Những Kỉ Niệm Khó Quên

  • Thread starter cam_to_80
  • Ngày gửi
cam_to_80

cam_to_80

Nghỉ mất sức !
31/3/04
586
6
18
38
Hà đông
#1
Mời các bác !
 
cam_to_80

cam_to_80

Nghỉ mất sức !
31/3/04
586
6
18
38
Hà đông
#2
Cafe dễ nghiện hơn trà đá !
vì nó có một ít đường % :ak
 
cam_to_80

cam_to_80

Nghỉ mất sức !
31/3/04
586
6
18
38
Hà đông
#3
Tản mạn !

Sẽ rất đau đớn khi bạn yêu một người nào đó mà không được đáp lại. Nhưng còn đau đớn hơn khi bạn yêu một ai đó mà không đủ dũng cảm để nói cho người đó biết bạn đã yêu như thế nào.

Tình yêu là khi bạn lấy đi tất cả mọi đam mê, cuồng nhiệt, lãng mạn mà cuối cùng bạn vẫn biết rằng mình vẫn luôn nhớ về người đó.

Sẽ rất buồn khi bạn gặp một ai đó mà bạn cho rằng vô cùng có ý nghĩa đối với bạn, chỉ để cuối cùng bạn nhận ra rằng tình cảm đó sẽ chẳng bao giờ được đáp lại và bạn là người phải ra đi. Nhưng khi một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác lại mở ra. Ðiều bạn cần làm là thôi không chờ đợi nơi cánh cửa đã đóng, hãy tìm một cánh cửa khác đang mở ra cho mình.

Trao cho ai đó cả con tim mình không bao giờ là một sự đảm bảo rằng họ cũng yêu bạn, đừng chờ đợi điều ngược lại. Hãy để tình yêu lớn dần trong tim họ, nhưng nếu điều đó không xảy ra thì hãy hài lòng vì ít ra nó cũng đã lớn lên trong bạn.

Ðừng bao giờ nói tạm biệt khi bạn vẫn còn muốn thử. Ðừng bỏ cuộc khi bạn cảm thấy vẫn còn có thể đạt được. Ðừng nói bạn không yêu ai đó nữa khi bạn không thể rời xa họ. Tình yêu sẽ đến với những người luôn hy vọng dù họ đã từng thất vong. Ðừng chạy theo vẻ bề ngoài hào nhoáng, nó có thể phai nhạt theo thời gian. Ðừng chạy theo tiền bạc, một ngày kia nó cũng sẽ mất đi. Hãy chạy theo người nào đó có thể làm bạn luôn mỉm cười bởi vì chỉ có nụ cười là tồn tại mãi. Hy vọng rằng bạn sẽ tìm ra người đó.

Ðôi khi trong cuộc sống, có lúc bạn cảm thấy bạn nhớ ai đó đến nỗi muốn chạy đến và ôm chầm lấy họ. Mong rằng bạn sẽ luôn mơ thấy họ. Hãy mơ những gì bạn muốn, đi đến nơi nào mà bạn thích, hãy là những gì bạn thích vì bạn chỉ có một cuộc sống và một cơ hội để làm tất cả trong cuộc đời.

Hãy luôn đặt mình vào vị trí người khác, nếu điều đó làm tổn thương bạn thì nó cũng sẽ tổn thương người khác. Một lời nói vô ý là một xung đột hiểm họa, một lời nói nóng giận có thể làm hỏng cả một cuộc đời, một lời nói đúng lúc có thể làm giảm căng thẳng, còn lời nói yêu thương có thể chữa lành vết thương và mang đến sự bình yên.

Người hạnh phúc nhất không cần phải có mọi thứ tốt nhất, họ chỉ là người làm cho mọi việc, mọi chuyện đều diễn ra theo ý họ. Hạnh phúc thường đánh lừa những ai khóc lóc, những ai bị tổn thương, những ai đã tìm kiếm và đã thử. Nhưng nhờ vậy, họ mới biết được giá trị của những người chung quanh họ.

Tình yêu bắt đầu bằng nụ cười, lớn lên bằng nụ hôn và thường kết thúc bằng nước mắt.

Tương lai tươi sáng thường dựa trên quá khứ đã quên lãng, bạn không thể sống thanh thản nếu bạn không vứt bỏ mọi nỗi buồn đã qua.
 
cam_to_80

cam_to_80

Nghỉ mất sức !
31/3/04
586
6
18
38
Hà đông
#4
Sau cơn mưa trời lại sáng ...........!




:ak
































:ak
Mỗi tội đường về thì hơi bẩn ! :wall
 
kitten_honey

kitten_honey

Trung cấp
7/4/04
168
0
0
37
Hà Nội
Truy cập trang
#5
Tương lai tươi sáng thường dựa trên quá khứ đã quên lãng, bạn không thể sống thanh thản nếu bạn không vứt bỏ mọi nỗi buồn đã qua.
Bởi thế không thể để con đường quay trở về lại bẩn được, nó cũng chỉ là những thử thách để mình vượt qua thôi !
Chúc mừng Camto nhé ( 5 chấm rùi )
 
cam_to_80

cam_to_80

Nghỉ mất sức !
31/3/04
586
6
18
38
Hà đông
#6
Chúc mừng Camto nhé ( 5 chấm rùi )

:thank

Bởi thế không thể để con đường quay trở về lại bẩn được, nó cũng chỉ là những thử thách để mình vượt qua thôi !
Chẳng hiểu đâu kitten ạ ! hôm nào :talk cho tôi nhé !
 
fooly_kid

fooly_kid

Sơ cấp
23/5/04
63
0
0
Tha'i Nguye^n
#7
Originally posted by cam_to_80@Jun 23 2004, 05:01 PM
Chẳng hiểu đâu kitten ạ ! hôm nào :talk cho tôi nhé !
:leu: Người ta thấy "đuôi" mình rồi còn chối

:lol :lol :lol
 
anhlaanh

anhlaanh

Thành viên thân thiết
8/6/04
132
0
0
36
Hà Lầm
#8
Mỗi sáng khi tôi mở cửa , nhìn thấy em, em mỉm cười, tôi thấy ấm áp quá.
nhưng em lại ra đi mà ko nói 1 lời từ biệt với tôi, tôi ko hiểu điều đó là như thế nào nữa.
...........................................................................................................................................................................................................................................................................................................................Có ai giúp tôi với...................................................................................giải thích giùm tôi với................thanhks..................................
 
cam_to_80

cam_to_80

Nghỉ mất sức !
31/3/04
586
6
18
38
Hà đông
#9
Có muốn giải thích không anhlaanh ?
mà thôi không đầu độc trẻ em ! nhưng mà nó cũng tương tự như miếng dưa hấu của bạn kia kìa !
trông thì ngon nhưng mà rất lắm hột !
 
nang

nang

Sơ cấp
#10
Tương lai tươi sáng thường dựa trên quá khứ đã quên lãng, bạn không thể sống thanh thản nếu bạn không vứt bỏ mọi nỗi buồn đã qua.

Vứt bỏ nó là chẳng dễ dàng. Nhưng...
Hãy mỉm cười với cuộc sống, người ta không thể thay đổi cuộc sống nhưng có thể thay đổi thái độ với cuộc sống. Nang không tham vọng làm một điều gỉ thật to lớn, không phải muốn trở thành một ai đó thật nhiều ảnh hưởng với ai đó.
Chỉ là một người bình thường với nghĩa nắng ấm thực sự. Chỉ là người luôn làm cuộc sống dễ dàng và nhẹ nhàng hơn,...

HÃY MỈM CƯỜI VỚI CUỘC SỐNG!
:a3 :a3 :a3 :a3
 
anhlaanh

anhlaanh

Thành viên thân thiết
8/6/04
132
0
0
36
Hà Lầm
#11
:f_o Cám ơn nắng đã sưởi ấm lại tâm hồn tôi, thổi vào tôi một luồng gió mới , một suy nghĩ mới.
Thật hạnh phúc có một người bạn như bạn.
 
anhlaanh

anhlaanh

Thành viên thân thiết
8/6/04
132
0
0
36
Hà Lầm
#12
:a3 hôm qua tôi đã dẫn em gái nuôi tôi đi chơi công viên đó, em đang buồn cần có người tâm sự mà, quả thật em đã nói rất nhiều, và tôi cũng đã làm em vui , tôi hạnh phúc vì điều đó.
Đó là 1 kỉ niệm mà tôi còn nhớ mãi............................
 
anhlaanh

anhlaanh

Thành viên thân thiết
8/6/04
132
0
0
36
Hà Lầm
#13
To tamkt : cám ơn bạn , bạn có vẻ am hiểu cuộc sông nhỉ, thế bạn thì sao, đã mở cửa đón ai chưa vậy???
 
cam_to_80

cam_to_80

Nghỉ mất sức !
31/3/04
586
6
18
38
Hà đông
#14
Cô chăm chú sửa lại bản thảo của cuốn tiểu thuyết một lần chót, trước khi mang sang nhà in. Làm công việc sửa đổi văn chương bản thảo cho nhà xuất bản, không lúc nào mà cô rảnh rỗi được. Trong tháng này có 5 cuốn truyện dài sẽ được in, cả 5 cuốn đều là sách của tác giả có sách xuất bản lần đầu.
Cô nghe tiếng gõ cửa, rồi chiếc đầu của người tùy phái ló vào.
“Thưa cô, có một bà muốn gặp cô”
“Ai vậy, ông có hỏi tên hộ tôi không? “
“Tôi có hỏi, bà âý nói tên là Lan”.
Cô cố nhớ tên của các tác giả mới trong đầu. Không có ai là Lan cả, họ đều là phái nam. Cô nói với người tùy phái;
“Ông mời hộ bà Lan vào văn phòng ngoài đó, tôi sẽ ra. Cũng sắp đến giờ tôi đi ăn trưa rồi.”
Đợi cho người tùy phái khuất sau cánh cửa, cô quay điện thoại gọi anh.
“Hôm nay em muốn đi ăn mì ở Hải Ninh, em sẽ đến đó độ 20 phút nữa, em có một người khách đang chờ. Nhưng em sẽ tiếp họ 5 phút thôi.”

Người đàn bà khỏang ngoài 40 tuổi, ăn mặc giản dị nhưng lịch sự, nét mặt khô nhưng trí thức. Bà ta ngồi yên không đứng lên khi cô xuất hiện. Cặp chân mày hơi cau lại một chút, bà chờ cô tự giới thiệu trước.
Cô hơi khựng lại một giây,nhưng tự chủ được ngay, cô quen với những người đến gặp cô để nhờ vả, nên cô hỏi với giọng không được vồn vã lắm:
“Tôi là Tâm, bà cần gặp tôi có việc gì?”
Người đàn bà nhìn thẳng vào mặt cô, nói chậm và ngắn.
“Tôi là vợ của ông Minh.”
Cô đứng lặng, nghe như có một đường nước mưa lạnh vừa chẩy từ cổ áo xuống lưng. Cô biết chuyện này rồi thế nào cũng đến, nhưng cô không thể đoán trước là nó đến vào buổi trưa hôm nay. Cô biết rất rõ mình phải nói gì với bà Lan. Cô lấy lại bình tĩnh, kéo một chiếc ghế ngồi đối diện với vợ của người yêu mình (hay người mình yêu, cũng thế.)

Cô ngồi yên, thở một hơi thật sâu, quan sát một bà vợ. Vợ của người đàn ông mình đang liên hệ. Cô muốn biết chắc người đàn bà này sẽ hiểu những điều mình sắp nói.
Cô đi thẳng vào vấn đề hộ người đàn bà.

“ Chắc bà đến đây để cho tôi biết là anh Minh đã có gia đình. Thưa bà, tôi biết điều này đã lâu. Và không bao giờ tôi có ý định kéo anh Minh ra khỏi gia đình của anh ấy.” Cô nói luôn một hơi dài.

Người đàn bà ngạc nhiên về sự bình tĩnh của cô, bà ngẩn ra một lúc ngắm tình địch của mình. Trước mặt bà là một phụ nữ trẻ( chắc chỉ lớn hơn con gái lớn của bà bốn, năm tuổi.) Hai con mắt sáng trên một khuôn mặt nhỏ, cắt tóc ngắn, mặt không phấn chỉ thoa một chút son mầu san hô nhạt, cùng mầu với chiếc sơ mi , chiếc quần jeans đen sát vào người, cô hơi gầy. Cả người cô toát ra vẻ vừa thông minh vừa bướng bỉnh. Bà tự hỏi. “Cái vẻ nào của người con gái này đã quyến rũ chồng mình?” Bà hỏi lại với giọng hơi ngập ngừng.

“ Cô không bao giờ có ý định kéo anh Minh ra khỏi gia đình của anh ấy thì tại sao cô đi lại với anh ấy cả hai năm nay, có điều gì bảo đảm là cô sẽ không lấy anh ấy một ngày gần đây?”

Cô điềm đạm:
“Thưa bà đã hai năm nay, từ khi anh Minh có liên hệ với tôi, ngày nào anh Minh cũng có mặt ở nhà một bữa ăn. Hôm thì về ăn trưa, hôm thì ăn cơm chiều. Buổi tối, anh Minh ngủ ở nhà, lương đem về không thiếu một đồng. Như thế không chứng tỏ được là tôi sẽ chẳng bao giờ muốn chiếm đọat anh ấy của bà hay sao?”

Người đàn bà ngẩn ra vài giây trước lý luận lạ lùng của cô. Bà ta chưa biết phải nói gì thì cô đã tiếp, cô nói như cô đang tâm sự với một người bạn thân hay có thể côâ đang viết một trang tiểu thuyết thì cũng thế.
“ Xin bà cứ an tâm. Anh Minh kết bạn với tôi là một sự an toàn cho hạnh phúc gia đình của bà. Thú thực với bà, tôi đã hơn 30 tuổi. Nhưng không bao giờ tôi có tư tưởng muốn lệ thuộc, hay muốn làm sở hữu chủ nguyên một người đàn ông. Tôi xin lỗi bà khi phải nói điều này. Tôi không hiểu được tại sao phần đông những người đàn bà trên mặt đất này lại có thể đặt mình lệ thuộc vào một người đàn ông nguyên một ngày, rồi những ngày đó kéo ra cả suốt đời mình. Hay có người đàn bà muốn làm chủ một người đàn ông như làm chủ một ngôi nhà, một cái thuyền, một chiếc xe. Rồi khi không ưng ý cũng không làm sao mà đem cầm, đem bán đi được như cái xe, như ngôi nhà. Đành đợi đến ngày họ chết mới đem chôn xuống đất.
Tôi chỉ có thể ăn một bữa trưa với anh Minh, hoặc một bữa chiều, gặp mặt vài tiếng trong một ngày. Nếu bây giờ anh Minh đòi hỏi tôi phải là của anh ấy 24 giờ trong một ngày, phải buộc vào một tờ văn tự như giấy chủ quyền động sản, hay bất động sản, thì chắc chắn là tôi sẽ chấm dứt sự liên hệ lập tức.
Bà không mất mát gì cả. Anh Minh là người đàn ông đào hoa, anh ấy không có tôi, anh ấy sẽ đi với người khác. Lúc đó bà mới nên lo ngại. Nếu tôi không có anh Minh, dĩ nhiên cũng rất nhiều người đàn ông khác muốn đến làm bạn với tôi. Vì họ biết tôi không bắt họ cưới hỏi, không lệ thuộc vào họ, cũng không muốn làm chủ họ, tôi không nhận quà tặng, khi đi ăn, đi chơi thì tôi cũng thay phiên trả tiền.

Người đàn bà ngắt lời cô bằng một cái khoát tay, trước khi nói.

“ Thế cô cho là cô chỉ gặp anh Minh có mấy tiếng một ngày, không phải là chiếm đoạt hay sao ?”

“Thưa bà, tôi xin hỏi lại. Trong một ngày của bà, bà nghĩ đến bà bao nhiêu tiếng? Bà nghĩ đến anh Minh bao nhiêu tiếng? Chúng ta, ai cũng có thế giới riêng của mình, và ai trong một lúc nào đó chắc cũng muốn người khác để cho mình được yên thân. Những lúc bà không cần có anh Minh bên cạnh, thì việc anh ấy đi đâu và làm gì có quan trọng lắm không?
Tôi biết bà đang nghĩ gì trong đầu. Chắc bà cho tôi là một người mất thăng bằng. Hay có thể là bà cho tôi đang tìm cách lừa bà, để một ngày nào đó tôi sẽ chiếm đoạt nguyên cả anh Minh.

Không, không bao giờ tôi cần nguyên một người đàn ông cả, tôi chỉ cần một nửa thôi. Có nhiều người phải uống nguyên một ly trà mới thấy vị ngon, phải ăn nguyên một trái táo mới hài lòng, phải đến được chân núi, hay trèo lên đỉnh núi để thưởng thức thì mới mãn nguyện, sông thì phải đi hết dòng mới thỏa chí, phải được lấy nguyên một ông chồng và được gọi là vợ thì mới cho là sung sướng. Tôi thì trà uống một ngụm, táo cắn một miếng, núi nhìn một góc, sông yêu một khúc, đàn ông hưởng một nửa. Suốt đời chỉ là người tình thì cũng đã thấy mình dư thừa hạnh phúc. Bà cứ an lòng ra về.

Người đàn kéo ghế đứng lên, bà thấy không cần phải nghe thêm nữa. Bà biết có nói gì cũng vô ích. Minh sẽ không bao giờ buông được người con gái đầy quyến rũ lạ lùng mà không ai phải cưu mang này. Và cô ta là người sống với những sản phẩm của tưởng tượng đó thì cũng sẽ chẳng bao giờ muốn thế chỗ của bà. Bà ra về. Họ không chào nhau. Nhưng người tình đứng nhìn theo cho đến lúc cái bóng của người vợ khuất ở một ngã rẽ.

Bà không an lòng chút nào như lời khuyên của cô. Bà vừa đi vừa nghĩ về những câu nói của tình địch, bà phân vân tự hỏi. Cô ta là nhà văn, cô làm việc cả ngày với chữ, là những tưởng tượng của riêng cô và của thiên hạ trộn chung vào với nhau. Những điều cô nói ra là mặt thật của đời sống, hay chỉ là một chương sách cô vừa đọc hoặc cô sắp viết? Nhưng thật hay không, đời sống hay tiểu thuyết. Những lời đó làm bà phải lưu ý. Gần hai chục năm nay taị sao bà lại để mình lệ thuộc vào nguyên một người đàn ông như thế? Nếu bà biết sớm suy nghĩ như cô ta, chỉ cần giữ một nửa thôi, thì cuộc sống sẽ thanh thản biết bao !
 
A

A New Day

Thành viên thân thiết
17/12/05
63
0
6
TP.HCM
#16
- Em rat nguong mo anh. Cam To oi!
- Đây có được xem là lời tỏ tình không nhỉ. :D
 
M

meteorain

Sơ cấp
8/7/05
7
0
0
Ha Noi
#17
Hic, bài trước post từ năm 2004,
Ôi, sức sống mãnh liệt.....
 
A

A New Day

Thành viên thân thiết
17/12/05
63
0
6
TP.HCM
#18
:mrstraetz Úi! Tại em xớn xác quá, mới vào web, chân ướt chân ráo không để ý tới ngày tháng post bài.:inlove:

vậy " lời tỏ tình " của em đã muộn mất 2 năm a. :eek:
 
T

TRẦN TRANG

Guest
#19
A New Day nói:
:mrstraetz Úi! Tại em xớn xác quá, mới vào web, chân ướt chân ráo không để ý tới ngày tháng post bài.:inlove:

vậy " lời tỏ tình " của em đã muộn mất 2 năm a. :eek:
KO MUỘN ĐÂU A NEW DAY , VÌ ĐÃ 2 NĂM RÙI, MÀ CÓ AI 'TỎ TÌNH' VỚI CAMTO80 ĐÂU?????????
 
cam_to_80

cam_to_80

Nghỉ mất sức !
31/3/04
586
6
18
38
Hà đông
#20
May mà cam to vẫn còn sống để thấy câu tỏ tình dễ thương đến vậy !
 

Thành viên trực tuyến

  • xediengiatot
  • daongocnam0603




Xem nhiều