Nhật ký những ngày thất nghiệp

Thảo luận trong 'Nghỉ ngơi thư giãn' bắt đầu bởi immortality, 15 Tháng một 2008.

2,900 lượt xem

  1. immortality

    immortality Thành viên sơ cấp

    Bài viết:
    25
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    Hà Nội
    Ngày đầu tiên thất nghiệp.
    Mình là thành viên cũng từ rất lâu rồi, nhưng từ trước tới nay mình chỉ đăng nhập đọc bài thôi, hôm nay mạn phép mọi người cho mình lập topic mới nhé, hì hì, đôi khi chia sẻ tại nơi không ai biết tới mình, mình cảm thấy thoải mái hơn, và mình cũng là đồng nghiệp của các bạn nên có lẽ cũng sẽ đồng cảm hơn.
    Thật khó khăn khi mình quyết định nghỉ việc, nhưng mình đã lựa chọn con đường đi cho mình, đó là một quyết định bước ngoặt của mình. Đây là cơ hội để mình chứng tỏ mình đã trưởng thành và dám chịu trách nhiệm về quyết định của mình.
    Cả tối qua khóc lóc và buồn bã, làm sáng nay ko muốn tỉnh dậy, tâm trạng buổi sáng nay thật tệ hại, gia đình, bạn bè và tất cả mọi người đều phản đối quyết định của mình. Có lẽ cũng vội vàng, nhưng mình quá mệt mỏi, chán chường và ko hứng thú, đôi khi nấn ná cũng ko ích gì cả. Đã đến lúc mình phải dừng lại và tìm một hướng đi khác cho mình. Kéo lê đôi dép vào nhà tắm, trong gương có một con bé uể oải và mệt mỏi nhìn mình. Có lẽ đây cũng là thời gian mình nhìn nhận lại bản thân mình, 25t ko còn quá bé bỏng nhưng lúc nào mình cũng nông nổi, nóng vội và trẻ con quá. Đây sẽ là bài học xương máu để mình phải rút kinh nghiệm.
    Hôm nay vẫn còn chút tiếc nuối, nhưng có lẽ đến chiều tâm trạng đã ổn hơn.
    Từ ngày mai mình sẽ ôn thi, ngày mai trời lại sáng, mình thích câu này.
     
    #1
  2. dongho_cat

    dongho_cat Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    213
    Đã được thích:
    2
    Nơi ở:
    Vỉ tuyến 17
    Ngày mai là một ngày mới, có bao giờ là muộn đâu bạn! có thể bây giờ bạn là người chiến thắng rồi đấy. Chúc mọi điều tốt lành!
     
    #2
  3. gautrang202

    gautrang202 Thành viên sơ cấp

    Bài viết:
    277
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    www.vicuocsong.net
    Dường như immortally có thất nghiệp đâu? bạn chỉ tạm ngưng việc để tìm lại hướng đi thích hợp hơn cho chính mình thôi mà. Chúc bạn thành công trên con đường của bạn.
     
    #3
  4. immortality

    immortality Thành viên sơ cấp

    Bài viết:
    25
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    Hà Nội
    :friend: Uh, cám ơn bạn. Có câu thế này " Đừng nghĩ mọi việc đã kết thúc, mà hãy nghĩ tất cả mới chỉ bắt đầu". Chúc bạn vui nhé!
     
    #4
  5. immortality

    immortality Thành viên sơ cấp

    Bài viết:
    25
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    Hà Nội
    Uh, tớ chỉ tạm ngưng thôi, nhưng có lẽ là thời điểm này tớ cảm thấy hơi khó khăn một chút. Cám ơn bạn nhiều nha!
     
    #5
  6. immortality

    immortality Thành viên sơ cấp

    Bài viết:
    25
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    Hà Nội
    99 Khoảnh Khắc Đời Người

    Dịch giả: Nguyễn An

    54- Khoảnh khắc thất nghiệp




    * Không phải là không thê nói, khi thất nghiệp, chính bắt đầu cơ hội mới của bạn đến.
    * Sau khi thất nghiệp, con đường của cuộc sống vẫn ở dưới chân bạn, chỉ cần bạn không mơ ước viển vông, chỉ cần bạn dám tiến lên, cuộc đời sẽ luôn luôn mỉm cười với bạn.
    Thất nghiệp, rơi vào nghịch cảnh của cuộc sống, lại đối mặt với một nấc trắc trở của đời người. Bất kể là bạn vì nguyên nhân gì mà mất việc làm, là nguyên nhân chủ quan hay nguyên nhân khách quan đành chịu, trước khi bạn tìm lại được công việc làm, bạn đều có thể có cảm giác nhẹ nhõm hoặc nặng nề.
    Nhất là khi, nếu như bạn đã từng quen bưng chiếc bát sắt men, quen ăn cơm bếp tập thể, đột nhiên bị quy luật kinh tế thị trường ép đến mức đứng hẳn sang một bên, thì cảm giác đau khổ của bạn sẽ càng thêm nặng nề hơn.
    Ðể hạn chế cảm giác này, bạn xoay xở ra sao? Ðồng thời bạn tự nhận để thoát khỏi nghịch cảnh và khai thác cục diện mới như thế nào?
    - Trước mắt bạn lại thêm một vấn đề khó của cuộc đời.
    Lúc này, điều tồi tệ nhất, đáng sợ nhất là chán nản sa ngã, hoặc giận trời trách người, bất mãn trong lòng hoặc ngã gục không gượng dậy được nữa, từ đó lười biếng lêu lổng. Như thế, ngoài việc làm cho hoàn cảnh của bạn càng thêm tồi hơn, không thể có bất cứ một kết cục tốt đẹp nào khác.
    Tư tưởng lười biếng lêu lổng sẽ phá hoại thể xác và tinh thần của bạn, làm mất đi tài năng của bạn.
    Oán trời trách người, bất mãn trong lòng chẳng có giá trị gì cả. Xuất hiện thất nghiệp vốn là hiện tượng bình thường của nền kinh tế sôi động. Trong quá trình vận động của nền kinh tế thị trường, không có hiện tượng thất nghiệp mới là không bình thường. Chỉ có nền kinh tế kế hoạch như một dòng nước không chảy mới cố định người sản xuất trên một cương vị cho mãi tới lúc nghỉ hưu, không xuống chức cũng không đổi vị trí, bạn vị tất còn lưu luyến dòng nước tĩnh đó, lưu luyến cái xoong cơm tập thể ăn không no, đói không chết đó chăng? Bạn nên quăng bỏ nó đi một cách dứt khoát, thiết kế lại mình, để thích ứng với quy luật vận động của kinh tế thị trường.
    "Thực hành kinh tế thị trường" quyết không phải là một câu khẩu hiệu nhẹ nhàng! Tiếp nhận hiện thực thất nghiệp, tìm lại việc làm sẽ là một trong những cái giá bạn phải trả.
    Nếu như sau khi thất nghiệp, bị gục ngã không đứng dậy nổi, lười biếng lêu lổng, kết cục của nó có thể càng trực tiếp mà rõ ràng: từ lười đi đến xuẩn, từ xuẩn đi đến càng lười hơn, càng lười mà xuẩn tất sẽ dẫn đến nghèo túng - lười xuẩn nghèo ba cái làm thành một thể là quy luật tất nhiên!
    Bạn cần phải vứt bỏ những tình cảm và hành vi tồi tệ đáng sợ này!
    Sau khi thất nghiệp, tìm lại và phát hiện mình, thiết kế lại và biểu hiện mình, mở ra lối đi khác đợi thời cơ trở lại là cách chọn lựa đẹp nhất của bạn.
    Không cần thiết phải thắt cổ mình treo trên một cái cây. Phương đông không sáng thì phương tây sáng. Trời đất vẫn bao la như thế, chỉ cần bạn không nhụt chí là luôn luôn có chỗ cho bạn đứng chân.
    Không phải là không thể nói, lúc thất nghiệp chính là bắt đầu cơ hội cuộc đời mới của bạn đến. Bởi vì lần thất nghiệp này đã tạo cho bạn ưu thế phát huy tốt hơn và cơ hội đặc biệt. Cho nên sau khi thất nghiệp bạn nên bình tĩnh nhìn lại mình một cách đến đầu đến đũa.
    Ðiểm mạnh của bạn ở chỗ nào, ưu thế ở chỗ nào, rốt cục thích ứng làm việc gì? Một khi phát hiện ưu điểm và ưu thế của mình chuẩn xác, kiên định đi theo con đường này thoát khỏi nghịch cảnh, bạn hoàn toàn có thể đạt tới giới hạn thành công mà bạn đã không dám ước mong trước đây.
    Có một giáo sư đại học dạy lịch sử, năm1987 khi tổ hợp tối ưu đội ngũ giáo sư bị phòng giáo vụ đào thải, ông ta bị ném vào hàng ngũ những người tự đi kiếm việc. Sau khi mất việc ông ta đã căn cứ vào sở trường của mình về văn vật thư họa, đã hợp tác với người khác mở một cửa hàng vẽ chữ kiêm phục chế văn vật, bán đồ dùng văn phòng và đồ trang sức của phụ nữ, phù hợp với nhu cầu tiêu dùng của hàng loạt cư dân thành thị, cộng thêm có phương pháp kinh doanh nên càng buôn bán càng hưng thịnh. Ông rất nhanh chóng trở thành người giàu có nhất trong số các bạn cùng lớp thời học đại học. Mà trong con mắt của các bạn giáo sư trường ông dậy cũ, ông là một người giàu kếch xù. Ðồng thời ông còn phát biểu trên mấy tờ báo trong toàn quốc mấy bài viết về phương diện giám định và thưởng thức thư họa của Trung Quốc. Nếu như không thất nghiệp, ông ta tất nhiên chỉ là một giảng viên lịch sử loại 3. Chính vì thất nghiệp đã cho ông một cơ hội thể hiện mình chân chính.
    Hệ số bảo hiểm của cuộc sống quá lớn, không có cảm giác nguy cơ, không có ý thức cạnh tranh, thường thường làm cho người ta trở nên lười biếng mà ngu xuẩn. Một khi sợi dây bảo hiểm bị đứt, anh ta tay chân có thể chẳng biết làm gì. Có một căn cứ cách mạng cũ, trước đây Chính phủ hàng tháng đều cung cấp cho nhân dân địa phương đó một khoản sinh hoạt phí nhất định. Sau hội nghị Trung ương lần thứ 3 khóa XI, nông thôn đã thực hiện chế độ khoán, đời sống của nhân dân vùng căn cứ địa cũng giống như nông thôn toàn quốc đã phát sinh biến đổi long trời lở đất, còn những người dựa vào sinh hoạt phí cố định thì phần nhiều vẫn như cũ, vẫn trong nghèo khổ.
    Cho nên, thất nghiệp chính là cơ hội cực tốt để rèn luyện năng lực của bạn. Thất nghiệp sẽ ép buộc bạn dâng lên cảm giác nguy cơ, tham gia vào cuộc cạnh tranh của cuộc sống, thúc ép bạn phát huy mình, sáng tạo mình một cách thật sự. Bạn cần phải lợi dụng cơ hội này để tỏ rõ bản sắc anh hùng của bạn, quyết không thể tự nhận là kẻ bạc nhược.
    Trước khi tìm được một công việc lý tưởng, vì nhu cầu cuộc sống, bạn cũng có thể dũng cảm vứt đi tâm lý chuộng hư vinh để đi làm một số công việc bình thường nhất hoặc không hợp với chí thú của mình. Ðừng tưởng là bạn đã từng là nhân viên cơ quan sẽ không thể đi làm những việc buôn nhỏ ở đầu phố. Ðừng tưởng là bạn đã từng là công nhân chính thức của nhà nước mà không thể đi làm một công nhân quét rác tạm thời. Ðừng tưởng là bạn là sinh viên mà không thể làm một tiếp viên ở khách sạn.
    Có tới ba trăm sáu mươi nghề, mà nghề nào cũng xuất trạng nguyên. Chưa biết chừng bạn sẽ từ cương vị công tác bình thường đó đứng lên trở thành người có tầm cỡ, trên thế giới có vô số nhà cự phú chẳng phải đều đã bắt đầu từ những người cu li nhỏ hèn, người buôn bán nhỏ đó sao?
    Hoắc Anh Ðông lúc 18 tuổi còn là một công nhân đốt lò trên phà, hơn nữa chẳng bao lâu còn bị ông chủ sa thải. Sau khi sa thải ông ta đi đến sân bay để làm phu, mỗi ngày được trả công 7 xu. Về sau, lại đi làm công nhân tán rivê, công nhân chế biến đường. Hoắc Anh Ðông đã tôi luyện ý chí ngoan cường trên vị trí của những người cu li nhỏ hèn như thế, đã hình thành phẩm cách vĩ đại. Không có những tôi luyện này rất khó nghĩ đến ông ta về sau có thể trở thành cự phú công thương.
    Croc, nhà triệu phú, ông chủ tịch kỳ đầu tiên của công ty Midanlaw, đầu tiên bắt đầu kinh doanh bánh Hamburger giá 15 - 20 xu một cái, ở thành phố Chicago.
    Chen Bi Shen (Trần Bật Thần) có danh hiệu là "người giàu hàng đầu ở Thái Lan" đã cất bước đi lên từ người phu khuân vác ở Bang Kok, người buôn bán lặt vặt và nhân viên nhà bếp.
    Ngoài ra, mở ra con đường khác, gián tiếp thành công cũng là một thiết kế tốt đẹp sau khi thất nghiệp.
    Trong sách "Lã Thị Xuân thu" có ghi chép một câu chuyện như sau: Nước Tề có một người thích đi săn, vì con chó săn không làm được việc gì, dây dưa thời gian mãi vẫn không bắt được thú săn, về nhà thì thẹn với người trong nhà, đi ra thì xấu hổ với láng giềng và bạn bè, muốn đi mua một con chó săn thì nhà lại nghèo túng chẳng có tiền nên không thể làm gì được. Thế là, anh ta không nản lòng, tạm thời cất súng săn, vứt bỏ sở thích của mình đi đến đồng ruộng siêng năng trồng trọt. Hai năm sau, gia đình giàu có, lại đem tiền mua được một con chó săn tốt, lại trở lại nghề cũ, săn được rất nhiều vượt hẳn bạn bè.
    Nếu như người đi săn lúc mới đầu không có một con chó săn tốt, gia đình lại nghèo không thể mua được, hết đường xoay sở, anh ta tất nhiên không thể có bước ngoặt của đời người. Chỉ có khi anh ta mở ra một con đường sống khác, lần hồi tìm đường thắng, làm việc cật lực và siêng năng trên đồng ruộng không mệt mỏi sau hai năm mới giải thoát vòng khốn quẫn thực hiện được nguyện vọng.
    Ðấy là một câu chuyện nhỏ rất có ý nghĩa gợi ý của cuộc đời. Người ta thường có thể gặp cảnh khó khăn, thậm chí đôi khi hầu như rơi vào cảnh ngộ không có lối thoát. Khăng khăng làm theo ý mình, tất nhiên tuyệt vọng, chỉ có cách đi tìm một ?con đường khác?. Con đường này sẽ tiềm ẩn trong đời sống của bạn, chỉ có bạn tự đi tìm, tự đi đào bới, tất nhiên có thể núi lượn đường vòng dẫn đến được một mảnh trời riêng.
    "Suốt ngày tìm xuân chẳng thấy xuân", bỗng nhiên, "Quay về lại thấy xuân treo đầu cành".
    Sau khi thất nghiệp, con đường của cuộc sống vẫn ở dưới chân bạn, chỉ cần bạn không mơ ước viển vông, chỉ cần bạn dám tiến lên, cuộc đời sẽ luôn luôn mỉm cười với bạn.

    Đang nghe You'll see. Chúc cả nhà buổi tối tốt lành
    You think that I cant live without your love
    Youll see,
    You think I cant go on another day.
    You think I have nothing
    Without you by my side,
    Youll see
    Somehow, some way

    You think that I can never laugh again
    Youll see,
    You think that you destroyed my faith in love.
    You think after all youve done
    Ill never find my way back home,
    Youll see
    Somehow, someday

    Chorus:

    All by myself
    I dont need anyone at all
    I know Ill survive
    I know Ill stay alive,
    All on my own
    I dont need anyone this time
    It will be mine
    No one can take it from me
    Youll see

    You think that you are strong, but you are weak
    Youll see,
    It takes more strength to cry, admit defeat.
    I have truth on my side,
    You only have deceit
    Youll see, somehow, someday

    Chorus2:

    All by myself
    I dont need anyone at all
    I know Ill survive
    I know Ill stay alive,
    Ill stand on my own
    I wont need anyone this time
    It will be mine
    No one can take it from me
    Youll see

    Youll see, youll see
    Youll see, mmmm, mmmm
     
    #6
  7. immortality

    immortality Thành viên sơ cấp

    Bài viết:
    25
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    Hà Nội
    Ngày thứ 3
    Lắng nghe cuộc sống
    Mọi buổi sang mình thường vội vàng đi làm, để ko kịp dừng lại dỗ dàng 1 bé đang mếu máo đòi mẹ đi chơi.
    Để ko đáp lại câu quen thuộc của 1 bé 5t tầng 3 “Sao cô mặc đẹp thế?”
    Để dừng lại hỏi thăm em bé chị bán mía (mình vẫn hay mua), để góp ý với chị bán hạt bí “Sao chị rang kỹ thế, hạt bí là ko được rang cháy thế này đâu nhé”.
    Để kịp nhìn nụ cười của chị bán lá chè xanh“Con bé này cứ đến chủ nhật mới mua 500 xanh cơ mà”.
    Để có thời gian chăm sóc chị gái, chuẩn bị chào đón cháu gái xinh xắn, dễ thương của mình.
    Để có thể hì hụi đun nào lá bưởi lá chanh, gội đầu rồi hít hà hoặc khoe khắp mọi người.
    Để lọ mọ ngồi chia sẻ cảm xúc thường nhật với mọi người, thậm chí xa lạ nhưng rất đỗi quen thuộc.
    Để nhận thấy mình dần lớn khôn, chín chắn và trưởng thành hơn.
    Để hào hứng chuẩn bị cho 1 cơ hội mới, chứ ko ngồi buồn bã và chán nản.
    Để đủ kiên nhẫn để chờ yêu thương của mình (Đang ở nơi nào?)
    Để...
     
    #7
  8. ngocluyen12

    ngocluyen12 Thành viên sơ cấp

    Bài viết:
    706
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    Hai phong
    Thế là ngày thứ 3 tâm trạng bạn đã dần trở lại bình thường rồi đấy. 25t còn trẻ để có thể bắt đầu lại mà. Sau cơn mưa trời lại sáng - mình cũng rất thích câu này.
    Chúc bạn mọi điều tốt lành!
     
    #8
  9. zero.zero

    zero.zero Thành viên sơ cấp

    Bài viết:
    5
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    long bien
    chị ơi chị có lên nhé , em thấy bài chị post lên hay quá.
     
    #9
  10. hồngtrường

    hồngtrường Thành viên sơ cấp

    Bài viết:
    1,077
    Đã được thích:
    2
    Nơi ở:
    Hà Lội
    Hôm này sao không có nhật ký nhỉ??
    Chắc immortality hết thất nghiệp rùi.
    Vui rùi hihihiih
     
    #10
  11. immortality

    immortality Thành viên sơ cấp

    Bài viết:
    25
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    Hà Nội
    Cám ơn em, hì hì
     
    #11
  12. immortality

    immortality Thành viên sơ cấp

    Bài viết:
    25
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    Hà Nội
    Cám ơn mọi người đã lắng nghe tớ. Ko nhanh thế đâu, chưa hết thất nghiệp đâu :wall:, tớ đang chờ kết quả thi tuyển nữa cơ. Nhưng mọi người chia sẻ cùng tớ là đã vui rùi, hì hì :angel:
     
    #12
  13. immortality

    immortality Thành viên sơ cấp

    Bài viết:
    25
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    Hà Nội
    Ngày... (ko biết là ngày bao nhiêu thất nghiệp rồi nhỉ, cũng ko quan trọng lắm). Mình nên đếm ngược trước khi chờ kết quả thi tuyển ở công việc mới thì hơn (tạm thời bí mật nhé).

    Ngày thứ nhất của ngày hôm qua.
    Càng ngày càng thấy mình đảm đang tệ, có lẽ điều này mình học được từ bố và mẹ, ngày bé mình vốn là đứa bắng nha bắng nhắng, nhí nhố, nghịch ngợm, hồn nhiên, vô số tội. Tóm lại là chẳng để ý điều gì, nấu nướng hay thu vén ư, lại càng không. Nhưng càng ngày càng thấy mình thay đổi, và bị ảnh hưởng nhiều từ bố mẹ, mình chăm chỉ hơn, quan tâm đến mọi người nhiều hơn, đảm đang hơn, hihi, he he. Cháu gái mình chắc sẽ rất bụ bẫm dễ thương, bởi vì mẹ cháu đã được dì chăm sóc rất cẩn thẩn, tã và quần áo mới của cháu đã được dì giặt sạch sẽ và thơm tho. Nhưng cháu phải chờ đủ ngày mới được ra gặp dì nhé.
    Hôm qua mình tham gia offline cùng với 4rum cyworld gì ý, là khách mời nhé, cơ mà các bạn ý vô cùng xì tin, ngồi mới thấy mình già cả lẩm cẩm quá. Cũng bon chen xông lên tham gia chơi trò chơi, cơ mà ko giật được giải gì. Thực ra lúc đi cũng phấn đấu tư tưởng lắm, vì thất nghiệp hay có tâm lý...kỳ thị, xa lánh mọi người (hihi, mặc cảm mà). Nhưng cuối cùng vẫn đi, cũng vui, lại còn được quà mang về nữa nhé.

    Viết cho mình,
    Thời gian này mình ngẫm nghĩ về mình nhiều hơn, quả là mình có nhiều điều phải sửa và phải thay đổi. Lúc nào cũng thiếu bình tĩnh và thiếu kiên nhẫn thôi. Thôi biết lỗi và sửa sai là đc rồi, ko nên suy nghĩ nhiều nữa.
    Viết cho mùa xuân,
    Mùa xuân vẫn đang lấp ló ở đâu đó, báo hiệu trước bằng những cơn mưa phùn và những trận rét đến tê tái.
    A có đến cùng mùa xuân?
    (Tớ đang bận tẹo, phải out cái đã, hi hi)
     
    #13
  14. maitrinh

    maitrinh Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    317
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    TPHCM
    Anh đến cùng bão tố thì chết chị nhỉ :wall::wall:
     
    #14
  15. immortality

    immortality Thành viên sơ cấp

    Bài viết:
    25
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    Hà Nội
    Mùa xuân ko có bão đâu em, he he :talk:
     
    #15
  16. maitrinh

    maitrinh Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    317
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    TPHCM
    Em đang nói bão lòng mà.
     
    #16
  17. immortality

    immortality Thành viên sơ cấp

    Bài viết:
    25
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    Hà Nội
    Bão lòng thì hơi khủng :wall:
     
    #17
  18. immortality

    immortality Thành viên sơ cấp

    Bài viết:
    25
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    Hà Nội
    Ngày...
    Viết cho cháu gái yêu
    Theo dự kiến của ông bác sỹ thì là 15 ngày nữa dì mới gặp cháu, cơ mà dì cũng ko sốt ruột đâu, dì vẫn cần mẫn và tỉ mỉ những công việc hàng ngày nấu nướng cho mẹ cháu, dì hay bật các thể loại nhạc bắt mẹ cháu nghe, với hy vọng sau này cháu thích nghiền ngẫm các thể loại nhạc như dì chứ ko như mẹ cháu, he he. Dạo này dì hay tự tìm cho mình những niềm vui nhỏ nhỏ, hay nói oách hơn là cách dì tận hưởng cuộc sống từ những điều đơn giản nhỉ? Chiều nay dì lòng vòng các hiệu sách, dì lại tự thưởng cho mình 1 quyển sách nữa, hè hè, thế là chưa tính hôm trước dì đã tự thưởng cho mình 1 quyển truyện ko nhân dịp gì rồi.
    Trời lạnh quá, dì cực kỳ yếu chịu rét, hôm qua dì đã đi dò hỏi mọi người xem là nên mua máy sưởi hay là đệm sưởi hay là gối sưởi cho cháu, cơ mà máy sưởi có vẻ ko được tốt lắm. Nhưng cháu yên tâm, cháu sẽ cực kỳ ấm áp trong vòng tay của ông bà, bố mẹ cháu lại còn cả dì nữa chứ.
    Trời lạnh, chiều nay dì đi chùa Hà, mỗi khi mệt mỏi hay cảm thấy quá căng thẳng, đi chùa giúp dì cảm thấy rất tĩnh tâm và thanh thản, cơ mà hôm nay là ngày rằm đấy, dì đi để khấn các cụ phù hộ 2 mẹ con cháu mẹ tròn con vuông, hihi.

    Mặc kệ cuộc đời, mặc nắng mưa
    Mặc kệ yêu thương, mặc dối lừa
    Mặc kệ tình ai, mặc tình tôi
    Mặc kệ vấn vương trói buộc đời
    Mặc kệ thị phi, mặc tiếng đời
    Mặc kệ danh lợi , mặc kệ vui
    Cứ buông tất cả vào trong gió
    Để chút lòng cười với thảnh thơi
     
    Last edited: 22 Tháng một 2008
    #18
  19. Dinh Thai

    Dinh Thai Thành viên sơ cấp

    Bài viết:
    8
    Đã được thích:
    0
    Nơi ở:
    Viet nam
    Hãy cảm ơn đời vì đã tạo cho mình những khoảnh khắc khó khăn đó bé ơi :thanx: Qua những lúc như thế thì mình mới có cơ hội hoàn thiện mình và đó là những nấc thang ko thể thiếu để chúng ta bước tới những thành công trong tương lai. Mà anh đọc xong bài viết của em thì em đâu phải thất nghiệp chẵng qua em đang tìm hướng đi mới cho mình thui. Chúc em thành công trên con đường mà mình đã chọn nhé ! :flower1:
    Anh cũng đang thất nghiệp này nhưng ko sao, ko việc gì phải vội phải ko em ? Rồi ngày mai mọi việc sẽ tốt đẹp thôi (tất nhiên là mình phải cố gắng) :banana::banana::banana:
     
    #19
  20. thuyanh311

    thuyanh311 Thành viên thân thiết

    Bài viết:
    169
    Đã được thích:
    2
    Nơi ở:
    Nơi có Thiên thần nhỏ ngự trị trong trái tim
    Chà! dạo này chăm 8 dữ đaaaa.......:rotfl:
     
    #20

Chia sẻ trang này