???
     
    #4
  5. Lostly

    Lostly Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    52
    Đã được thích:
    3
    Nơi ở:
    Một xó xỉnh nào đó trong cõi đời
    Khổ một cái là quan ăn rác được vì chính các quan vốn là rác rồi còn dân đen thì toàn phải xài những đồ không thể tái chế được thôi.
     
    #5
  6. the7habitsman

    the7habitsman Thành viên sơ cấp

    Bài viết:
    89
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    Hà nội
    Điều bình dị

    Trong tháng thứ hai của khóa học y tá, thày giáo bất ngờ cho chúng tôi làm bài kiểm tra. Vốn tự hào là một học viên siêng năng nên khi đọc lướt qua, tôi nhận thấy mình có thể trả lời được tất cả ngoại trừ câu hỏi cuối cùng: Tên người lao công quét dọn trong trường là gì?

    Chắc chắn lại là một cách đùa như thầy thường làm để các tiết học bớt căng thẳng đây! Người quét dọn ở trường tôi cũng có gặp một đôi lần. Đó là một phụ nữ hơi gầy, khoảng 50 tuổi. Hằng ngày, vào mỗi buổi sáng, tôi đều thấy người phụ nữ ấy quét dọn, lau chùi các cửa kính, cầu thang. Nhưng còn tên bà – làm sao mà tôi biết được và có bao giờ tôi để ý đâu? Tôi nộp bài cho thầy, chừa trống câu hỏi cuối cùng. Trước khi hết giờ, một học sinh, chắc cũng “bí” như tôi, hỏi thầy rằng câu hỏi này có được tính vào điểm chuyên môn không.

    - Đương nhiên là tính – Thầy trả lời – Trong cuộc sống, các em sẽ phải tiếp xúc với nhiều người. Bất kể ai, họ đều xứng đáng được các em quan tâm và chăm sóc, cho dù chỉ với một nụ cười hay một tiếng chào khi gặp nhau.

    Tôi sẽ không bao giờ quên được bài học đó, cũng sẽ không bao giờ lãng quên những con người bình dị hàng ngày vẫn âm thầm giúp ích cho mọi người mà tôi đã từng cho đó là điều hiển nhiên và không cần phải quan tâm.

    (Sưu tầm)
     
    #6

Chia sẻ trang này