H
Tất nhiên là trường hợp 1 hay hơn rồi bởi nó phản ảnh đúng thực chất nội dung nghiệp vụ kinh tế : chi phí được thanh toán bằng khoản tạm ứng và bằng tiền (DN cũng chỉ chi ra khoản chênh lệch thôi). Hiện nay hướng dẫn hạch toán của Bộ Tài chính cũng đưa ra trường hợp 1 mà thôi, còn trường hợp 2 là hướng dẫn trước đây (lâu lắm rồi).
Trường hợp 1 hay nhưng sẽ khó kiểm sóat được số dư tạm ứng; và khó breakdown số dư tạm ứng để theo dõi; đó là bất tiện đấy bạn àh;
Trường hợp 2 dễ theo dõi hơn và kiểm sóat tốt hơn; và cũng không ảnh hưởng gì đến báo cáo. Và đây là cách thực tế nhiều doanh nghiệp đang sử dụng đấy bạn ạ.

