Chuyện tình

  • Thread starter nedved
  • Ngày gửi
N

nguyen_ngoc

Sơ cấp
10/3/05
12
0
0
Ho Chi Minh
@ anh tienmap, những truyện của anh post hay quá, em đọc mà quên là mình đang làm việc luôn :).
 
N

nguyen_ngoc

Sơ cấp
10/3/05
12
0
0
Ho Chi Minh
Người đàn bà xinh đẹp và người đàn ông xấu xí

Ngay lúc tìm ra số ghế trên máy bay, Trung đã kịp nhận ra có một người đàn bà rất đẹp sẽ ngồi cùng hàng với mình. Con người vốn được trời phú cho một trực giác vi diệu, trong đó vi diệu nhất có lẽ là sự cảm nhận cái đẹp.

Trong một cuộc hành trình, có được một người đàn bà đẹp ngồi bên cạnh, bao giờ cũng là một điều thú vị. Cái thời gian lê thê của chuyến đi sẽ không còn trở nên khó chịu. Cơ thể bải hoải sẽ được thổi một luồng gió lành, khiến ta khỏe khoắn hơn, dáng vẻ sẽ chỉnh chiện hơn, còn ánh mắt ta thì sẽ trẻ trung hơn, tươi vui hơn... Nói tóm lại, có một người đẹp đồng hành sẽ là một điều may mắn. Nhưng chưa kịp hoan hỉ với dịp may hiếm có ấy thì Trung đã nhận ra cùng hàng ghế với mình còn có một người đàn ông. Và anh cụt hứng ngay khi biết người đàn ông và người đàn bà xinh đẹp này đi cùng nhau. Người đàn ông xếp đồ lên ngăn hành lý xong, ngồi vào ghế giữa, cái ghế ngăn cách anh với người đà bà xinh đẹp. Ông ta nhanh nhẹn, dáng vẻ khiêm nhường đứng lên, nép người dành chỗ cho Trung len vào ghế trong cùng, sát bên cửa sổ.

Còn ít phút nữa máy bay mới cất cánh. Qua câu chuyện, Trung hiểu họ chính là vợ chồng. Mà người vợ (quả là Trung đã không lầm) mới đẹp làm sao. Trên đời này có hai loại người đàn bà đẹp. Loại thứ nhất là người đẹp ưa nhìn thoáng; loại thứ hai là dạng đàn bà càng nhìn, càng thấy đẹp. Loại thứ nhất đã là quý, loại sau là vừa quý, vừa hiếm. Người đàn bà này đây là loại thứ hai. Cái đẹp toát lên ở cả dáng, da và mặt; vừa rực rỡ, vừa kín đáo, kỳ lạ hơn nữa là vẻ đẹp của chị ta lại bao hàm những thông điệp trái ngược. Khuôn mặt đầy đặn, đôi mắt to lóng lánh, mạnh bạo nhưng lại ánh lên sự đoan chính, sang cả của người thường xuyên tiếp xúc chốn lịch lãm. Đôi môi dày, vẻ như tham lam, dễ dãi, nhưng làn khóe lại phân minh, biểu thị sự khôn ngoan, kiêu kỳ. Và cái cổ, cái cổ cao, thanh tú vừa biểu hiện của sự khéo léo, đôn hậu, vừa như vô tâm, lơ là. Nhưng, cũng chính cái cổ lại là vật phản chủ. Với ba ngấn không còn được thoáng đãng; hơi đậm hơn bình thường, nó đã vô tình phát ra thông số về tuổi tác. Người đàn bà này không còn trẻ. Chắc cũng phải ngoài bốn mươi một chút. Nhưng như thế thì lại càng đúng là một người đẹp. Gần như không son phấn, không nước hoa, chị ta không tận dụng phương tiện làm đẹp như những người ở lứa tuổi này thường làm. Quả là một người đẹp, đầy tự tin - Trung nghĩ.

Máy bay sắp cất cánh, người chồng lúi húi kiếm sợi dây an toàn, nhanh nhẹn cài khóa cho vợ. Ông ta dặn vợ cách ngồi thẳng lưng, ép sát vào thành ghế khi máy bay bắt đầu chạy lấy đà. Vậy là bông hoa đẹp này đã có chủ. Và "chủ" là một người cực kỳ xấu xí. Chao ôi đã biết là xấu, nhưng Trung không nghĩ rằng người đàn ông này càng nhìn, lại càng xấu đến thế. Ông ta khoảng ngoài năm mươi tuổi. Mặt gãy, mũi tẹt, da lỗ chỗ, đen đúa. Nhưng trời bù lại cho được đôi mắt. Đôi mắt to, ánh màu xanh da trời, hóm hỉnh và chân tình. Người như thế này mà lại giữ được trong tay một bông hoa đẹp như thế kia thì hoặc phải là tỉ phú, hoặc là bạo chúa. Lập tức, cái khôn ngoan của người đàn ông dậy Trung rằng, phải biết tránh sang một bên. Hãy như một con ngựa thổ mộ, hai đuôi mắt bị bưng kín bởi hai miếng da, cứ thẳng lối, lóc cóc nước kiệu và không nhìn thấy gì ở ngay bên cạnh. Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng Trung vẫn không khỏi bị hút về phía người đàn bà. Bởi thế, khi máy bay vừa lấy xong độ cao, đèn cài dây an toàn vừa tắt, Trung đã khéo léo dùng cặp mắt có độ nhạy kỹ thuật số "bảy chấm năm" từ phía sau gáy ông chồng, hướng về phía người đàn bà. Lập tức, anh nhận được tín hiệu rất kín đáo và sành sỏi. Nàng, không nhìn về phía Trung. Nét mặt nàng, không thay đổi, đôi mắt vẫn dán vào trang tạp chí Heritage Fashion, nhưng lại ánh lên chút thích thú (sự thích thú được khéo léo ngụy trang bởi khuôn mặt chăm chú với những hình ảnh lạ mắt trên trang báo). Và đôi môi, đôi môi vẫn đoan trang, song làn môi cong thoáng giật lên nhè nhẹ. Hệt như tín hiệu moóc của anh lính hải quân; chỉ là cây cờ với vài ba cái phất ngang- dọc - lên - xuống, nhưng chứa đựng biết bao điều: Vâng, em là một con tàu đang lênh đênh, cô quạnh giữa đại dương với bao sóng giữ và đá ngầm. Em khao khát biết bao một dải đất xanh tươi, đầy hoa và tiếng chim hót...

Thông điệp hấp dẫn là vậy, nhưng không thể có cách nào đáp trả. Anh bấm ghế ngả ra phía sau, nghĩ vu vơ, cười thầm chính bản thân mình. Dù thừa biết là mình đang thi vị hóa chuyện ánh mắt và cây cờ của anh thông tin hải quân, Trung vẫn thầm chép miệng tiếc rẻ và thiếp đi lúc nào không hay. Phải cho đến lúc có tiếng cô tiếp viên mời hành khách chọn bữa ăn nhẹ, Trung mới bừng tỉnh. Người đàn ông xấu xí ngồi bên vỗ vỗ vào cánh tay anh, nhắc:

- Dùng mì xào đi anh. Cho nó nhẹ bụng.

Rồi cũng vẫn ông ta, cẩn thận đón hộp mì từ tay cô tiếp viên, kèm theo lời cảm ơn và đặt nó lên chiếc bàn trước mặt Trung với thái độ thật nhã nhặn. Xong cái công việc chăm sóc cho hàng xóm, ông ta lại quay sang khay ăn của vợ. Với những động tác khéo léo, tỉ mỉ của người thợ kim hoàn, ông mở nắp hộp, xếp gọn những gói gia vị, xé bao ni lông lấy thìa, khăn... từng cử chỉ như được gửi gắm một tình cảm thân thiết hệt như người bố chăm sóc đứa con gái cưng bé bỏng.

Nhìn người đàn ông nói, làm Trung không khỏi ngạc nhiên. Dường như động thái ấy không hợp một chút nào với khuôn mặt xấu xí, đôi vai rộng, vuông vức như cửu vạn của ông ta. Nhưng rồi Trung nhận ra rằng ẩn chứa đằng sau sự xấu xí thô kệêch ấy là một tâm tình cởi mở, thân thiện. Cái điều mà bấy lâu nay anh ít nhận được ngay cả với người vẫn thường xuyên tiếp xúc. Phát hiện ra điều này, Trung cảm thấy thích thú, dễ chịu. Và bắt đầu từ đây, Trung kín đáo theo dõi từng tiếng nói, cử chỉ của người đàn ông xấu xí.

Bữa ăn nhẹ kết thúc, cũng lại chính người đàn ông nhanh nhẹn nhấc khay đồ ăn của Trung đưa trả cô tiếp viên. Ông ta cũng làm thế với vợ mình, không để vợ kịp động tay, mặc dù chị ta ở gần sát ngay tủ của cô tiếp viên.

Bữa ăn nhẹ đã hoàn thành khâu hoạt động của lịch trình. Máy bay đang bay trong vùng thời tiết tốt, tiếng động cơ rung lên nhè nhẹ. Trung lại bật ngửa ghế, lim dim mắt, lắng nghe đôi vợ chồng trò chuyện. Người chồng cầm trên tay cuốn Heritage Fashion, người vợ ngồi nép bên cạnh, chăm chú:

- Đây là một công trình kiến trúc nổi tiếng ở A Ten... Không... Họ văn minh lắm. Chắc em không thể ngờ là họ đã đạt đến con số 45% hộ dân ở đô thị thực hiện mua sắm trên máy vi tính. Cái đặc biệt ở họ là sự bảo tồn văn hóa. Em biết không, mọi công trình xây dựng ở gần kiến trúc cổ đều phải có quyết định cấp nhà nước.

Cứ thế, từng trang, từng trang của tờ báo ảnh, khi là Niudilan, khi là Paris... người chồng ân cần dịch những chú thích ảnh bằng tiếng Anh cho vợ. Với giọng đằm thắm, lên bổng xuống trầm, như một người cha, ông giảng giải cho cô vợ ngồi bên, hệt như nói với cô con gái ngoan ngoãn, nũng nịu.
 
N

nguyen_ngoc

Sơ cấp
10/3/05
12
0
0
Ho Chi Minh
Máy bay chuẩn bị hạ cánh. Trung và đôi vợ chồng sắp chia tay. Qua một vài câu thăm hỏi thông thường giữa hai người ngồi cạnh nhau trên một chuyến bay (thăm hỏi biểu thị lịch sự, chứ không phải để làm quen), Trung được biết người đàn ông "hàng xóm" là giám đốc một công ty một trăm phần trăm vốn nước ngoài, đầu tư phần mền trong công viên mới mở ở thành phố Hồ Chí Minh. Hai vợ chồng họ ra Bắc chuyến này là về thăm quê. Họ có hai con, một trai, một gái. Cậu con trai chính là người thanh niên vừa nhận được giải thưởng quốc tế trong một cuộc thi thiết kế phần mềm ở Pháp mà ti vi phát đi phát lại suốt tuần qua. Tết này "cháu không về được vì còn phải làm nốt cái đề tài ứng dụng phần mền dành cho chăn nuôi ở các nước đang phát triển. Đề tài được một chương trình quốc tế tài trợ trọn gói" - người đàn ông xấu xí nói giọng khiêm tốn. Riêng đứa con gái, năm ngoái vừa đạt được chương trình học bổng của Nhật. "Hiện cháu đã bay thẳng từ Nhật về Hà Nội chờ bố mẹ để cùng về quê". Không hiểu sao nghe chuyện về hai đứa con của đôi vợ chồng này, Trung cứ đinh ninh một điều: con của họ chắc sẽ có sắc đẹp của mẹ và trí thông minh của người cha.

Hai vợ chồng người đàn bà xinh đẹp và người đàn ông xấu xí, hòa vào dòng người xuống máy bay. Người chồng mang toàn bộ đồ đạc, kể cả cái túi đeo nhỏ xíu của vợ. Ông băng lên trước, thỉnh thoảng lại dừng lại giây lát, để tạo ra khoảng đất trống cho vợ đặt những bước chân líu ríu phía sau.

Trung vẫn không khỏi tò mò theo dõi đôi vợ chồng. Người chồng lưng thẳng như cây luồng, sải những bước dài, ngay ngắn, vững chãi. Đằng sau, chị vợ ngoan ngoãn, khuất phục, pha chút tự hào. Hệt như một con mèo đẹp mã, đuôi vổng lên cao, mặt hơi có chút ngơ ngác làm dáng, người đàn bà xinh xắn nương theo bóng ông chồng - một chú chó Bun giốc mạnh khỏe, uy lực, bất khả xâm phạm... Họ đi bên nhau và làm nên một sự "khập khiễng". Cái khập khiễng tuyệt vời của tạo hóa, khăng khít, không thể tách rời.

(báo NLĐ)
 
T

tien map

Sơ cấp
17/1/05
18
0
0
45
HCM City
Nắng chiều

Nguyễn Khải

1

Chị Bơ đe tôi:

- Nếu cậu lại đem chuyện của chị với anh ra viết báo thì đừng có vác mặt đến đây chị chị em em nữa nhá!

Khốn nỗi, cái thằng viết lại vốn có tật thích lôi việc của nhà ra viết. Chuyện hay thì giấu đi, còn chuyện dở thì phóng đại lên. Nên anh em họ hàng phải từ bỏ, vợ con phải giận hờn, bè bạn cũng gớm mặt. Nói tốt về mình là người viết hồi ký, là người bình thường với cái tâm lý thông thường mượn bút mực để tự khoe. Còn kể xấu mình, tự bới móc mọi thói tật của mình thì đích thực là anh nhà văn rồi. Tại sao thế! Tôi cũng không hiểu nữa. Có thể là cái nghiệp dĩ của những người cầm bút chăng? Nhưng lần này tôi viết về bà chị tôi với ông anh rể muộn mằn có khác với những chuyện trước. Lần này tôi chỉ có khoe thôi. Tôi khoe cái hay cái đẹp cái phúc đức của dòng họ nhà tôi, nếu như đây đó thấp thoáng một nụ cười, thì cũng là cái mỉm cười hiền lành, vui một chút, nghịch một chút cho câu chuyện được đậm đà.

2

Tức là chị Bơ tôi bằng lòng đi lấy chồng. Lấy chồng lần thứ nhất là chỉ vừa mới năm nọ. Tôi năm nay đã xấp xỉ sáu mươi tức thì chị tôi không còn trẻ nữa. Năm chị tôi nhận lời xuất giá, là vừa tròn bảy chục tuổi. Chị Ðại, cũng là một bà chị khác của tôi, là em dâu ông Nguyễn Thế Truyền, đứng ra mai mối. Trong họ nhà tôi, đàn ông thì hiền lành, nhút nhát, làm gì cũng sợ, chỉ cầu được yên thân, còn phần lớn các bà lại hết sức ghê gớm, ăn nói ghê gớm, hành động táo bạo, còn các trò chơi của mấy bà thì vô cùng quái đản. Chị Ðại bảo tôi với cái giọng thản nhiên nhất:

- Chúng tao định gả chồng cho bà Bơ, mày thấy thế nào?

- Tôi hét lên:

- Sắp xuống lỗ còn đi lấy chồng, các bà tính toán rõ hay!

Chị Ðại vẫn nói dửng dưng:

- Chúng mày đều là quân ích kỷ. Chỉ nghĩ tới mình mà không nghĩ người. Mày sợ xấu hổ à?

- Chứ lại không, thiên hạ họ biết chuyện phải cười đến vỡ bụng.

Ai cười mặc kệ họ. Là việc hay việc tốt chứ có phải việc xấu đâu mà sợ họ cười.

Tôi vẫn vùng vằng:

- Chị tính lại đi, không phải chuyện đùa đâu. Vỡ lở ra là tai tiếng lắm. Chị Ðại đã hơi cười cười:

- Ðể tao tính lại nhá. Mấy chục năm nay chị Bơ chỉ ở với gia đình cô Hoàng. Nay vợ chồng cô ấy đi Pháp rồi thì chị Bơ ở với ai? Hay là xuống ở với vợ chồng mày.

Tôi lắc đầu:

- Nhà tôi như trại lính, bà Bơ không chịu xuống đâu. ở với chị có được không?

Chị Ðại vẫn cười:

- ở thế nào được. Một bà già đã đủ để con cháu nó cằn nhằn rồi, hầu thế nào được cả hai.

Tôi bắt đầu phân vân:

- Cũng khó nhỉ, tuổi già ở chòm chõm một mình là nguy lắm, lúc đêm hôm...

Chị Ðại thủng thẳng tính:

- ở một mình cũng vẫn được, nhưng đêm phải có người đến cùng ngủ. Mày hoặc vợ mày, hoặc con mày phải thay nhau mà đến, lúc khỏe không đến cũng được, nhưng lúc ốm đau là phải đến.

Sự phản đối của tôi đã bớt hăng hái tới già nửa vì cái viễn cảnh phải cắt phiên nhau xuống cùng ở với bà Bơ. Là mẹ thì buộc phải đến rồi, không thích không vui cũng phải đến. Nhưng là chị, là bà chị họ, cũng phiền nhỉ... à, thế mà khó giải quyết đấy. Nói gì thì nói, cách tính toán của chị Ðại là hết sức thiết thực. Nhân nghĩa hão, sĩ diện dởm, người khổ càng khổ hơn vì có ai chịu đưa tay cho kẻ bất hạnh víu lấy đâu. Trong họ nhà tôi có nhiều bà đẹp đẽ hẳn hoi, có học thức hẳn hoi, làm phu nhân cũng còn được huống hồ làm vợ làm mẹ như mọi người mà đành chịu cảnh phòng không chỉ vì những tính toán không đâu vào đâu của các bậc cha mẹ. Thời Mỹ lại đòi chỉ gả con cho những gia đình quan lại, môn đăng hộ đối, là dở hơi hết sức. Ði làm dâu những gia đình đã tàn lụi, với những bà mẹ chồng hút thuốc sâu kèn, nói năng đài các nhưng một xu không dính túi, những ông chồng quen thói ăn chơi nhưng chẳng có nghề ngỗng gì, ra thở vào than vì thời thế đã đổi thay, thì còn khổ cực, nhục nhã hơn con ở. Thà ở vậy mà hóa hay. Chị Bơ tôi sở dĩ muộn chồng vì cả một thời son trẻ chả ai để ý đến chị cả. Là con ông bác họ lên ở với chú thím với các em. Tiếng là người trong gia đình nhà quan, nhưng cô cháu nghèo làm sao dám so bì với các bà em phú quý. Ðã nghèo lại không được đẹp, lại ăn mặc xuềnh xoàng, nói năng rất ít, luôn luôn xuất hiện ở phía sau, là người rất cần thiết cho mọi người nhưng vẫn bị mọi người quên bỏ. Chị bị bỏ quên cũng vì chị không bao giờ đòi, chị cam phận, lại tự khép mình vào cái khuôn khổ lễ giáo đã không còn mấy ai theo nữa. Các bà chị con ông bác tôi vẫn chê chị Bơ là người cổ mà, trời đất ơi, đã nghèo lại còn cổ thì coi như số phận đã được an bài rồi.

3
 
T

tien map

Sơ cấp
17/1/05
18
0
0
45
HCM City
Cái chuyện vui lúc tuổi đã xế chiều của bà chị tôi được bắt đầu như sau:

Cách đây khoảng bảy, tám năm, một bà chị khác lập nghiệp ở xứ Bờ Biển Ngà có làm giấy bảo lãnh cho chị Bơ sang ở bên đó. Hai bà vốn hợp tính nhau từ thời con gái, về già đều là những tín đồ rất nết na của đạo Phật, có ăn ở với nhau ít năm cuối chắc cũng êm ấm. Ðã nghĩ mọi việc xong xuôi chỉ còn đợi ngày đi thì bà bên kia lại viết thư về báo hoãn, vì nghe đâu chính phủ bên ấy sẽ thay đổi, sẽ đổ hẳn, nên vợ chồng phải di chuyển cơ nghiệp qua Pháp. Nói vậy thì biết vậy, chứ còn cái gì sau đó ai mà biết. Chị Ðại phàn nàn với tôi: "Bà Bơ tuổi Sửu, cái số ấy là vất vả lắm, một đời hầu hạ các ông em bà em, rút lại tay trắng. "Xưa nay chị Bơ chỉ biết sống cho các em, dựa dẫm vào các em, vui buồn hộ mọi người, nay các em kéo nhau đi tuốt tuột, còn trơ lại có một mình, ăn không ra bữa, ngủ không ra giấc, chẳng có cái gì riêng để mà lo mà buồn, đi lại như cái bóng, va vào cái này đụng vào cái kia của hai căn buồng vừa ẩm vừa tối, nghĩ thật tội. Ai cũng than thở là rất tội mà không một ai mở miệng mời bà chị nhất họ tới ở nhà mình để tiện bề chăm sóc, vợ chồng tôi cũng thế. Lúc khỏe đã vậy, lúc ốm thì sao, ốm một trận rồi chết cũng đã vất vả, lại ốm đến vài năm mới thật rầy rà. Cũng may trong họ còn có chị Ðại. Chị có quyền la mắng tất cả mà không ai dám giận vì chị ăn ở rất thật lòng, lại rất thạo việc. Việc người sống và người chết của cả một họ mà không có chị dúng tay vào là y như bê bết. Nói cho đúng chị cũng không dúng tay, một ngón tay cũng không động đậy, mà chỉ dùng miệng thôi, tính giùm cho thôi. Cái việc này thì thủ tục phải như thế này, sự chi tiêu phải như thế này, và chị cắt đặt luôn, một lũ con cháu và kẻ ăn người làm cứ thế mà chạy. Và chị đã lặng lẽ đảo ngược cái vận số của chị Bơ bằng một bài toán đến thần tình. Số là cách đây đã nửa thế kỷ, có một anh thanh niên con nhà nghèo nhưng rất đẹp trai và học cũng giỏi, vừa đỗ bằng Thành chung xong, tới gia đình ông bác tôi làm người kèm học cho mấy ông anh còn nhỏ tuổi. Người ra mở cửa đóng cửa cho thầy giáo trẻ là chị Bơ, năm đó cũng khoảng mười tám đôi mươi. Ði lại được vài năm thì anh giáo trẻ ngỏ lời xin được cưới chị Bơ, vì anh đã tìm được việc làm ở một nhà thương nào đó. Vậy là cả nhà cười, cười lăn cười lộn. Là cười cái táo tợn của một thằng con trai chẳng biết trời cao đất dầy gì, mới dám mở mồm đòi làm cháu rể cụ Thượng. Cháu cũng như con, phải tìm cửa tương xứng để gả bán chứ. Người con trai vì xấu hổ, vì giận thân không đến nữa. Vậy là thôi. Theo chị Ðại, hình như chỉ có một lần ấy, cái lần duy nhất ấy, có một người đàn ông để ý đến chị Bơ, quý mến cái dịu dàng, cái lặng lẽ, cái đảm đang của chị và mong mỏi được mời chị về sống với nhà mình. Rồi anh ta lấy vợ, đẻ một bầy con, rồi góa vợ và lấy một đời vợ nữa, lại thêm mấy đứa con và góa vợ lần thứ hai. Người đàn ông có cái số phận vất vả ấy tên là Phúc, cái năm bắt đầu câu chuyện cảm động này đã bẩy mươi mốt tuổi, hơn bà chị tôi một tuổi. Tôi cũng chưa rõ, do một tình cờ nào mà chị Ðại được biết ông Phúc sắp đi Pháp theo giấy bảo lãnh của con. Cái kế hoạch đầy tính nhân đạo và thực tế của chị lập tức thành hình và lập tức chuyển động. Chị nhờ một cô cháu có quan hệ họ hàng với ông Phúc tới bàn với ông, bằng cách nào đó có thể đưa chị Bơ đi, sang tới Pháp các bà em sẽ tới đón chị về ở nhà họ, vì anh chị em không có quyền đứng ra bảo lãnh nhập cảnh. Ông Phúc bằng lòng ngay và nói thêm: "Nhưng phải làm giấy giá thú mới hợp lệ!". Chị Ðại đã trả lời liền, giá thú thì giá thú, sang tới Pháp là hết giá trị, mà cũng chả cần làm giấy ly hôn, còn lấy được ai nữa mà cần giấy ly hôn. Tôi hỏi chị Ðại:

- Lần đầu chị bàn với chị Bơ cái chuyện này, chị Bơ bảo sao?

Chị Ðại cười:

- Giẫy nẩy như đỉa phải vôi. Mặt mũi đỏ nhừ đỏ tử. Gái chưa chồng nói chuyện hôn nhân ai chả thế.

Tôi cũng phì cười:

- Cái bà này có những sáng kiến đến quái đản.

Chị Ðại lườm nhẹ tôi, nói đay:

- Nếu mày không thích thì mày mời bà ấy về ở nhà mày. Cho tao được rảnh nợ.

Tôi nín lặng. Chị Ðại nói tiếp

- Bà ấy chửi tao một lúc rồi ngồi im. Tao chỉ hỏi lại có một câu: tùy bà, nếu bà không bằng lòng thì bảo tôi để tôi còn có lời nói lại.

- Chị Bơ bảo sao?

- Còn bảo sao! Bảo là tùy cô, cô muốn làm gì thì làm chứ tôi không biết.

- Vậy là xong à?

- Xong chứ, người ta vẫn còn vướng vất cái tình cũ mới đưa vai ra gánh lấy, chứ vui vẻ quái gì.

4

Vậy là chị tôi đi lấy chồng, nói cho đúng là giả đò lấy chồng, về danh nghĩa vẫn có giấy giá thú, nhưng ông ở nhà ông, bà ở nhà bà, cơm ai nấy ăn, giường ai nấy nằm, không có gì khác trước. Chị Ðại với chị Hoàng là hai bà hay nói tục nhất họ, nói những chuyện đến các em, và các cháu ngồi nghe cũng phải đỏ mặt, nên chị Ðại cũng có những lời bình luận về sự ở riêng này, chị nói tục lắm tôi không tiện viết ra đây. Tôi có nghe nói bữa hai ông bà dắt nhau ra phường đăng ký hôn thú, cô ủy viên thư ký phường hỏi bà cụ theo đúng thủ tục: "Thưa bác, bác kết hôn lần này là lần thứ mấy?". Bà cụ cúi gằm mặt không dám trả lời, ông cụ phải nói thay "Lần thứ nhất". Lấy chồng lần thứ nhất mà không có chạm ngõ, không ăn hỏi, không cưới xin gì cả, đến bữa cơm thân mật trong gia đình cũng phải hai tháng sau mới dám làm, nghĩ cũng tội. Mà là con cháu nhà quan hẳn hoi. Tháng đầu chị tôi đi lấy chồng, tôi không dám lại thăm. Sợ chị tôi ngượng, tôi cũng sợ tôi ngượng. Nhưng tôi vẫn thấp thỏm đợi cái bữa ăn mà bà chị và ông anh sẽ mời. Nói cho thật, không phải vì miếng ăn, mà muốn đến để "quan sát" một chút. Chắc là bà chị tôi cũng biết thế nên nhất định bà không mời cái thằng em mất nết, chuyện bố mẹ nó, nó còn chẳng tha, huống hồ chuyện của các bà chị. Chị Ðại gọi bữa cơm đó là bữa cơm đoàn kết, cái từ cách mạng dùng vào trường hợp này thật là khéo quá. Chứ còn biết gọi gì khác. Sau bữa cơm hai họ chừng vài ngày, bà Bơ cũng làm một bữa cơm thân mật chỉ mời riêng có ông Phúc và mấy người con của ông lại ăn thôi. Bà lão nấu ngon quá, nghề riêng mà, nên chỉ mấy ngày sau ông lão lại mò đến xin ăn một bữa nữa. Rồi ngày nào cũng đến đòi ăn, ăn bữa trưa. Rồi ăn cả bữa tối. Rồi đòi ngủ lại, vì say quá, vì trời tối quá, thiếu gì lý do xin được ngủ lại của một ông già đang ngất ngây trước hạnh phúc mới. Tôi toét miệng cười. Chị Ðại trợn mắt nhìn tôi, quát to: "Thằng mất dậy! Mày nghĩ gì mà lại cười, hả!".
 
T

tien map

Sơ cấp
17/1/05
18
0
0
45
HCM City
5

Phải hơn hai tháng sau tôi mới được gặp cả hai vợ chồng bà Bơ. Là nhân ngày giỗ ông nội tôi, tức ông ngoại bà Ðại, ông chú bà Bơ, tại nhà ông anh trưởng họ. Bà đến trước đã cả giờ rồi mới thấy ông đến. Chả ai chào ai, cứ như người dưng. Tuy ông Phúc đã ngoài bảy chục tuổi nhưng còn đẹp lão lắm, vóc dáng cân đối đi lại nhanh nhẹn, cái miệng và con mắt của ông già khi cười khi nói còn rất là lẳng. Ðàn ông như thế nếu muốn lấy một bà trong ngoài bốn mươi chả có gì là khó. Lại có tiền nữa. Quả tình ông ấy đối với bà chị tôi vẫn còn vương vấn phần nào cái hương vị của mối tình đầu. Là vẫn không ngớt nghĩ về nhau, nghĩ về một cô gái nhút nhát, lặng lẽ, có thể làm người vợ hiền, người mẹ đảm không ngờ số phận lại hẩm hiu đến thế. Khi ông ấy chưa đến, chị Ðại có hỏi bà Bơ: "Bà đã dặn kỹ địa chỉ chưa? Nhà trong hẻm, lối đi lắt léo là khó tìm lắm". Bà Bơ trả lời ngắn gọn: "Ðã bảo rồi". Chị Ðại lại hỏi: "Ông ấy vẫn đi xe đạp à? Ðừng ỷ vào sức khỏe, ngã chết có ngày". Vẫn trả lời rất ngắn gọn: "Nói mãi nhưng không nghe". Tôi nghiêng mặt cười mủm mỉm, vì chợt nghĩ cách xưng hô của những cặp vợ chồng trẻ mới cưới cái thời còn đánh Pháp. Vào bữa ăn, tôi được xếp ngồi cạnh bà Bơ và ông chồng. Bà Ðại ngồi phía đối diện với ông trưởng họ. Ông trưởng họ là người hết sức thật thà, có nghề xem tử vi và tướng mặt, nghe ông ấy nói về vận số, ai cũng vừa lòng, vì mọi cái xui xẻo đã thuộc về năm qua tháng qua, còn tháng tới và năm tới chỉ gặp toàn những may mắn. Ông trưởng họ ngắm nhìn bà Bơ rồi tán: "Khí sắc chị Bơ rất vượng, năm tới là chuyện vui lắm". Bà Ðại buông một câu, nghe muốn nổi da gà: "Năm tới bà Bơ có tin vui, hả?". Tất cả mọi người đều cúi mặt, không ai dám nhếch môi. Mặt bà Bơ tái đi, còn ông chồng thì quay lại nhòm vợ rồi cười hề hề. Cái giống đàn ông thật quá tệ! Ông trưởng họ vẫn tiếp tục tán tụng bà chị hết sức hồn nhiên: "Chị dạo này trông đẹp hẳn ra". Rõ nỡm. Khen một bà lão đẹp ra, vậy mà cũng đòi làm thầy tướng số! Lại vẫn bà Ðại bình luận: "Cái đó đã hẳn, khỏi cần phải cậu nói". Tất nhiên tôi phải tế nhị hơn ông trưởng họ, nên tôi không nói gì cả, cũng không nhìn chăm chú vào một ai, chỉ lắng nghe và thoáng nhìn thôi. Tôi để ý thấy chị Bơ vẹo cổ tay cầm đôi đũa của ông chồng lấy giấy bản lau qua một lượt, rồi lại lau qua cái bát ăn. Chị không nói một lời và mắt vẫn nhìn thẳng. Lúc ăn cơm, chị gắp một miếng thịt gà, dùng tay lọc xương ra, lại xé miếng thịt cho nhỏ, rồi gắp vào bát của chồng. Cái ông chồng đến là nhõng nhẽo, chỉ đợi vợ gắp thức ăn mới ăn, cho gì ăn nấy, không tự đụng đũa vào bất cứ món nào khác. Chị Ðại nhận thấy ngay, chị quát lên: "Cái ông này đại lãn nhỉ, mắt bà ấy đã lòa dở, không hầu vợ thì thôi lại bắt vợ hầu mình". Ông chồng lại há mồm ra cười, hàm răng giả thật đều và thật trắng. Cuối bữa ăn, nhà chủ đưa cho mỗi người một cái khăn tay dấp nước nóng, ông Phúc mở khăn lau mặt rồi đưa cho vợ. Bà vợ cầm lấy cái khăn lau dở của chồng lau luôn mặt mình. Tôi cúi mặt xuống, sống mũi cay xè, chỉ muốn nhỏ ra mấy giọt nước mắt của yêu thương.

6

Lấy chồng được nửa năm thì chị Bơ phải đi mổ mắt. Một mắt bên phải mờ hẳn đi như có màng kéo, bác sĩ bảo phải mổ. Chị đến nằm ở nhà thương Ðiện Biên Phủ, cô gái út của ông chồng xách hai túi to vừa quần áo vừa đồ dùng vặt vãnh theo mẹ kế cùng vào bệnh viện. Mẹ nằm trên giường, cô con chồng trải mảnh ni lông nằm dưới chân giường, mà là con gái nhà giàu, là tiểu thư. Anh trai và chị dâu thì phóng xe máy đưa cơm ngày hai buổi, vợ đưa cơm trưa, chồng đưa cơm chiều, rồi bón cơm cho mẹ, ép mẹ ăn từng thìa, tiền tiêu như nước. Bữa tôi tới thăm chị Bơ, chị đã được tháo băng mắt, nhưng phải mang kính, nhìn mọi thứ vẫn còn mờ mịt. Chị em trò chuyện được một lúc thì ông Phúc tới. Bà đi bệnh viện được vài ngày thì ông ở nhà bị vấp ngã. Ngã nhẹ thôi nhưng đi lại đã phải dựa vào cây gậy. Ông chống gậy lò dò bước vào, cô con gái vội kéo ghế mời bố ngồi kề giường mẹ. Ông kẹp cây gậy trong đùi, đưa tay nắm lấy bàn tay gầy guộc của bà vợ, hỏi nhỏ nhẹ: "Ðêm qua bà có ngủ được không? Con mắt mổ còn nhức lắm không?". Bà Bơ trả lời: "Thưa, đã đỡ nhiều ạ, đêm qua chỉ thức có một lần thôi ạ". Con gái nói thêm: "Ðêm qua mẹ ngủ say lắm, trưa nay mẹ dùng cơm cũng đã được trên lưng bát". Bà Bơ vẫn để ông lão nắm lấy tay mình, than thở: "Thưa, con mắt tuy đã lành nhưng cái nhìn còn kém lắm, chỉ sợ nó kém mãi thì không làm gì được, ông lại vất vả". Một bà nằm giường bên, cũng ngồi gần đó bắt chuyện: "Bà cụ cứ sợ con mắt bị hỏng con cháu phải hầu, thêm bận họ ra". Ông Phúc nói rất to: "Bà nhà tôi cứ hay nghĩ quẩn, mình hầu hạ chúng nó cả một đời, nay chúng nó có phải hầu lại mình cũng chỉ vài năm chứ mấy. Chả là cái tuổi chúng tôi cũng sắp được về hầu các cụ tôi rồi". Tôi nghe ông anh rể nói chỉ muốn bật kêu lên: "Anh ơi, anh là người đàn ông chung tình nhất, rộng lượng nhất. Ước gì bọn em được tốt như các anh".
 
T

tien map

Sơ cấp
17/1/05
18
0
0
45
HCM City
7

Bà Bơ ở bệnh viện về được vài tháng, con mắt bị mổ sáng lại dần, bà lại đi chợ, lại nấu cơm ngày ba bữa hầu ông, thì ông chồng lại bị ngã lần thứ hai.Là do ông vẫn đi xe đạp, cái chân đau vừa khỏi lại nhảy lên xe liền, rồi vấp té, tuổi già té xe đâu phải chuyện nhỏ, nhưng ông lão khoẻ chỉ nằm viện có mấy ngày, các khớp xương đã hết sưng nhưng phải nằm, như người liệt. Tôi đến thăm thấy ông nằm đọc sách, chăn nệm trắng tinh, vẻ mặt thỏa mãn như rất bằng lòng với số phận. Chỗ ông nằm thì cực kỳ sạch sẽ, nhưng cái chỗ của bà nằm bừa bộn như cái bếp. Ðúng là cái bếp thật với đủ thứ dụng cụ phức tạp để phục vụ cho cái ăn của người nằm phòng trong. Mà hầu hạ một cách tươi vui, như được dịp báo đáp một ơn nghĩa rất khó trả. Lần nào tôi đến thăm, chị cũng bảo: "Anh vừa nhắc đến cậu, cứ thắc thỏm đã lâu không thấy cậu đến". Rồi bắt phải ở lại cùng dùng cơm với anh. "Anh ăn một mình buồn lắm". Bữa cơm hàng ngày do chị tôi nấu vẫn rất ngon, nấu ngon hơn nhiều bà vợ. Miếng bít tết thật mềm, bát canh cá dưa thật ngon, đến đĩa dưa đĩa cà muối cũng thơm ngon lạ thường. Lần nào ngồi vào ăn tôi cũng hỏi: "Thế chúng nó đâu cả?" "Chúng nó" không phải là người của gia đình nhà gái. Không có người nào bên họ nhà gái tới hầu hai ông bà những lần ốm đau, đến thăm thì có mồm mép đỡ chân tay thì có. "Chúng nó" đây chỉ là mấy người con và cháu của ông anh rể tôi thôi, nhưng gọi thế cho nó thân, vừa thân lại vừa khéo, là không phân biệt con ông hay con bà, là con của cả ông và cả bà. Ông anh rể như có biết cái ý tứ ấy nên ông trả lời: "Cậu tính, bây giờ chỉ có hai vợ chồng già hầu nhau chớ trông cậy thế nào được bọn nó. Tôi đau thì bà hầu tôi, bà đau thì tôi hầu bà. Nói dại, bây giờ bà nhà tôi cũng đau nốt, thì tôi phải tự bò ra bếp nấu cháo nấu cơm chứ biết gọi ai". Chắc không chỉ là một câu nói nịnh mà còn là cái tình thực. Bao giờ ông anh tôi nói tôi đều muốn ứa nước mắt cả.

8

Ông anh rể tôi hóa ra phải nằm thật, nằm đã hai năm nay, nằm ở nhà vợ vì ông đã quyết định về ở hẳn với bà. Có một lần tôi than thở với chị Ðại về cái nghiệp báo nặng nề của chị Bơ một đời người vất vả, đã nghĩ về già được thảnh thơi chút ít lại lẩm cẩm đi rước một người đàn ông xa lạ về hầu, cái số kiếp gì lại đen đủi đến thế.

Chị Ðại quắc mắt nạt nộ ngay, theo chị hai năm qua là quãng đời đẹp nhất của bà Bơ, được hai năm ấy rồi có phải chết cũng thỏa. Tôi vẫn nhăn răng ra cười, hơn bảy chục tuổi đầu vẫn phải đi chợ, phải nấu ăn ngày ba bốn bữa, thi thoảng có tạt qua các em, ngồi chưa nóng chỗ đã láo liên đòi về, "vì anh ở nhà có một mình", ngày không được nghỉ mà đêm ngủ cũng không đẫy giấc, sống như thế lại bảo là rất thỏa, có mà điên. Chị Ðại nhìn tôi một cách rất khinh bỉ rồi giảng giải:

- Một đời bà Bơ có cái gì là của riêng mình đâu, đến một thằng đàn ông của riêng mình cũng không có. Bây giờ bà ấy đã có một ông chồng, là của riêng bà ấy, là mon homme, là ông nhà tôi, ông xã nhà tôi, nó vui lắm, hãnh diện lắm, không nói ra nhưng cứ nhìn mặt là tao biết. Hầu hạ một ông già nửa liệt nửa què mà mặt tươi hơn hớn cứ như người vừa bắt được của, mắt mày mù hay sao mà không nhận ra? Còn tao ấy à, tao lại khác, tao lấy chồng từ năm mười bảy tuổi, ăn ở với nhau trên năm chục năm mới dứt được cái nợ đời, ở với nhau lâu quá tức là nợ, hầu một thằng đàn ông trên nửa thế kỷ lắm lúc muốn phát điên lên, nó chán quá, nhàm quá, ngày nào cũng làm từng ấy việc, nói từng ấy câu, giận hờn nhau cũng là trong bài bản đã quen thuộc. Chán muốn chết. Nên đã có lần tao đi mẹ nó sang Mỹ, ở cả năm với con gái và con rể, trông con cho chúng nó, để cho đời nó khỏi nhàm .

ồ, lại ra là thế. Hình như là thế thật vì có thấy chị Bơ phàn nàn gì về những vất vả của chị đâu, mà lại còn vui lắm, lại chẳng ốm đau gì, cứ khỏe ra, mắt như sáng dần, đi lại phăm phăm, nói năng cũng nhiều hơn và hoạt bát tinh tường hẳn. Cái sức mạnh thầm kín nào đã khiến một bà lão trẻ hẳn lại, vui hẳn lại, có vẻ ham sống hơn trước, còn dám tính toán cả những việc của tương lai? Là tình yêu chăng? Này, các bạn trẻ, các bạn chớ vội cười. Các bạn chớ có nghĩ một cách tự phụ rằng chỉ ở lứa tuổi của các bạn mới biết mãnh lực của tình yêu. Không nên chủ quan như thế! Các bà nội cũng vẫn có, nếu như cái ma lực ấy các cụ không tiêu xài quá phung phí lúc thiếu thời.

Trong số các bà chị và ông anh còn đang sống ở thành phố, tôi rất thích đến thăm và tán chuyện với chị Bơ và ông chồng rất tốt bụng của chị. Cũng như trước đây tôi đã nghiền đến chơi với chị Hoàng, dầu rằng mỗi lần gặp, chị đều trêu chọc tôi, chửi thẳng chửi xéo tôi vì tôi là thằng cộng sản rắn mặt như lời đồn đại trong họ. Chị chửi tôi, chửi cộng sản, nhưng chị chửi có duyên quá nên tôi vẫn năng đến. Ðến với chị Bơ tôi lại có một nhu cầu khác. Tôi lặng lẽ ngắm nghía ông anh rể ngồi lom khom trên ghế, cây gậy kẹp trong đùi, vừa nhìn vợ làm cơm, vừa kể chuyện Ðông Tây kim cổ, chuyện vui và cả chuyện buồn, giọng kể ngọt ngào, âu yếm, còn bà vợ chạy lui chạy tới, quay trước quay sau, hai bàn tay không lúc nào ngưng nghỉ, chốc chốc lại quay mặt về phía chồng, hỏi một cách thơ ngây, một cách nũng nịu: "Lại ra thế hả ông?", "Con người đẹp thế, tốt thế mà bạc phận ông nhỉ? "?n cơm xong, ông ngồi hút thuốc lá, bà ngồi sát cạnh, đặt bàn tay gầy guộc nhăn nheo lên đùi chồng, ông chồng nắm chặt lấy bàn tay ấy, nắn bóp các ngón và trò chuyện với tôi, thỉnh thoảng lại hỏi vợ, "Ngón tay bà sao lạnh thế, lòng bàn tay cũng lạnh, bà đưa hộp dầu tôi xoa cho". Lạy trời cho anh chị tôi được sống thêm mươi năm nữa, cho đời thêm ấm áp, thêm đẹp. Và tôi thầm cảm ơn chị Ðạt, một bà chị hễ mở miệng nói là ai cũng ngán nhưng ai cũng thương vì khẩu xà mà tâm phật. Chỉ có cái tâm tốt của con người mới làm nẩy nở được những cái mầm yêu thương đang bị thui héo ở đâu đó.

Ngày 27-11-1989
 
A

anhtuan709

Sơ cấp
23/6/05
18
0
0
38
TP Vinh - Nghệ An
Love Story

Có lẽ tình yêu là thế: Nó Bắt Đầu Bằng Nụ Cười Và Kết Thúc Bằng Nước Mắt. Tuy nhiên không vì thế mà con tim “chịu ngủ yên” khi bạn thấy người ấy. Hãy nói lên tình cảm của mình. Dù tình cảm đó không được đáp lại, nhưng vẫn tốt hơn là nó không bao giờ được biết đến. Hãy nói với người bạn thương yêu nhất rằng. “Anh yêu em”. Đừng để mối tình của mình trở thành mối tình câm lặng. Trái tim có quyền được nói những gì nó cảm thấy. Chúc bạn thành công! Đừng buồn nếu như tình yêu của bạn bị từ chối, hãy vui lên vì ít ra tình yêu cũng đã lớn trong tim bạn.

:1luvu: :flower:
Chiều chiều hắn lạI ra cây cầu nơi hắn trọ để hóng mát và ngắm mặt trờI lặn. Và ngày nào cũng thế hắn phóng tầm mắt thật xa, để thấy những ánh vàng nhạt của nắng cuốI chiều, những gam mau thật đẹp, sự kết hợp giao thoa giữa nắng mây và cảnh vật. Và hắn giang tay để đón nhận những làn gió mát không dễ có trong thành phố náo nhiệt này. Hắn là một kẻ lãng mạn đến khác thường.
Hắn khác thường bởi hắn luôn ra đó một mình, hắn thích có những giây phút thư giản thả hồn theo mây gió và bóng chiều, và khác thường bởi hắn còn cô độc.
Chiều ấy hắn ra muộn hơn thường ngày. Đứng cách nữa nhịp cầu, một cô gái dáng thanh thoát đang nhìn xa xăm về cuốI chân trời, hắn nhìn như thấy chính bản thân hắn vậy. Và nhìn cô gái một lúc rồI hắn quay về hướng mặt trờI, rồI thả hồn vào những ý nghĩ vu vơ.
RồI hắn lạI quay nhìn qua phía cô gái và thật tình cờ hai ánh mắt gặp nhau, như có một cái gì đó rất là khác thường, hắn cườI và nàng cũng vậy, rồI mỗI ngườI lạI nhìn về phía mặt trời, nơi có tia nắng phản chiếu vàng rực từ dòng sông đang lượn lờ trôi. Hôm nay, khung trời như có một điều gì đó mới lạ, cũng nhưng gam màu đó cũng những làn gió mát và trong lành đó, nhưng thoang thoảng trong gió, trong tâm hồn một điều gì khác biệt. Báo hiệu cuộc đời hắn sắp sang trang, ngày 12/06/2003.
RồI một ngày sau đó, hắn thấy cô gái hôm nọ đang đi trước nó. Hắn vộI bước cho kịp nhưng rồI hắn lạI phân vân và đi chậm lại. Đến giữa cầu cô gái đứng lạI và hắn đang mơ màng nghỉ về một điều gì đó. Và hắn bối rối khi tiến lại gần nàng.
Có ngườI lại gần, nàng quay qua nhìn hắn.
- A. Chào em. Hắn cất lời ấm áp.
Nàng nhìn hắn vớI một nụ cuờI nhẹ nhàng.
- Dạ, Chào anh.
VớI giọng nặng không lẫn vào đâu được, hắn không khó khăn gì khi đoán được cô gái là đồng hương và hắn trở nên tự tin hơn.
- Đồng hương! Đồng hương ở mô rứa?
- Em ở Hương Sơn, còn anh ở đâu?
Hăn không ngờ rằng cô gái đó lại là đồng hương của hắn. Hai kẻ đồng hương gặp nhau, câu chuyện nhu kéo dài mãi. Hai ngườI chuyện trò đến khi mặt trờI đã khuất hẵn.
Nàng là ngườI thân thiện ngay từ cái nhìn đầu tiên. Một nét đẹp bình dị. Mắt nàng to, sáng và đẹp. VớI tất cả những gì hắn cảm nhận được, nàng đã làm hắn gục ngã ngay cái nhìn đầu tiên. Trái tim hắn đã đập lộn nhịp ngày 13/06/2003.
Hắn về nhà vớI một tâm trạng hoàn toàn khác trước, vui vẽ huýt sáo và nghe những bản hoà tấu tình ca bất hủ, chìm đắm trong âm nhạc và nhớ về nàng, hắn vui vẽ một cách khác thường. Nhìn hắn đăm chiêu nhìn ra cửa sổ, ánh trăng phản chiếu khuôn mặt hắn rạng rỡ, một khuân mặt của một kẽ đã từng trảI qua bao nhiêu khó khăn. Chắc hắn cảm nhận đêm trăng hôm nay là một đêm thật lãng mạn. Hắn nằm, ngắm trăng và nghe bản romance. Hắn ngủ trong một niềm vui khác lạ, v à trong đêm đó hắn đã mơ về nàng, mơ về một chiều cùng nàng tay trong tay ngắm nhìn hoàng hôn và con tim của nàng và hắn được chiếu sáng bởi những tia nắng vàng rực.
Làm việc về tớI nhà, hắn vộI vã đi ra, và hắn háo hức như có một cái gì thôi thúc, hắn có vẽ trong chờ một ai đó. Thấy nàng hắn đi chậm lạI, lấy lạI một chút tự tin và chậm rãi hắn tiến gần đến nàng.
Nằng nhìn lạI vớI hắn, vớI nụ cườI nhẹ nhàng, ánh mắt hắn như dừng hẳn trên khuôn mặt nàng. Một khuôn mặt vớI một vẽ đẹp bình dị, rang rỡ hơn khi tia nắng cuốI chiều phản chiếu lên từ dòng nước. Hắn nhìn nàng như một kẻ quái dị. Nhìn như một đi tận tớI sâu thẳm đôi mắt của nàng, đôi mắt to và long lanh, rạng rỡ. Dường như hắn không để ý tớI nàng đang e thẹn trước một kẽ như hắn. Hắn hơi bốI rốI khi nhận ra hắn mạnh bạo như thế. RồI hắn bắt đầu trò chuyện.
Nàng và hắn có vẽ hợp nhau, hai ngườI như chìm đắm trong những câu chuyện về những ngày còn chăn trâu cắt cỏ, những câu chuyện về kỷ niệm khi còn là học sinh, sinh viên. Không hiểu sao hôm nay hắn lạI thao thao bất tuyệt những câu chuyện thờI thơ ấu của hắn. Và nàng kể cho hắn những câu chuyện về những ngày còn la học sinh trường Lê Hữu Trác I. Ngôi trường mà hắn có biết bao nhiêu kỷ niệm. Và hắn rất vui và nhớ lạI những gì đã qua, khi nghe nàng nói, ở đó thầy cô vẫn thường kể về câu chuyện của nó như là tấm gương cho thế hệ đi sau. Hắn thấy vui và tự hào về điều đó.
Hắn kể hồI trước, hắn phảI đạp xe hơn mườI cây số để lên trường huyện học. VớI những buổI trưa ở lạI để học chiều vớI đùm cơm mà mẹ gói cho lúc sáng. Hắn say sưa kể về những kỷ niệm như nàng là một ngườI mà hắn thân thiết từ lâu vậy. Có nàng tâm sự hắn như trút hết những kỷ niệm như chưa kể cho ai bao giờ. Hắn kể về những buổI trưa ở lạI học chiều, hắn cùng đám bạn ở lạI đi tắm sông, hay những ngày đi bẩy chim của hắn.
Hắn say sưa với những kỷ niệm của hắn. Một vài lần nhìn qua thấy nàng lắng nghe một cách chăm chú. Nhìn qua nàng và bắt gặp ánh mắt của nàng long lanh, nàng cườI nhẹ nhàng, mang bao nổi buồn của nó đi đâu mất.
Cuộc sống cũng cuốn theo, thờI gian không bao giờ ngừng lạI. Hai ngườI chỉ có những buổI chiều thơ mộng trên chiếc cầu, nơi mà hai ngườI có thể cảm nhận được những gì có thể, theo cách riêng. Nhưng vẫn là bóng chiều tà vớI những dảI nắng vàng nơi tận chân trờI và dòng nước đang lượn lờ trôi. Lâu lâu lạI phản chiếu những tia sáng vàng nhạt lên khuôn mặt của họ.
Trái tim hắn đã đập lộn nhịp kể từ khi gặp nàng. Hắn trở nên vui hơn, tốt bụng hơn. Hắn sãn sàng có thể cho nàng tất cả những gì mà hắn có. Một kẻ đang yêu say đắm. Nhưng tất cả cũng chỉ mới là bắt đầu. tình yêu sẽ được trải nghiệm theo thời gian. Hằng ngày hắn quan tâm đến nàng, chăm sóc cho nàng và hắn thấy vui và hạnh phúc khi thấy nàng cười rạng rỡ. Mọi lo âu phiền muộn như được giải phóng khi hắn gặp, nói chuyện, nhìn thấy nàng, nhìn thấy đôi mắt của nàng, thấy nụ cuời của nàng. Hắn thật vui và hạnh phúc.
Chiếc cầu minh chứng cho bao kỷ niệm của hắn và nàng. Đôi khi hắn rủ nàng đi ăn chè ở quán đầu chân cầu. Có khi đưa nàng đi chơi cùng với mấy đứa bạn cùng phòng với hắn. Có lúc hắn đưa nàng đi trên những con đường ngoại ô, gió đưa hương cỏ khô thoang thoảng trong chiều, và nổi nhớ nhà trào dâng trong hắn. Hắn và nàng yên lặng cảm nhận hương thơm cỏ khô một thời thơ ấu. Và trước mặt là con đường dài hướng về phía mặt trời nơi hoàng hôn buông xuống những giải màu vàng nhạt, cuộc sống của nó đã sang trang.
Chiều ấy, 20/11/2003. Con tim hắn hướng về nàng, báo cho hắn nhìn vào đôi mắt nàng, cho đôi tay của hắn đưa lên vai nàng và kéo nàng về phía hắn đủ gần để nàng có thể cảm nhận được nhịp đập, hơi thở ấm áp của nó. Con tim của hắn mách bảo, và điều khiển suy nghỉ của hắn.... Anh yêu em, lời của trái tim hắn, báo cho nàng biết những gì mà nó cảm thấy. Con tim đắm say làm hắn lâng lâng, lý trí của hắn như ngưng làm việc để cho con tim hắn đập rộn ràng. Và hắn đã đặt lên đôi môi nàng một nụ hôn nồng ấm, con tim hắn cảm nhận được tim nàng đang lộn nhịp. Hắn ôm nàng vào lòng ấm áp, đưa tim nàng vào gần sát với hắn, để trái tim hắn và của nàng đánh cùng một nhịp, và đâu đó thoáng nghe bản love story. Hai con tim như ấm áp hơn, hoà nhịp vào bản tình ca lãng mạn.
 
H

hoangaccounting

To put one's family first
22/9/05
837
2
18
HCMC
www.baobinhdinh.com.vn
lan nguyen nói:
dieu dang so nhat cua cuoc song la ko biet vap nga , toi hanh phuc vi trai tim toi mang nhieu thuong tich , khi co ai do chia se niem vui noi buon voi toi , toi se cau mot mieng o trai tim minh cho ho , nguoc lai ho cung lam the voi toi , co the ve mat hinh thuc trai tim toi ko dep , nhung toi tu hao vi trai tim toi duoc chia se , duoc moi nguoi can den . cac ban co nghi nhu toi ko?
Lan Nguyen thân mến cuộc sống của chúng ta nó muôn màu muôn vẻ, ko lúc nào nó suôn sẻ với ta cả, có vấp ngả mới có đứng lên, sau mỗi lần đứng lên đó con người sẽ cứng cỏi và bản lĩnh hơn chăng? theo bạn thì sao? vì bạn là người "trái tim tôi mang đầy thương tích" mà. Khi ta buồn mà có người chia sẻ thì nỗi buồn sẽ vơi đi một nữa còn khi ta vui thì niềm vui đó sẽ nhân đôi lên,..... bạn hãy tự hào "tôi là tôi" nhé. Ko ai mà ko muốn cho người thân.... của mình luôn gặp may mắn phải ko bạn? Đối với tôi thì lúc nào tôi cũng muốn mọi người xung quanh mình luôn vui vẻ và nở nụ cười trên môi.... mặc dù tôi rất nghiêm khắc..... hy vọng sẽ được chia sẻ những niềm vui, nỗi buồn trong cuộc sống với tất cả mọi người, .......... Chúc lan nguyen gặp nhiều may mắn. GOOD LUCK TO EVERYBODY
 
L

lan nguyen

Thành viên thân thiết
20/11/04
14
0
0
Hà Nội
hoangaccounting nói:
Lan Nguyen thân mến cuộc sống của chúng ta nó muôn màu muôn vẻ, ko lúc nào nó suôn sẻ với ta cả, có vấp ngả mới có đứng lên, sau mỗi lần đứng lên đó con người sẽ cứng cỏi và bản lĩnh hơn chăng? theo bạn thì sao? vì bạn là người "trái tim tôi mang đầy thương tích" mà. Khi ta buồn mà có người chia sẻ thì nỗi buồn sẽ vơi đi một nữa còn khi ta vui thì niềm vui đó sẽ nhân đôi lên,..... bạn hãy tự hào "tôi là tôi" nhé. Ko ai mà ko muốn cho người thân.... của mình luôn gặp may mắn phải ko bạn? Đối với tôi thì lúc nào tôi cũng muốn mọi người xung quanh mình luôn vui vẻ và nở nụ cười trên môi.... mặc dù tôi rất nghiêm khắc..... hy vọng sẽ được chia sẻ những niềm vui, nỗi buồn trong cuộc sống với tất cả mọi người, .......... Chúc lan nguyen gặp nhiều may mắn. GOOD LUCK TO EVERYBODY
cám ơn anh Hoàng đã chia sẻ với em , em nghĩ thế là đã hạnh phúc bởi vì em luôn có những người bạn trong lúc khó khăn nhất
 
W

wu lanzheng

Sơ cấp
13/8/05
52
0
0
43
Hai Phong
Đúng đó cho dù bạn có nhát đến mấy thì vẫn phải nói

Hãy nói với người bạn thương yêu nhất rằng. “Anh yêu em”. Đừng để mối tình của mình trở thành mối tình câm lặng. Trái tim có quyền được nói những gì nó cảm thấy.

Đó cũng là điều mà tôi muốn nói với các bạn. Nhớ lại ngày trước khi còn đi học, có 1 người iêu tôi nhưng không thổ lộ (bây giờ đã 7 năm trôi qua, người ấy vẫn nghĩ đến tôi, nhưng hắn ta không 1 lần thổ lộ). Khoảng 1 tháng nay đêm nào hắn cũng gọi điện nói chuyện với tôi, tôi có hỏi tại sao (nhưng hắn vẫn nhát như xưa), bạn của hắn nói với tôi là hãy bạo dạn nên, nhưng khổ nỗi tôi là con gái (mà đã là con gái thì phải giữ lại 1 chút gì của con gái chứ...)

Chúc bạn thành công! Đừng buồn nếu như tình yêu của bạn bị từ chối, hãy vui lên vì ít ra tình yêu cũng đã lớn trong tim bạn.

Khi đã cảm 1 ai đó đừng để mối tình của mình trở thành mối tình câm lặng...
Anh chẳng thể là con sóng của đời em
Dù hạnh phúc em ước mơ nhỏ nhoi đến thế
Anh chẳng dám hy sinh cả những điều có thể
Đường chân trời em có tới được đâu.
 
TAT

TAT

Thành viên Tình Nguyện
6/8/05
1,016
6
0
40
Làng Cà
Yêu bằng cảm tính và yêu bằng lý trí là hoàn toàn khác nhau đấy!
Yêu cảm tính: khi con tim rung động, đôi chân sẽ bắt nhịp và cái miệng mở lời
Yêu lý trí: khi con tim rung động, bộ não sẽ bắt nhịp và cái miệng thở dài...
 
P

Phí Công Anh

Sơ cấp
7/12/05
1
0
0
U Minh Thượng
Nguyên tắc đã yêu là phải chấp nhận đầu tư (thời gian, tiền bạc, hao mòn sức lực, nơron thần kinh ....). Khi đã đầu tư đến một mức độ nào đó thì phải tính đến chuyện thu hồi vốn, kẻo lại Phí. :lol:
 
W

wu lanzheng

Sơ cấp
13/8/05
52
0
0
43
Hai Phong
Phí Công Anh nói:
Nguyên tắc đã yêu là phải chấp nhận đầu tư (thời gian, tiền bạc, hao mòn sức lực, nơron thần kinh ....). Khi đã đầu tư đến một mức độ nào đó thì phải tính đến chuyện thu hồi vốn, kẻo lại Phí. :lol:
Đúng là:
"Lấy chồng kế toán làm chi
Nó ngồi nó tính chi ly từng đồng"
:0frown:
 
thaohp

thaohp

Bà già xinh gái!
30/11/05
138
5
18
41
Hải Phòng
Phí Công Anh nói:
Nguyên tắc đã yêu là phải chấp nhận đầu tư (thời gian, tiền bạc, hao mòn sức lực, nơron thần kinh ....). Khi đã đầu tư đến một mức độ nào đó thì phải tính đến chuyện thu hồi vốn, kẻo lại Phí. :lol:
Nếu không thu hồi vốn được thì lại " Phí công anh "
 
T

thepinklife

Sơ cấp
7/12/05
13
0
0
42
Hành tinh đỏ
Mang vào tình yêu những thu, chi, nợ, có
Để được gì hay lại chữ "s..i..n..g..l..e.." ?
 

Thành viên trực tuyến

Không có thành viên trực tuyến.

Xem nhiều

TEXT LINK