Mấy ngày này thật muốn đau đầu, vì công việc thì ít, vì những mớ bòng bong khác thì nhiều.....
Cuộc sống đôi khi thật kỳ lạ, thật khó hiểu. Làm sao?? Làm thế nào?? để biết rõ...........
Dẫu biết rõ rằng nếu chìm trong vụ này thì mình sẽ hư hỏng.... sẽ rất hư hỏng.............. Nhưng đôi khi có một chút (dẫu chỉ một chút thôi) ta muốn mình hư hỏng......... Ôi ta giữ làm gì những chẩn mực, những đoan trang, những giáo điều cũ kỹ............. trong thoáng chốc ta muốn mình buông thả, để tự do rơi vào vòng tay ai đó......
Ta là ai giữa cuộc sống, ta là gì giữa muôn vàn người... phải chăng chỉ như chiếc lá... cuốn đi theo cơn gió rồi cũng rơi xuống.......