TÌM EM TRONG MIỀN KÝ ỨC..!
Tôi lục tìm trong kí ức những hình ảnh thân quen ngày nào, ngày tôi cùng em lang thang trong cơn mưa chiều nhè nhẹ, ngày ấy mùa thu đẹp lắm, chiếc lá vàng rơi tôi cũng có thể viết thành một bài thơ tặng em, mùa thu se buồn nhưng lại đẹp đến nao lòng. Ngồi bên em khi hoàng hôn dần khuất, trái tim tôi bàng hoàng nhận ra " hạnh phúc thật sự nhẹ nhàng khi em bên tôi", tôi cười nhìn mái tóc đen buông dài, em bỗng đẹp như một nàng tiên trong mắt tôi.
Rồi em đi bất ngờ không một lời từ biệt, để mùa xuân lá vàng heo hắt, một cánh hoa mai rụng nhanh trong cơn gió chiều, một giọt nước mắt rơi trong cơn mưa,để lòng nặng trĩu, mùa xuân không còn đẹp, mùa xuân lạnh giá,rồi mùa hè tới ,những con đường đầy nắng ,nắng oi ả ,nắng chói chang và lòng nguoi ngập nắng ,con đường tôi đi mang tên " độc bộ " .Tôi biết tìm lại nơi đâu bầu trời trong xanh ngày ấy, ngày em vẫn còn bên tôi.
Tôi không trách em, không trách đời, tôi chỉ trách tôi ngu ngơ dại khờ quẩn quanh trong trò chơi tình ái mà em dành tặng tôi, để bây giờ trái tim vẫn đau khi ai đó nhắc đến em, ừ thì tôi yêu em, một tình yêu không bao giờ đúng nơi.Những giọt nước mắt vẫn rơi lặng thầm từng đêm khi chỉ còn tôi và căn phòng vắng, căn phòng mưa rơi phải ko em?
P/S : 14/4 Black Day "Valentine đen" Ngồi buồn hồi nhớ lại những kỉ niệm , đăng ở đây cũng thấy nhẹ lòng hơn như có người chia sẻ...!