Nhật ký mỗi ngày! (Tầng 2)

  • Thread starter Thread starter tuannv
  • Ngày gửi Ngày gửi
ơ, sao hôm nay có lắm kẻ thất tình thế nhỉ!để câu status trông buồn ghê cơ!
 
tời ơi. Uổng công cho mình ăn chay mấy ngày. Mang cái tiếng ăn chay mừ lại ăn nhầm. Hic mình tưởng tỏi thuộc ăn chay. Ngờ đâu. Ăn 3 ngày rồi mới biết. Hic năm mô a di đà phật. Ko biết ko có tội. Con xin ăn bù 3 ngày tháng sau. Hứt hứt.
 
mọi thứ lại bắt đầu thấy khó khăn rồi!
 
Sáng giờ mình chỉ làm mỗi một việc là ngồi canh chừng xem web có quả tải không.
Lượt download đã qua con số 1.000 chỉ sau 2 giờ làm việc.
 
Thằng cu gieo vần ƯƠU khó quá! nó chỉ có hươu, rượu, bướu, nướu, khướu, bươu.

Mãi mới kiếm được từ địa phương gỗ Bườu để bắt nhịp. Tí thọt ^^
 
Sáng zậy trể nhịn ăn luôn, hic còn hơn 5p nữa mới tới giờ nghỉ trưa hứt hứt!
Hôm nay mình giúp 1 người sắp ko có chỏ ở tìm được nơi ở tốt, mổi lần giúp ai một điều gì đó tự nhiên thấy vui, mặc dù ko lớn lắm nhưng ít nhất cũng đã giúp được ai đó.
 
Buồn quá. Định nghĩ chiều đi nộp hồ sơ xin việc mới, về tới nhà chuẩn bị hồ sơ, chuẩn bị được 3 Cty thì gọi điện hỏi ng ta, hic mới đăng tuyển dụng hôm qua mà, sao hôm nay đã có người rồi, cơ hội tìm việc cho mình khó thế sao, chạy xe về lại Cty, trống rỗng, KTT nói ở lại Cty làm việc, mình ko biết phải làm sao nữa, xin nghĩ mà giờ quay lại, thôi thì học xong ĐH rồi tính tiếp hay bắt đầu từ bi giờ đây, hay qua năm xin việc mới. Ôi nhức cái đầu.
 
ng ta bảo mới nhìn vào đã biết mình số sướng rầu, thế mà mình hem tin, chả ai tự nhận mình sướng cả! nhưng bây jo lại thấy có lẽ số mình sướng thiệt!
 
Một ngày trốn đủ thứ việc. Sáng Cafe đên tận trưa. Chiều ngồi Xập Xám đến 3h, xong cắp đít đứng dậy đi về. Qủa thực mỗi lúc bực mình, không thể tập trung làm việc được. Một lúc nào đó những dòng "nhật ký" này cũng chẳng thể viết được nữa.

Danh dự thật lớn nhưng đôi khi sẵn sàng dẹp bỏ tất cả...

Sáng mai thật thích khi được ngồi cùng những người bạn mới bình luận về chú chim này, cái lồng kia.
 
Sao thời gian trôi nhanh quá vậy! đi được 1 quãng đường của cuộc đời quay lại nhìn ta chẳng có gì...
 
Một ngày trốn đủ thứ việc. Sáng Cafe đên tận trưa. Chiều ngồi Xập Xám đến 3h, xong cắp đít đứng dậy đi về. Qủa thực mỗi lúc bực mình, không thể tập trung làm việc được. Một lúc nào đó những dòng "nhật ký" này cũng chẳng thể viết được nữa.

Danh dự thật lớn nhưng đôi khi sẵn sàng dẹp bỏ tất cả...

Sáng mai thật thích khi được ngồi cùng những người bạn mới bình luận về chú chim này, cái lồng kia.

Luận bình có gì hay không chú, kể chị nghe về cái lồng kia, thằng chim này thích không?
 
Say một trận túy lúy. Xuýt quên phải về làm bài thi. Cũng may, 4h sáng còn tỉnh kịp để gõ gõ rồi sau đó ..... Upload. Kết thúc một ngày mới toanh. Vui thật. Lâu lắm rồi mới có trận cười sảng khoái. Ai bảo những người trái ngành nghề không tìm được điểm chung? chỉ cần có chung sở thích chim cò là đã tuyệt lắm rồi.
 
Còn mấy phút nữa mới đi đánh cầu lông nên vào úp tí.
Sáng hôm qua ăn tiết canh ngon quá, hôm nay ăn j nhỉ,
 
Một ngày buồn.......

Ốm dặt dẹo nằm nhà, hết lướt WKT, rồi lại xem tin tức..... hết đi ra rồi đi vào......chẳng biết làm gì,............................
 
Những gì lường trước cũng đã đến. Giá như ..., có lẽ cái giá như chỉ là lý do để đổ tại. Thôi thì cố gắng dứt điểm thôi. Muốn viết cái gì đó cho lòng mình nhẹ nhàng hơn nhưng chẳng thể viết về cái lý do làm mình nặng nề. Viết một cái khác vậy.
 
Cuối cùng thì cũng tìm ra đuợc chút ánh sáng le lói. Dù sao thì cũng là người may mắn. Thôi kệ. Không than. Không phiền. Chấp nhận và cố gắng. Rồi cũng sẽ đâu vào đấy thui.......................Sẵn sàng rồi.
 
Thì ra cũng có người giống mình.Buổi tối vào giờ này dễ khiến con người ta rơi vào tâm trạng buồn.
 
Thật trơ tráo hết chỗ nói. Lúc mượn USB của mình thì ngọt như mía lùi (Ngọc cho anh mượn USB của em anh cóp tí tài liệu đi in cái, USB của anh để quên nhà mất rồi), mượn đến cả tháng trời mà k chịu trả. Khi cần mới nhớ ra là cho hắn mượn, hỏi, hắn mới bảo mai anh mang đi cho (Anh quên)
Sáng, đang làm việc thấy hắn đến chỗ mình và đặt nhẹ cái USB xuống bàn và bảo: Anh trả cái USB nhé, may hôm nay lại nhớ ra chứ k thì.
Em: Vâng, hihi
...........
Có việc cần phải cóp tài liệu, chiều mang qua cài cho KH. Cầm USB, mở lắp ra thì ôi trời ơi, rơi tung tóe, vỏ rơi đằng vỏ, ruột rơi đằng ruột. (Giờ thì hiểu ra vì sao lúc trả hắn đặt nhẹ nhàng thế rồi, và vì sao hôm nay hắn lại qua phòng bên kia ngồi rồi, k ngồi sau chỗ làm của mình như mọi hôm nữa). Hỏi thì nhận được câu trả lời: Ồ, sao lại thế nhỉ? Để anh kiểm tra xem nào. Rồi lại bảo: Chết thật, anh có làm gì đâu, thôi em cứ dùng tạm đi, có gì mai anh đưa USB của anh cho mà dùng, nhưng anh có làm gì đâu nhỉ?
Em: Thôi k cần đâu
............
Bực hết chỗ nói, k có lấy 1 lời xin lỗi. Bài học rút ra cho bản thân, lần đầu và cũng là lần cuối nhé anh zai.
 
Back
Top