Phút thật lòng . . .

1 Câu blast làm mình xót xa ... Chị ơi!!!!!!!!!!!!!! Thương quá đi thôi ... :018::018::018:

 
Dù không muốn nhưng đến hôm nay thì không còn cách nào khác. Phải quyết định thôi ... Níu giữ mãi cũng chỉ làm mình thêm buồn mà thôi. Hy vọng người ở lại sẽ làm được những điều mình mong ước mà lực bất tòng tâm.
 
Tại sao mình lại thấy buồn khi không có "người ấy" ??? Hôm nay "người ấy" được nghỉ nhưng không nhắn tin cho mình, một ngày rồi!!!!!!!! nhớ!!!!!!!!!
 
Muốn vào trải lòng mà đánh đi đánh lại mấy lần ko được 1 dòng mất hết cả tâm trạng lại thêm cái bực mình vào người ( những dòng này phải đánh từ word rồi copy vào)
 
Lập cái nick. Việc đầu tiên là vào đọc các bài của EM. Thương EM quá ... Cô bé ơi! Cố gắng lên nhé .....


 
Sửa lần cuối:
Hôm nay vui. Sáng bận rộn nhưng được việc. Chiều, tự nhiên có hứng hơn, vui hơn ... :015:.
 
Ốm chẳng làm được gì , chân tay run lập cập!
 
Thật lòng trưa nay rất vui ...
Nhưng vừa nhận được tin của bạn ... Niềm vui mới đến trưa nay đã giảm đi hơn một nửa. Cố gắng nhé ...
 
Thật lòng đã muốn làm như vậy và cũng đã làm như vậy, nhưng, cái gì cũng cần phải có sự thử thách, không lẽ mình lại bỏ cuộc dễ dàng đến thế sao??? Làm lại thôi ...
 
HN mùa này ...........nắng chói chang ma vẫn phải mặc áo rét:036::036::036:
 
Và ta biết một điều thật giản dị. Càng xa anh em càng thấy yêu anh....
 
Thật lòng mấy hôm nay rất vui và hạnh phúc. Tâm trạng đã khá hơn rất nhiều, dù niềm vui vẫn chưa hoàn toàn làm vết thương lòng thôi nhức. Nhưng, như thế là đủ để cảm thấy cuộc sống này đáng sống và cuộc đời này còn nhiều thứ để mình phải quan tâm ...
*** Cho đi những gì chân thành nhất và nhận lại là cả một bầu trời yêu thương ***
 
Mong bình yên cho anh...
 
Thật lòng lúc này thấy :sad: và chỉ muốn :018::018::018:
Bệnh cũ tái phát rồi
 
Nhói lòng. Lời yêu ấy, người nghe không phải là tôi.
EM!
Đã 6 năm rồi mà EM. Hãy cho anh được làm bạn, một người bạn bình thường thôi cũng được. Thật chẳng dễ dàng gì khi viết như này lên Web, nhưng anh phải mượn nó để nói với EM.
EM!
Không biết EM có nhận ra anh trong gần 100 ngàn thành viên không. Nếu EM còn nhớ anh đã từng nói gì khi EM hỏi " nếu EM không yêu anh" thì chắc chắn EM sẽ nhận ra. Nếu nhận ra xin EM đừng vội biến mất như EM vẫn làm. Đừng để anh phải tìm EM thêm một lần nữa trong cái thế giới bao la này. Hãy để cho anh được đi bên cạnh EM dù chỉ như một người vô hình.
Xin EM !!! Please ...

( Anh đau lòng lắm EM có biết không?)
 
Sửa lần cuối:
Ngồi một mình trong đêm vắng, một mình, một điếu thuốc, một ly cà phê không đường, không đá, một bản nhạc buồn mà EM vẫn thường nghe - Cô đơn - Nhớ EM đến phát rồ.
EM!
Nơi đây, mùa này đẹp lắm. Không lạnh như nơi EM ở. Nắng vàng thật đẹp và thật ấm mà sao lòng anh giá băng đến thế ? Con đường hàng ngày anh đi dường như vẫn còn vương bước chân EM, đôi lúc anh thoảng giật mình khi trên phố có bóng dáng một ai đó giống EM. Bạn bè bảo anh là thằng điên khi ôm mãi một bóng hình. Ừ thì anh điên - không sao cả. Tình yêu có lý lẽ riêng của nó phải không EM ?
EM!
Đã có lần EM nói rồi anh sẽ quên được EM vì bên anh còn có công việc, bạn bè và một người con gái đang dõi theo anh. Anh cũng đã từng nghĩ như vậy - Nhưng anh đã lầm. Ban ngày, công việc cuốn lấy anh, đã có lúc tưởng chừng như EM không còn trong anh nữa - Nhưng khi một mình cô đơn trong đêm vắng anh mới trở về với chính mình, với một trái tim đau và một hình ảnh chưa thể phai mờ trong tim - EM!.
EM!
Có biết rằng đã bao lần anh lên xe, định tìm đến EM ở nơi xa đó - Nhưng rồi lại thôi vì anh biết EM sẽ làm gì nếu nhìn thấy anh. Anh hiểu EM mà.


( For my love )
 
Back
Top